ên Nhi. Nàng run lên lòng rất giận nhưng không nói gì. Khả Phong cười nửa miệng nói lại…
- Tất nhiên! Thế nên cha mẹ anh chọn chứ anh đâu quan tâm… khổ cái là ai đó không hiểu!
Đến tận lúc này, sau khi chịu đựng cả bữa ăn, cuối cùng lòng nàng cũng đổ sụp không thể gượng thêm. Nhi ngẩn nhìn hắn, đôi mắt tròn đong đầy lệ pha vào giận dữ.
Khả Phong đã chờ nàng tức giận, chờ nàng không chịu nổi mình sẽ chịu thua không đeo bám nữa. Dĩ nhiên hắn biết mình làm thế này thật khốn nạn, xấu xa, đáng bị ăn đánh nhưng Uyên Nhi chỉ nhìn hắn mà thôi.
Có lẽ nếu nàng đánh hắn hay khóc bỏ đi sẽ khiến hắn hài lòng hơn cho kế hoạch này … vậy mà nàng chỉ nhìn, mắt đầy nước nhưng không khóc, ánh nhìn giận dữ nhưng không thốt ra một lời oán trách hay hành động nông nổi vì giận nào.
… ánh mắt ấy như giáng cho Khả Phong một lời nguyền, đến chết cũng không bao giờ siêu thoát… Khả Phong ngừng làm việc, mắt nhìn lên cửa văn phòng sau đó lại nhìn đồng hồ sắp 4h chiều rồi. Hắn thôi suy nghĩ lung tung nữa cố làm hết việc mà đi ra. Thằng trợ lí riêng cũng đang gôm đồ hết giờ làm việc thì hắn lại hỏi…
- Hôm nay không ai đến tìm tôi hả Thành?
- Không, bình thường có cô Uyên Nhi đến nhưng không có. Mà sao cả tuần nay không thấy cô ấy đến dzậy giám đốc?
Thành cũng điên đầu vì hai người này lắm do sếp không muốn gặp Uyên Nhi, nàng thì hung dữ cứ đòi vào cho bằng được. Lâu ngày cũng như thường lệ, Nhi luôn tìm hắn, bám hắn, đòi hắn chở về hoặc thậm chí còn bày ra nhiều trò trẻ con nữa.
Tuy Khả Phong luôn lạnh nhạt nhưng hình như cũng quen ngày nào cũng bị nàng làm phiền.
- Cậu rảnh quá quan tâm nhiều thứ dư thừa muốn bị cắt lương sao?
- Em đùa thôi mà sếp!
Hắn bỏ đi cũng không hiểu sao mình lại trút giận lên thằng trợ lí. Sau đó hắn lại nghĩ có lẽ nàng đã thật sự bỏ cuộc rồi nên cũng cười.
Chỉ là cười một chút rồi lại không vui khi vẫn nhớ như in ánh mắt của nàng. Nhi phải từ bỏ thôi, hắn chọc nàng tức giận đến mức đó cơ mà.
Nhưng Nhi chỉ giận dữ nhưng không nói lời nào làm lòng hắn có tí hoang mang không thanh thản. Hắn mong ít ra mình cũng phải bị đánh một cái thì chuyện xấu mình bày ra mới đỡ thấy khó chịu.
Người giúp việc chào khi cậu chủ đi vào nhà, bà mẹ xinh đẹp của hắn đưa mắt nhìn không che giấu vẻ mặt như rất kinh khủng mở miệng chọc hắn ngay…
- Chủ nhật mà con trai của mẹ về nhà chắc trời sắp có dông lớn lắm đây!
- Mẹ có cần “mừng” như thể con không phải con mẹ như vậy không?
Khả Phong nhăn mặt bước đến chòm ôm hôn má mẹ đang ngồi trên ghế. Bà mẹ nói thế thôi cũng vỗ má cười với con trai cưng.
Ba hắn đang cùng ngồi xem tin tức với vợ nhìn con không cho ý kiến dù sao ở công ty cũng có gặp hàng ngày.
Khả Phong ở riêng lâu rồi hiếm hoi lắm mới tự nguyện đưa thân về nhà như thế.
Tuy là con trai độc nhất nhưng ba hắn giáo dục có chút cổ quái. Từ nhỏ đã cho hắn lối sống không gò bó lệ thuộc vào ai, càng không nuông chiều, vào cấp II thì không cho hắn tiền sài nữa dù nhà rất giàu có.
Vì thế hắn sớm phải lăn lộn tự kiếm tiền tiêu vặt bằng mọi hình thức nên không được như các cậu ấm khác thoải mái mà sống.
Chính vì thế Khả Phong có suy nghĩ chính chắn rất sớm chịu học hành nối nghiệp nhưng tính nết không giống ai, vẫn luôn thích tự do nên ý muốn nào của cha mẹ, hắn đã không thích thì tuyệt đối không làm.
Lấy điển hình ra ví dụ là việc của Uyên Nhi, muốn ép hắn lấy vợ kiểu đó thì xin lỗi nha, đừng trách hắn ngoan nhưng bất hiếu.
Tuy nhiên hôm nay Khả Phong đích thân mò về nhà là để xem tình hình Uyên Nhi có nói gì với người lớn để bỏ chuyện hứa hẹn kết hôn chưa. Song hình như mẹ hắn vẫn bình thường …
- Hôm nay mẹ có hẹn đi mua sắm với mẹ bé Nhi. Con làm tài xế cho mẹ nha con trai?
- Con ở nhà với ba còn sướng hơn. Con chở mẹ thì mẹ thuê tài xế làm gì cho dư tiền vậy? - Hắn nhăn mặt chưa chi đã từ chối mẹ thẳng thừng, còn muốn nằm lăn ra salong ôm chân ba.
- Mẹ đẻ mày, nuôi cực khổ 26 năm mà giờ kêu chở mẹ đi chút xíu cũng không chịu hả Phong?
Mẹ nổi cơn rồi làm ba hắn cũng sợ đá hắn ra khỏi ghế nói…
- Chở mẹ con đi đi! Hại ba chết lây luôn bây giờ?
- Ba chỉ sợ mẹ không thương con! - Kinh nghiệm xương máu bao năm cho hắn biết không nên đi theo khi phụ nữ mua sắm mà mẹ hắn mua đồ rất là “kinh khủng”
- Mày thì còn dễ thương đâu để ba thương!
Ông bố đáng ghét, mẹ lại chuyên quyền không trách sao hắn chả muốn làm gì theo ý ba mẹ cả. Dù sao bất hiếu lâu ngày nên hắn đành ngoan ngoãn chở mẹ đi thật.
Song ngoài dự tính của hai bà mẹ, cả hai không hẹn trước đều “dẫn” theo con.
Uyên Nhi mấy hôm nay cứ nhốt mình trong phòng hỏi gì cũng không nói, không thèm ăn, không thèm cười làm cả nhà sợ nên mẹ nàng quyết đem con đi shopping xả stress. Nào ngờ lần này chắc nàng còn tệ hại hơn tệ hại nữa.
Khả Phong bình thường thấy nàng sẽ chán nản vì không bị bám theo cũng bị ồn ào lỗ tai nhưng hốm nay đôi mắt tròn chỉ nhìn hắn một cách lạnh nhạt, nàng cũng không cười hay không biết xấu hổ mừng rỡ nhào ôm.
Rõ ràng hắn chọc giận người ta rồi mà lại không nhớ, cảm thấy không bình thường tí nào…
- Có cả Phong đi nữa sao?
- Dạ, con
