Polly po-cket
Angel And Devil

Angel And Devil

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322253

Bình chọn: 7.5.00/10/225 lượt.

n một câu

- Cậu đừng đi

Nhưng câu này lại chẳng tới được tai nó vì nó đã đi xa quá rồi!

Nó đã ra tới nơi Tuấn đang đứng đợi và nó phát hiện ra một chuyện khác đó

là Tuấn đi xe máy. Đúng là ban đầu nó đã thấy Tuấn đi xe máy nhưng thực

sự nó chưa nghĩ gì nhiều về chuyện này vì có chuyện khác đó là tại sao

cậu ta lại tới đây nhưng bây giờ thì đã đến lúc nghĩ một chút rồi đây!

- Nhưng sao cậu lại là xe gắn máy

- Không lẽ cậu muốn đi xe đạp

- Nhưng đi xe tayga chưa đủ tuổi quy định là bị bắt đó

- Cậu mơ hả? Sao có thể bị bắt được? Tôi với cậu ăn mặc thế này không ai nghĩ là học sinh đâu

- Ừ ha, cậu nói cũng đúng

Không tin thì cứ nhìn thử đi: Tuấn đang mặt một cái áo sơ mi, quần jean nhìn

rất già dặn kông thể nghĩ là chỉ mới học lớp 10. Vậy là nó “ngoan ngoãn” lên xe, không kì kèo gì hơn!

Thật không may hôm nay nó lại mặt nên khi xe chạy thì cảm thấy rất lạnh.

Hình như đoán được suy nghĩ của nó, Tuấn bình thản nói:

- Nếu bạn thấy lạnh thì ôm chặt tôi đi- Sao bây giờ nó thấy tên này đểu thế không biết

- Không thích- Nói nói giọng bực tức

- Nếu không ôm chặt tôi tăng tốc đó nha?- Quá đáng! Sao hắn có thể nói như vậy được chứ?

- Chết tôi cũng không ôm đâu

Bất ngờ, Tuấn tăng tốc thật làm nó xuýt té ngã ra đằng sau luôn, nếu nó

không ôm chặt lấy cậu ta thì đã té rồi! Mà...tại sao nó lại ôm chứ? Nó

vừa nói có chết cũng không ôm cơ mà! Chắc chỉ do bất ngờ thôi và bây giờ nó cũng bất ngờ tha tay ra khỏi eo Tuấn mà thay vào đó nó đưa tay lên

bá vào vai cậu ta

- Sao hả? Cậu nói có chết cũng không ôm cơ mà?- Tuấn vừa nói vừa cười

- Đó chỉ là do bất ngờ thôi- Nó cãi chính

- Chỉ là bất ngờ thôi ư?- Hắn tự nhiên đột ngột hỏi lại

- Đúng vậy- Đã vậy nó sẽ khẳng định cho hắn biết luôn

Tự nhiên Tuấn im lặng, cậu ta không nói gì nữa và cứ thế mà chạy tiếp. Tốc độ bây giờ của Tuấn rất chậm không còn nhanh như lúc nãy nữa nó có thể

thả tay ra khỏi vai cậu ta cũng được nhưng nó không thả...nó không muốn

cậu ta buồn thêm... Thời gian cũng trôi qua, chiếc xe dừng bánh ở một nhà hàng sang trọng, rồi

cậu làm một hành động mà nó không ngờ được đó là cuối xuống nhất bỗng nó lên bế vào trong, mọi người trong nhà hàng đều nhìn vào cả hay làm nó

vô cùng ngượng chỉ còn biết nép mặp vào trong áo Tuấn. Nếu ở đây không

phải đông người là tên này đã ăn nện rồi! Nhưng hình như hắn không tỏ vẻ gì là ngượng ngùng cả mà ngược lại cười rất vui. Làm cho nó không thể

không nghĩ tên này đã làm chuyện này vài lần rồi! Có lẽ hắn sẽ ngừng ở

một bàn ăn đông người nào chăng...? Nhưng Tuấn không ngừng lại đâu cả,

hắn bế nó vô một phòng ăn trống, chỉ có hai chiếc ghế dành cho hai người trên bàn có một bình hoa, một chai rượu và hai cái ly. Cuối cùng, hắn

cũng chịu đặt nó xuống một cái ghế, còn mình thì ngồi vào chiếc ghế đối

diện. Nó vẫn còn chưa hết ngượng vì chuyện lúc nãy! Nhưng nói gì thì nói cũng phải xử tên này cái đã! Nó chưa đợi Tuấn ngồi được xuống ghế thì

đã chạy qua chỗ cậu ta và chỉ thẳng vô mặt:

- Lúc nãy cậu giỡ trò gì vậy

- Tôi có giỡ trò gì đâu!- Tuấn vẫn giở cái giọng ngây thơ đáng ghét đó ra nói nhưng nó không dễ siêu lòng như vậy đâu!

- Cậu bế tôi vô đây mà không phải giở trò hả?

- Thì cậu kêu tôi dẫn đi ăn tôi dẫn đi nè, trò gì ở đây?

- Thì trò bế bồng của cậu đó

- À, thì ra cậu nói chuyện đó hả?

- Không nói chuyện đó chứ chuyện gì?- Đúng là tên này vẫn còn giả nai với nó đây

- Thôi cậu đừng nóng có gì cho tôi xin lỗi

Tên này nói gì vậy, làm cho đã rồi chỉ cần một câu xin lỗi là qua ư? Không tin nỗi nó lại quen với loại người này!

- Nếu cậu biết là có lỗi thì tại sao lại làm?

- Vì tôi thích, nếu bế tôi vô đây để xin lỗi thì tôi chấp nhận

- Cậu... cậu thật quá đáng!- Nó hét toáng lên, có lẽ cả cái nhà hàng đều

nghe trước sức công phá quá mạnh của lời nói. Nếu nó mà có mặt ở ngoài

thì chắc sẽ được thưởng thức bao nhiêu là ánh nhìn soi mói của mọi người xung quanh! Kể ra chắc tên Tuấn này cũng lường trước chuyện đó nên mới

chọn căn phòng trống này!

- Cậu cứ xem là vậy đi, giờ thì hãy làm ơn ngồi xuống, cậu tới đây để ăn

mà, không lẽ vì chuyện nhỏ nhặt này mà cậu bỏ về làm tôi mất mặt.

Tên này nói cũng có lí, đúng là không những mất mặt hắn mà cả nó cũng mất

mặt nữa chứ! Nghĩ vậy! Nó đành tha cho Tuấn một chút, ngày mai nhất định xử tội cậu ta

- Tại vì xung quanh đây nhiều người nên tôi mới tha cho cậu thôi! Ngày mai đi học biết tay tôi!

Vậy là nó về chỗ ngồi xuống không để ý đến bộ dạng đang sợ sệt của Tuấn!

Người phục vụ đã mang đồ ăn đến. Quả là hấp dẫn, nào là cua, ghẹ rồi

thịt gà, nhiều đến nỗi khiến nó lát mắt

- Tất cả những thứ này là của chúng ta sao?

- Tất nhiên rồi. Cậu cứ ăn thoải mái đi. Hết thì kêu thêm

- Trời ạ, còn có thể kêu thêm sao?

- Ừ

- Cậu tưởng bụng tôi không đáy sao mà bắt ăn nhiều vậy?

- Cậu không thích ăn nhiều như vậy sao? Thế thì đề tôi kêu phục vụ đổ bớt đi

- Khoan đã- Nó vội ngăn cản- Nếu không hết thì tôi có thể mang về được không?

- Được chứ, cậu có thể kêu thêm mang về cũng được- Nhật vui vẻ đồng ý

Nó nuốt nước miếng và nhớ tới Thiên Bảo, chắc