Polly po-cket
Angel And Devil

Angel And Devil

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322291

Bình chọn: 9.00/10/229 lượt.


Nó quay lại, không ngờ nó đã buông tay Tuấn ra từ khi nào, nó không cảm

giác được, không có cảm giác buông tay ra...phải chăng vì chưa từng nắm

lấy????

Tuấn lúc này cũng không còn đứng cạnh nó nữa mà đã đặt cái bàn xuống chỗ trống cái bàn của nó và tên Tiểu Thiên rồi nhẹ nhàng ngồi vào chỗ.

Nhưng cậu ta không dành chỗ ngồi bên cữa sỗ của nó giống tên Tiểu Thiên

mà ngồi vào chỗ bên cạnh nhường chỗ gần cửa sổ cho nó! Nó cũng bước lại

gần cái bàn mới và ngồi xuống chỗ của mình nhưng...sao hôm nay nó không

thấy vui khi dễ dàng dành được chỗ như vậy? Mọi tiếng bàn tán lại vang

lên:

- Con nhỏ đó mới đến ngày thứ hai mà đã làm quen được hai hot boy thiên thần của trường ta rồi.

- Ghê thật

- Trông cũng đâu có đẹp mấy, ngoại hình bình thường sao lại có sức ảnh hưởng lớn thế.

...

ẦMMMM!!!???

Và dĩ nhiên những tiếng rì rầm im bặt khi cô giáo gõ cây thước xuống bàn bắt đầu giờ học. Nhưng những tiếng rì rầm của mấy đứa học chung cứ vang vảng bên tai nó. Nó liếc nhìn cậu bạn tên Tuấn ngồi bên cạnh, Tuấn khẽ

cười vẻ rất đắt trí nhưng thấy nó liếc nhìn cậu ấy lại lảng đi và cố

gắng nhìn lên bảng.

Tại sao Tuấn có thể mặc kệ những tiếng ồn như thể được? Nó thì không thể chịu được khi nghe đến câu: “Chắc cậu ta có họ hàng gì với mấy người đó nên mới được như vậy!” Đến nước này thì nó không còn tự chủ nỗi nữa rồi và...

RẦMMM

Tiếng đập bàn đó không phải từ thước của cô giáo mà là từ...tay nó. Hình như nãy giờ nó quên mất mình đang ở đâu... Và dĩ nhiên không cần nói

các bạn cũng biết truyện gì đang xảy ra: Mọi con mắt đều đổ dồn về người vừa làm phát ra tiếng động kinh khủng đó ngay giữa không gian lớp học

đang yên tĩnh chính là Ngọc Nhiên của chúng ta. Làm sao có thể diễn tả

được tâm trạng lúc này của nó nhỉ? Có lẽ phải nói là rất ngượng, mặt của nó bây giờ đã đỏ như khỉ ăn ớt, chỉ còn thiếu điều nữa là không biết

kiếm chổ đâu mà núp thôi.

Mặt cô giáo cũng bắt đầu biến sắc trước thái độ và hành động “quá lố” của em học trò mới. Cô quát ầm lên:

- Em vừa làm cái gì đó hả? Đi ra hành lang đứng phạt tới hết giờ ra chơi cho tôi.

Nó thật lòng không muốn làm vậy chút nào nhưng hình như cái tay đã không nghe lời nó và bây giờ nó phải chiu hậu quả cho cái hành động đó. Nó

cuối rầm mặt bước ra khỏi lớp. Nó nhìn lại cái tay “phản chủ” của mình

trong tức giận xen lẫn lo lắng Lần này thì chết chắc rồi! Nhưng nó chợt

đứng sững lại trước tiếng nói của Tuấn:

- Thưa cô, xin cô cho em ra đứng phạt chung với bạn Nhiên được không ạ?

Cái gì? Nó có nghe nhầm không? Tuấn có bình thường không đây? Nhưng tình hình trước cho thấy thì nó không nghe lầm vì Tuấn đã đứng dậy và nhìn

thẳng vào mặt cô giáo nói!!???

Cả lớp lúc này xôn xao bàn tán loạn cả lên, còn cô giáo thì khỏi nói,

gương mặt cô không còn bình tĩnh nữa, sắc mặt còn tái hơn cả cái màu đỏ

son của môi

- Em định chọc cô đó hả?

- Thưa cô em không dám em chỉ xin ra đứng phạt với Nhiên thôi cô ạ! – Tuấn bình tĩnh đáp

- Cô hiểu rồi, thì ra chuyện này là trò của em và Nhiên bày ra. Vậy thì

cô không những cho hai em đứng phạt cô còn cho các em sau giờ ra chơi đi ra dọn vệ sinh thêm hai cái tolet nữa kìa. Nghe chưa?- Cô giáo nói với giọng đay nghiếng

Nhưng chỉ một phút sau, cô phát hiện mình đang nói chuyện với ai, thế là cô nói thêm:

- Nếu Tuấn chịu xin lỗi cô thì cô không ép em dọn vệ sinh nữa

- Không cần đâu, nếu cô muốn thì tụi em sẽ làm.- Tuấn điềm tĩnh đáp

Rồi quay sang nói với nó:

- Chúng ta đi thôi.

Gương mặt của nó nãy giờ đang ngơ ngác bây giờ còn ngơ thêm khi Tuấn kéo tay nó và lôi đi... Hai người bây giờ đang đứng ngoài hành lang, có lẽ người ngoài nhìn vào sẽ

sặc sụa cười. Vì một người cái mặt buồn xo, còn người còn lại thì rất

vui vẻ khi chịu phạt!!??

- Không ngờ trên đời lại có người như cậu!- Nó tức tối nói

- Tôi là người như thế nào?- Tuấn giả giọng ngây thơ hỏi

- Cậu có bị khùng không vậy? Cậu làm vậy khác nào đưa tôi lên rồi thả tui xuống đâu.

- Tôi giúp cậu vậy sao cậu còn la tui?

- Cậu giúp chỗ nào không thấy chỉ thấy hại trước mặt là được đi dọn vệ sinh cùng cậu thôi

- Thì tui cũng đâu nghĩ tới chuyện bà cô nghĩ tui với cậu âm mưu này nọ

đâu. Tui chỉ muốn ra đây nói chuyện với cậu cho cậu đỡ buồn thôi mà.

- Quả thật là cảm ơn cậu nhưng tui không buồn đi dọn vệ sinh

- Nếu cậu không muốn dọn thì tui dọn một mình vậy.

- Vậy thì cậu dọn một mình đi

Nó quay gương mặt tức giận vô tường

- Này...- Tuấn đang đánh nhẹ vào vai nó

Thấy nó không có động tĩnh gì Tuấn đánh nhẹ một cái nữa rồi ngẩng mặt lên trời nói:

- Đúng là ông trời không có mắt...để cho một người quay lưng...một người

ngó...một người đau...một người cười...một người khỗ sỡ...một người

thảnh thơi...

Nó bật cười khi nghe bài văn chế của Tuấn!

- Này- Tuấn quay người nó lại đưa đôi mắt thơ ngây nhìn nó- Giúp tôi nhé!

Thật ra thì nó cũng không giận tên này, dù sao hắn cũng có một chút tốt bụng. Vậy là nó gật đầu

- Thiệt sao? Đáng lẽ cậu phải đồng ý lâu rồi mà còn phải cám ơn tui nữa kìa.

- Không thèm cái ơn được đi dọn vệ sinh đâu. Nhà tui tui còn không dọn