cậu ấy mà thấy những đồ ăn
này sẽ thèm lắm đây. Thế rồi nó không thể nói chuyện lâu hơn vì cái bao
tử đã kêu sùng sục.
- Tôi ăn đây- Nó mỉm cười thoã mãn nhìn Tuấn rồi cắm cúi ăn. Đúng là ngon thiệt! Nó cố gắng ăn ngấu nghiến như sợ thức ăn sẽ biến mất vậy. Được
15 phút sau, nó quay lên nhìn Tuấn! Chắc bây giờ cậu ta đang ăn say mê
chư gì! Nhưng nếu nó cứ cúi xuống ăn mà không nói gì hình như hơi kì!
Vậy là nó ngước lên nhìn Tuấn định hỏi thấy đồ ăn ngon không thì...thật
ngạc nhiên! Làm sao mà hắn vẫn chưa cầm đũa chứ! Đã vậy hắn còn nhìn
chầm chầm vào nó nữa
- Cậu sao vậy? Sao không ăn? Bộ thức ăn không hợp khẩu vị hả?
- Tôi xin lỗi, không phải. Nhưng cậu ăn đi cậu ăn xong rồi tôi ăn, trước
những người có tinh thần ăn uống đặc biệt như cậu tôi không tài nào nuốt nỗi.- Nói rồi Tuấn mỉm cười, hình như cậu ta đang cố gắng để không phải cười sặc sụa! Hay là tên này mời nó đi ăn chỉ để thấy nó ăn để làm trò
hề thôi nhỉ?
- Cậu không ăn thì tôi cũng không ăn nữa.- Biết Tuấn đang chọc mình nó cố làm cứng nhưng quả thực nó rất muốn ăn tiếp. Hy vọng Tuấn sẽ không cứng gắng hơn mà đòi về thì chắc nó tiếc đứt ruột quá!
Hên là Tuấn hiểu ý nó hay sao mà tự nhiên xuống nước năn nỉ:
- Thôi cậu cứ ăn tiếp đi, tôi ăn là được chứ gì
Nói rồi Tuấn cũng cuối xuống ăn mà không nói gì thêm. Vậy là nó lại được dịp vui vẻ tiếp tục ăn.
Dĩ nhiên là không ai có cái dạ dày không đáy mà chứa hết đám thức ăn
“khổng lồ” trên bàn. Nó cũng vậy, dù đói nhưng bây giờ sức chứa của cái
bụng nó đã tới giới hạn. Còn Tuấn thì đã không thề nuốt nổi cách đây một tiếng rồi. Chỉ còn nó cứ cố gắng cầm cự ăn tiếp nhưng bây giờ phải nói
là không thể. Lúc mới bắt đầu ăn là sáu giờ mà bây giờ đã tám giờ rồi,
Tuấn không thể không khâm phục về “sức chứa” của nó! Chỉ cần nhìn ánh
mắt ngưỡng mộ của cậu ta bây giờ là biết!
- Cậu thật tuyệt vời! Tôi thiệt phục trước tài ăn uống của cậu đó!
- Thật sao?- Nó nói nhưng cũng muốn thở không ra hơi
- Thật mà! cậu còn muốn ăn tiếp không?- Tên này đúng là không buông tha cho nó! Tiếp tục mời gọi!
- Thôi đủ rồi! Tôi chịu! Nếu tốt thì cậu gói ghém ít thức ăn còn lại cho tôi đem về là được rồi.
- Ừ, vậy để mình kêu phục vụ chuẩn bị rồi mình đi chơi tiếp ha?
- Đi đâu?
- Thì cứ đi đi rồi biết
- Đi đâu thì đi bây giờ cho mình vô tolet cái đã
- Ừ vậy mình đem đồ ra xe chờ bạn trước ha?
- Ừ
Nói rồi, Nó lật đật chạy vô tolet. Thật ngại quá! Nãy giờ nó vô nhiều rồi thì cũng phải xã ra chứ!
::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::
Lát sau Nhiên bước ra với cái bụng có thể nói là vừa vặn, Nhưng...
Chợt có người chạy vô, đó là...một thằng con trai ư? Nó chưa kịp nói gì thì
người đó đã bịt chặt miệng nó lại rồi kéo nó vô một phòng trong tolet nữ rồi khoá chặt cửa lại, người đó là....... Nó trợn mắt nhìn con người đang bịt chặt miệng mình. Tại sao? Tại sao hắn
lại làm như vậy chứ? Sao hắn lại ở đây?- Phạm Tiểu Thiên. Những câu hỏi
thắc mắc cứ chạy lòng vòng trong đầu nó, tên Tiểu Thiên vẫn chưa chịu
thả tay ra. Hắn nhìn nó rất lâu với ánh mắt đau khổ và đau đớn! Sao nhìn hắn có vẻ khác thế nhỉ? Nếu nó không lầm thì nhìn hắn rất thảm hại như
là...hắn...vừa mới đi đánh nhau ở đâu về đấy! Rồi lát sau hắn bắt đầu
đưa tay lên miệng khẽ nói “Suỵt”. Tuy không hiểu gì nhưng nó vẫn gật đầu ra vẻ đồng ý, có lẽ chỉ làm như vậy thì hắn mới thả nó ra. Đúng thật!
Tiểu Thiên từ từ thả tay ra, tiếp tục thì thầm:
- Tôi đang bị truy đuổi
- Nhưng tại sao?
Nó định đưa ra một tràng dài những câu hỏi thì đã bị Tiểu Thiên chặn lại:
- Chuyện dài lắm, bây giờ thoát khỏi đây cái đã
Rồi tiếng mấy người bên ngoài vọng vô, làm nó muốn nín thở
- Tụi mày tìm kĩ chưa?
- Rồi đại ca, chỉ còn cái tolet nữ này là tụi em không dám vô thôi
- Mày ngu quá, tao dám chắc nó đang trốn trong đó chứ không đấu cả
Đúng là tên Tiểu Thiên này đang bị truy đuổi thật và không phải chỉ một
người mà là rất nhiều người thì phải? Và nếu nó không lầm thì giọng nói
mà nó vừa nghe chính là giọng của tên đại ca hôm bữa nó cho ăn một đòn
võ! Nó vừa nghĩ vừa quay sang nhìn Tiểu Thiên. Hắn lúc này hình
như...đang yếu đi. Có lẽ hắn bị đánh nhiều lắm hay sao mà cái áo sơ mi
trắng ở trong bây giờ đã nhuộm đỏ máu. Chắc nảy giờ nó chỉ thấy cái áo
đen ở ngoài mà không nhìn đến cái áo trong! Híc!! Đã vậy rồi thì phải
tìm cách thoát thân thôi, nếu bị phát hiện thì không chỉ tên này mà cả
nó chắc cũng sẽ nhừ đòn với tụi này quá! Nếu nó không lầm thì tụi này
rất đông và nó cố gắng nghĩ ra một kế hoạch và rồi một ý nghĩ chợt lóe
sáng trong đầu nó, một cách mà nó đã từng xem trên tivi
- Tiểu Thiên, bây giờ tôi có một kế hoạch này, nhưng cậu phải nghe lời
tôi đó!- Tôi nhìn tên Tiểu Thiên, ít nhất hắn phải đồng ý hợp tác thì
mới có thể thực hiện được.
Và hắn gật đầu, nó nói tiếp:
- Chỉ cần không nhìn thấy cái chân cậu là được rồi chứ gì? Vậy cậu lên đi! Tôi cõng cậu- Nó nói giọng oai hùng chưa từng có!
Hình như Tiểu Thiên có cảm thấy hơi ngượng nhưng trước tình huống ngàn cân
treo sợi tóc
