Ăn Tướng Công

Ăn Tướng Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324804

Bình chọn: 8.5.00/10/480 lượt.

ay đâu”.

Sự thật là từ nãy tới giờ đã có rất nhiều người đi qua nhìn thấy rồi mà.

“Có sao đâu, nàng chính là thê tử chưa cưới của ta”.

“Còn chưa phải mà, bản thân ta cũng không muốn gả cho ngươi đâu”. Nàng trợn mắt lên nhìn hắn, hai bên má ửng hồng. “Hơn nữa, ngươi vẫn còn Liễu cô nương cùng Sở cô nương đấy thôi”.

“Sở cô nương đến đây là vì có công việc, nàng lại ăn dấm chua hả?”

“Ngươi nói chuyện đứng đắn một chút đi”. Nàng huých khủy tay vào ngực hắn, ngay tức khắc đã bị hắn bắt được.

“Thì ta vẫn nói chuyện đứng đắn đấy thôi”. Ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn nàng “Hôn ước của ta và nàng không thể thay đổi, hãy thử ngẫm lại xem, nếu ta nói cho mẹ của ta nghe hôn ước bị hủy, chắc chắn mẹ ta sẽ rất thương tâm, mà mẹ ta thì thích nàng như vậy”.

Kinh Vô Tuyết kinh ngạc, “ ta không nghĩ tới điểm này”.

“Nếu thực sự nàng chán ghét ta không muốn có quan hệ gì với ta như vậy, ta có thể để cho nàng đi, nhưng nàng có bao giờ thử nghĩ tới suy nghĩ trong lòng mẹ của ta lúc đó không? Mẹ ta nhất định sẽ cho rằng ta khi dễ nàng, khiến cho nàng thương tâm rời đi”. Hắn nói xong thì buông tay nàng ta.

Bộ điệu ai oán của hắn khiến cho nàng không đành lòng.

“Ngươi đừng như vậy nữa, không ai nhìn thấy lại tưởng ta khi dễ ngươi”. Kinh Vô Tuyết thành tâm an ủi hắn “được rồi mà, ta không nói tới chuyện từ hôn nữa là được rồi chứ gì”.

Thật là kỳ quái, bên người hắn chẳng thiếu gì hồng phấn giai lệ (mỹ nhân), vì cái gì mà hắn cứ nhất thiết muốn giữ nàng như vậy nhỉ? Một điều khó hiểu đầy bí ẩn nảy sinh rồi ngưng tụ trong lòng nàng.

Bữa trước lúc Mạc Lân định đưa Kinh Vô Tuyết đi Tô Châu trà phường, thì quản sự lại vào thông báo có việc gấp, nên Mạc Lân đành hứa hẹn ngày khác sẽ đưa nàng đi.

Bữa nay lúc nàng đang đứng chờ Mạc Lân đưa nàng rời khỏi Mạc gia, thì nàng vô tình nhìn thấy Sở Thuỷ Liên đang ở phía trước, Sở Thủy Liên trông chẳng khác nào cây ngọc đón gió, mềm mại như nước, cao nhã xuất trần, sóng mắt lưu chuyển linh động đầy tự tin, bất cứ ai được diện kiến dung nhan của nàng ta có lẽ đều không tránh khỏi động tâm.

“Phải chăng ngươi chính là Sở Thuỷ Liên cô nương, ngươi thật đẹp”.

Sở Thủy Liên nhìn lại Kinh Vô Tuyết , giọng nói có chút băn khoăn “Xin hỏi cô nương là……”

“Tên ta là Kinh Vô Tuyết, ngươi cứ gọi ta là Tuyết nhi thôi”. Nàng vừa nói vừa kéo cái lồng có đựng Tiểu Bụi vào sát người.

“Ra cô nương chính là Kinh gia tam tiểu thư, ngưỡng mộ đã lâu”.Tiếng nói của Sở Thuỷ Liên thật là ngọt ngào ôn nhu nghe mà động lòng người, khi nàng nói đôi mắt màu nâu nhạt của nàng có chút buồn buồn.

“Ngươi đã nghe qua tên ta rồi sao?” Không có lẽ nàng lại nổi tiếng đến thế.

“Sự việc vị hôn thê của Mạc thiếu gia tới chơi, toàn trang trên dưới không ai không biết”. Sở Thuỷ Liên cũng vì việc này mà đến đây. Nàng muốn nhìn xem rốt cuộc Kinh Vô Tuyết có mị lực ghê gớm tới mức nào mà khiến cho Mạc Lân quyết không giải trừ hôn ước, nàng hiểu rất rõ con người Mạc Lân không phải là loại người có thể dễ dàng tuân theo sự sắp đặt của cha mẹ và để cho người khác dắt mũi thế này.

“Thực ngượng ngùng, hôn ước đó kỳ thật đều là do các vị trưởng bối khởi xướng, chứ không phải do chủ ý của chúng ta”. Kinh Vô Tuyết đáp lời, mặt đỏ hồng lên vì ngượng, đối mặt với Giang Nam đệ nhất tài nữ, một người cầm kì thư họa không gì không tinh thông, khác hẳn với một thiên kim tiểu thư bất tài vô dụng như nàng, nên nàng không khỏi có chút ngượng ngùng.

“Ngươi thực sự rất chi là may mắn đấy ngươi có biết không?” Ít nhất cha mẹ của nàng ta đã vì nàng ta mà tìm một chỗ môn đăng hộ đối, kết hôn rồi thì không còn phải lo lắng gì hết. Còn vận mệnh cuộc đời nàng hoàn toàn nằm trong tay các vị trưởng bối, nhưng họ một chút cũng không lo lắng gì cho nàng, đối với họ mà nói, nàng cũng chỉ là một món hàng có giá trị, bản thân nàng cũng đã vì việc buôn bán của gia đình mà chịu hy sinh rất nhiều thứ.

“Thật vậy sao?” Kinh Vô Tuyết không rõ tại sao trong mắt Sở Thủy Liên lại ngập tràn sự bi ai như vậy. Sức khỏe của nàng từ nhỏ đã rất yếu kém, nên được phụ thân hết lòng nuông chiều, lại ảnh hưởng tư tưởng của hai chị gái. Nàng luôn cho rằng hôn nhân phải tự do chính bản thân mình định đoạt, không thể như các thiên kim tiểu thư của các gia đình danh môn khác, không có quyền quyết định hôn sự, cha mẹ đặt đâu phải ngồi đó, số phận như vậy thật bi ai.

“Nó chính là con chuột lần trước đã quậy phá loạn cả lên đúng không”. Sở Thủy Liên xoay người, dò xét chiếc lồng sắt có cất giữ con chuột đang say ngủ.

“Đúng rồi, nó chính là bằng hữu của ta, tên là Tiểu Bụi”. Nàng vừa nói, vừa cẩn thận nâng cao chiếc lồng sắt.

Sở Thủy Liên nghe vậy mà giật mình, lùi về sau vài bước “ngươi nghĩ sao mà lại nuôi dưỡng nó”.

“Nó với ta giống nhau, từ nhỏ đã không có mẹ”. Kinh Vô Tuyết cúi đầu, nhẹ nhàng nói bâng quơ.

“Thực xin lỗi”. Sở Thủy Liên ngạc nhiên, “ ta không biết việc này, Mạc công tử không có nói cho ta nghe”.

“Không sao đâu, xem ra ngươi rất thân với Lân ca ca?”

“Sao lại gọi là Ca ca? Hắn là vị hôn phu của ngươi mà ”. Chẳng nhẽ nàng vẫn c


XtGem Forum catalog