Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ăn Tướng Công

Ăn Tướng Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324823

Bình chọn: 7.5.00/10/482 lượt.

ạc Lân cao giọng “đuổi theo”.

Mấy người bọn Mạc Lân đuổi tới một vùng núi non hoang sơ vắng vẻ thì bị mất dấu, không còn nhìn thấy bóng dáng chiếc xe ngựa đâu nữa.

“Bọn chúng có chạy đằng trời”. Mạc Li cười lạnh.

“Những người này rõ ràng đã phục kích chờ đợi cho chúng ta rời thật xa khỏi phạm vi thế lực của Mạc gia trang rồi mới hành động, có thể thấy được đây là kế hoạch được tính toán hết sức chu đáo. Đáng giận thật!”.

“Thiếu gia, ngươi xem trên cây kia”. Một mũi tên được cắm phập vào chỗ rất cao ở trên cây, đầu mũi tên có cột một bức thư nhỏ.

Mạc Lân không suy nghĩ nhiều, nhanh nhẹn phi thân lên cây để rút mũi tên ra, ném xuống cho Mạc Cấn đỡ lấy. Rồi hắn phóng xuống, mở thư ra đọc. Trong thư viết rằng:

Gửi Mạc thiếu trang chủ

Vị hôn thê của ngươi đang nằm trong tay chúng ta, hạn cho ngươi trong ba ngày phải giao vật mà Hiên Viên Vô Cực đã giao cho ngươi tại Phong đình cách thành Nghiễm Châu mười dặm, nếu không nghe lời sẽ phải nhận lấy hậu quả nghiêm trọng .

“Thiếu gia, trong thư nói gì?” Mạc Cấn vội hỏi.

“ Đáng chết!” Mạc Lân phẫn nộ thét vang. Trong lòng hắn âm thầm thề rằng, hắn tuyệt sẽ không để cho bất cứ kẻ nào làm tổn thương Kinh Vô Tuyết.

Nhìn thấy tia độc ác lóe lên trong mắt Mạc Lân rồi biến mất, Mạc Li cùng Mạc Cấn không tự chủ được toàn thân khẽ run rẩy, hãi người nhìn nhau trong đầu đồng loạt có suy nghĩ y như nhau ‘xem ra, mấy cái tên cướp chết tiệt đó thật xui xẻo mới đụng vào diêm vương Mạc Lân”.

Chú giải :

1. Phù Nam là : tên phiên âm Hán-Việt của một quốc gia cổ trong lịch sử Đông Nam Á, xuất hiện khoảng đầu Công Nguyên, ở khu vực hạ lưu và châu thổ sông Mê Kông. Theo nhiều thư tịch cổ Trung Quốc, thì trong thời kỳ hưng thịnh, vương quốc này về phía Đông, đã kiểm soát cả vùng đất phía NamTrung Bộ (Việt Nam), về phía Tây đến thung lũng sông Mê Nam (Thái Lan), về phía Nam đến phần phía Bắc bán đảo Malaixia.

2. Tịch Thực : Ko tìm thấy tài liệu nói về vương quốc này – ai biết giải thích giúp ta với nha.

3. Tượng bạch trảm kê : Voi trắng chém gà.

Xe ngựa chạy mải miết không dừng.

“ Tuyết Nhi cô nương, ngươi muốn làm cái gì vậy? Ngươi đừng có ra ngoài đó, ta sợ quá, Đông Mai mau tỉnh lại”. Sở Thủy Liên kinh hoàng sợ hãi, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

“Thực xin lỗi, xin hỏi một chút”. Kinh Vô Tuyết lên tiếng hỏi tên hắc y nhân đang đánh xe ngựa, hắn quay lại nhìn nàng nhíu mày né người tránh sang bên cạnh một chút.

Đông Mai bị dọa sợ tới ngất xỉu giờ đã được Sở Thủy Liên đánh thức dậy, vừa tỉnh lại đã thấy tiểu thư đang tiếp cận với tên hắc y nhân xấu xa đang đánh xe ngựa, tiểu thư sao có thể hành động tùy tiện gây nguy hiểm như vậy chứ? Nàng một lần nữa vô cùng kinh hãi hét toáng lên “Tiểu thư, người làm gì vậy? Người mau mau trở vào trong xe ngồi yên đi”.

Tiểu thư ít giao tiếp với bên ngoài, bản tính đơn thuần thiện lương chẳng biết rằng lòng người hiểm ác, vạn nhất tên hắc y nhân kia có mưu đồ ác ý gì đó, tiểu thư tiếp cận hắn chẳng phải hết sức nguy hiểm sao?

Kinh Vô Tuyết quay lại nhìn Đông Mai mỉm cười trấn an, rồi thản nhiên xốc rèm che của xe ngựa lên, thuận thế ngồi xuống bên cạnh hắc y nhân, “Chúng ta hiện tại đi đâu đây?” Cảnh sắc bốn phía trôi qua cực nhanh, xe chạy mãi không có dấu hiệu chậm lại, quang cảnh càng lúc càng vắng vẻ hoang sơ, chẳng biết được nơi nào nữa?

Tên hắc y nhân liếc mắt nhìn Kinh Vô Tuyết, ánh mắt lộ vẻ quái dị, khó hiểu, không nói một câu vẫn chuyên chú đánh xe.

“Tiểu thư, người mau vào trong này đi”. Đông Mai sợ hãi tới mức nhũn hết cả chân, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

“Không có việc gì đâu”. Nàng quay đầu vẫy vẫy cánh tay tỏ ý không cần lo lắng, rồi lại tiếp tục hỏi tên hắc y nhân đánh xe “các ngươi mặc kín mít như vầy mà không thấy nóng sao? Thời tiết tháng này lại oi bức quá đi”. Nàng nói một thôi một hồi, xong rút từ trong người ra chiếc quạt – tự quát mát.

Tên hắc y nhân tới giây phút này vẫn luôn trầm mặc, nhưng không tự chủ nổi hai mắt cứ liên tục liếc nhìn Kinh Vô Tuyết. Vị cô nương này không chừng não có vấn đề, nàng quá to gan lớn mật, ai đời lại đi nói chuyện với tên bắt cóc mình, nàng thần kinh rồi, bộ nàng không sợ hắn một đao giết chết nàng sao?

“Chúng ta còn phải đi bao nhiêu lâu nữa?” Nàng hỏi lại lần nữa, ánh mắt nhìn chăm chú vào con ngựa đang chạy, trong lòng thầm suy nghĩ, con ngựa này đẹp quá đi, thật cao lớn.

Chúng ta? Tên hắc y nhân không nhịn nổi chau mày, cổ họng nghẹn lại. Bộ vị cô nương này không biết nàng là con tin sao?

“Ngươi bị câm điếc hả? hay là không thích nói chuyện? A Lâu nhà chúng ta cũng luôn im lặng như ngươi vậy, A Lâu làm hộ viện cho nhà ta đó mà, rất chi là lợi hại nha, không chỉ biết võ công mà còn biết chữa bệnh, thông thạo về các loại hoa cỏ, Đại Hoàng, Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, Miêu Miêu, Bì Bì, Phi Phi, Phi Cường và ta đều nhờ A Lâu chữa bệnh hết”.

Hắc y nhân nghe vậy thấy hơi sờ sợ, hắn nghĩ có lẽ do nàng mắc bệnh truyền nhiễm khó chữa nên mới không sợ chết như vậy, hắn lại ngồi cách xa nàng ra thêm chút nữa.

“Một mình ngươi chạy xe ngựa này nhất định là r