hìn xem, người này giống sao?”
Hai chữ cuối cùng, nhấn mạnh. Cô nhìn thấy người đàn ông đối diện cúi thấp đầu xuống.
Tại thời khắc này, hạnh phúc và hy vọng mà Dung Ân cùng mẹ đợi hơn hai mươi mấy năm, không hề xuất hiện, có đôi khi, không hi vọng còn tốt hơn, ít
nhất nó sẽ không tan biến vào một ngày nào đó, không cần phải chịu đựng
đau đớn và thê thảm.
Lâm Thanh Nguyệt cũng là người đàn bà mạnh
mẽ trên thương trường, sức quan sát tất nhiên không phải là loại bình
thường, lúc này, sắc mặt bà cũng đã thay đổi, “Tử Nham, người đàn bà này rốt cuộc là ai? Còn nữa…ông từ đâu lại có thêm đứa con gái nữa?”
“Tử nham?” trong miệng mẹ Dung lập lại nhiều lần hai chữ này, “Chẳng lẽ, ngay cả tên, ông cũng gạt tôi sao?”
Thần sắc người đàn ông giãy giụa, dường như đang cân nhắc điều gì đó, ai
cũng không ngờ rằng lần gặp mặt này sẽ trở nên như vậy, Sở Mộ vốn là
không có tình cảm tốt với Dung Ân, lần này, càng khinh thường hơn,
“Không được giáo dục là như vậy đó, ở trong nhà của người khác mà tranh
cãi ầm ĩ, còn bày ra trò cười nhận bố ở đây, cười chết người !”
“Mẹ, ” giọng nói Nam Dạ Tước cũng không phải là lớn lắm, nhưng rất có sức uy hiếp cao, “Mẹ nói là cùng bố đến đây, tại sao lại dẫn theo cả nhà bác
Dung, mẹ muốn dự tính làm gì?”
“Thẳng tiểu tử thối này, ” Sở Mộ muốn nổi giận, “Có phải gần mực thì đen không? Cư nhiên lại trở nên không có quy tắc như vậy.”
“Dì ơi, dì đừng nóng giận,” Dung Ái ở bên cạnh cầm tay Sở Mộ, “Hôm nay là đêm giao thừa, không phải là nên vui vẻ sao.”
“Mẹ, con muốn mẹ qua đây không phải trưng cầu ý kiến của mẹ, con chỉ muốn mẹ gặp Dung Ân, sau khi gặp, coi như là con đã báo một tiếng với mẹ, sau
khi ăn cơm tối xong, mọi người hãy về đi.” ý tứ trong lời nói của Nam Dạ Tước rất rõ ràng, trực tiếp ra lệnh đuổi khách.
Dung Ân cũng không nghĩ tới anh sẽ nói ra những lời này, muốn ngăn cản, đã không còn kịp nữa rồi, “Tước ….”
“Con…” Sở Mộ giận đến nổi méo mặt, nhưng mà nghĩ đến Nam Dạ Tước từ nhỏ không
thân thiết với bà, bản tính nóng nảy này bà cũng đã nhìn quen rồi,
“Tước, con còn muốn chết trong tay người phụ nữ này thêm một lần nữa,
phải không?”
Nam Dạ Tước đang nắm tay Dung Ân càng siết chặt hơn, chân mày anh chau lại, “Mẹ, mẹ có ý gì?”
“Con còn muốn minh mẫn mà giả vờ hồ đồ với mẹ sao?” sắc mặt Sở Mộ lạnh lùng
thấu xương, “Lúc trước, CD của con không phải là nó đem ra sao? Con có
phải điên rồi hay không, còn giữ nó lại bên cạnh mình, nếu đã như vậy,
cũng đừng bày ra bộ dạng nửa sống nửa chết cho mẹ xem.”
(Paris: Hai mẹ con nói chuyện khắc nghiệt như nhau^^)
Sắc mặt Nam Dạ Tước âm trầm trong nháy mắt, chuyện này, chỉ có vài người
biết, anh còn tưởng rằng đã bưng bít hết cả rồi, Sở Mộ sẽ không biết,
bàn tay đặt trên đầu gối nắm chặt lại, “Chuyện của con không cần mẹ phải lo.”
“Tước, đừng như vậy…”
“Ở đây cô không được lên
tiếng ” Sở Mộ cắt ngang lời nói của Dung Ân, “Mẹ chọn vợ cho con cũng
chỉ có Dung Ái, cũng chỉ có nó mới có thể xứng với con, đặt một quả bom
hẹn giờ bên cạnh mình, con biết lúc nào thì nó sẽ nổ tung không?”
“Bác gái,” Dung Ân trở về nắm lấy tay Nam Dạ Tước, ngẩng đầu lên, “Chuyện đó, thực xin lỗi…”
“Không liên quan tới cô ấy,” Nam Dạ Tước ra hiệu cô không cần nói nữa, “Đây
vốn dĩ chính là một phần kế hoạch của con, chỉ là bản thân con không
khống chế được.”
“Con nghĩ rằng mẹ là đứa trẻ ba tuổi sao? Con
che chở cho nó cũng vô ích thôi, loại con gái này, con đừng nghĩ mẹ sẽ
đồng ý cho nó bước vào cửa.” thái độ Sở Mộ rất kiên quyết, Nam Dạ Tước
cũng không muốn nói nhảm nhiều với bà, nhìn qua mẹ Dung thì thấy sắc mặt càng tái nhợt, anh nhỏ tiếng nói bên tai Dung Ân, “Ân Ân, chúng ta đưa
bác gái về nhà trước đi.”
“Được.” Dung Ân không đành lòng giữ mẹ ở đây, Dạ Dạ nghe lời mà cắn cắn tay áo của mẹ Dung, cọ cọ vào lòng bà.
“Mẹ, chúng ta đi về trước.”
Mẹ Dung lúc đứng dậy, hai chân cũng đã cứng ngắc, Lâm Thanh Nguyệt cũng là người đàn bà mạnh mẽ, có chuyện như vậy, làm sao để nó bước qua ải dễ
dàng như vậy, “Khoan đã, nói rõ ràng mới đi.”
“Bác gái, có một
số chuyện bác vẫn là hỏi bác Dung sẽ thích hợp hơn.” Nam Dạ Tước nhìn về phía người đàn ông đang cúi đầu, hai tay ông giao nhau ở trên đầu gối,
dưới sự truy vấn không ngừng của Lâm Thanh Nguyệt, lúc này mới ngẩng đầu lên, “Lan, là tôi có lỗi với bà.”
Tiếng gọi này đã rất lâu rồi
không gọi bây giờ đột nhiên khẽ gọi, cắt đứt tất cả ràng buộc của mẹ
Dung, người đàn ông này, bà không nhận lầm, đáy mắt bà bắt đầu mơ hồ, bà tình nguyện là không phải, nếu như vậy, bà còn có thể có sức lực và hy
vọng mà tiếp tục chờ đợi, “Ông kết hôn rồi, vậy tôi cùng Ân Ân, thì được tính là gì?”
“Cái gì? Dung Tử Nham, ông có ý gì, nói rõ cho tôi biết!”
“Bố, rốt cuộc là chuyện như thế nào?”
“Tôi và Dung Lan, đã quen biết nhau trước khi kết hôn với bà, bà ấy nói không sai, Ân Ân là con gái của chúng tôi…”
Mẹ Dung lại lần nữa té xuống ngồi trên ghế sô pha, “Kết hôn? Trác nham, chúng ta đã lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi.”
“Ông….” Khuỷa tay Lâm Thanh Nguyệt đấm mạnh vào vai người đàn ông, “Ông nói
m
