XtGem Forum catalog
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213054

Bình chọn: 9.00/10/1305 lượt.

nh mau trở về đi, được không?” Dung Ân đã rất lâu

không được khóc mà không kiêng nể như vậy, cô không muốn Diêm Việt kiên

quyết bên cạnh cô như vậy, anh cần phải có được ánh sáng thuộc về anh,

“Việt, anh đi, có phải sẽ quên em hay không? Quên… thì quên đi, anh phải nhớ kỹ, phải quên triệt để, một chút cũng không thể giữ lại…”

Nam Dạ Tước đứng tại chỗ một lát, nhấc chân đi về phía trước.

Người phụ nữ này, từ lúc bắt đầu anh đã biết, từ trước tới nay cô

không hề yêu anh, cho dù anh hái trăng hay những vì sao trên bầu trời

xuống cho cô, giá trị không sánh bằng một nụ cười của Diêm Việt, nhưng

cho dù là như vậy, thì có thể nói rõ điều gì?

Anh không thể buông tay, chính là không thể buông ra! Nếu có thể

buông tay, anh đã sớm một chân đạp Dung Ân ra rồi, nhưng nếu đã không

làm được chuyện đó, thì tại sao còn nghĩ nhiều để làm gì.

Kiếp này Nam Dạ Tước đã thua rồi, anh không sợ trời không sợ đất, nhưng duy nhất lại thua dưới tay một người con gái.

Cho nên, Dung Ân thiếu chút lấy mạng của anh, anh không hận được, đã

nói yêu sâu đậm bao nhiêu, thì hận sâu đậm bấy nhiêu, những lời này, mẹ

nó, không thể xài được trên người anh, đã yêu sâu vào trong xương tủy,

như vậy còn nỡ hận nữa không?

Trên bầu trời, đột nhiên pháo hoa bắn ra bốn phía, ánh sáng rực rỡ

bắn sáng cả bầu trời, Dung Ân đưa mắt nhìn, chỉ cảm thấy cả thành phố

Bạch Sa được bao phủ bởi lớp hào quang này, trong lúc mông lung, cô

dường như trông thấy gương mặt đó của Diêm Việt xuất hiện trên bầu trời

bao la sáng rực. Ánh mắt anh sáng ngời nhìn vào Dung Ân, khóe miệng câu

lên nụ cười như ánh mặt trời, cô có thể nghe thấy anh nói, Ân Ân, anh

phải đi, anh đã trông thấy em được hạnh phúc, sau này… Sẽ có anh ấy ở

bên em, anh thật sự có thể đi rồi…

Sau đó, những ánh hào quang lụi tàn và gương mặt cô quen thuộc nhất cũng tan biết mất.

Dung Ân vươn tay, không biết muốn bắt những thứ gì, miệng há ra, cuối cùng một chữ cũng không nói ra, tay duỗi ra phía trước từ từ thu lại,

không nắm được gì cả, đầu ngón tay giữ lại, chỉ có gió mát mà thôi.

Thân thể nghiêng ra bên ngoài lan can bị kéo trở về, sau lưng cái ôm

ấy thật ấm áp, hai người dính sát vào nhau, giữa lồng ngực và lưng không lộ ra một khe hở nào, Dung Ân cảm thấy yên tâm, cũng không quay đầu

lại, để mặc anh ôm lấy.

Cô luôn hoài niệm về quá khứ ở trước mặt anh, đối với Nam Dạ Tước mà

nói, là tàn nhẫn cùng với tổn thương sâu đậm biết bao nhiêu, nhưng Dung

Ân luôn cố ý bỏ qua cảm nhận của anh, cô luôn cảm thấy, anh sẽ không

đau, cho nên mỗi lần cô đều nhiệt tình phát tiết chính mình , từ trước

tới nay chưa bao giờ quay đầu lại nhìn, người đàn ông này đau như thế

nào.

Nam Dạ Tước ôm cô, để cô dựa ở trước ngực anh, Dung Ân đứng ở đỉnh

núi thật lâu, cho đến toàn thân đều run rẩy, tứ chi lạnh buốt giống như

bị đóng băng.

Hai người đều mặc rất ít, Nam Dạ Tước ôm chặt cô, thân hình cao lớn

cũng lạnh không ít, nhưng Dung Ân không mở miệng nói muốn đi về, nên anh vẫn duy trì động tác này để ở bên cạnh cô.

Gió lạnh đánh vào mặt, giống như những nhát dao cứa vào, gió lạnh lọt vào kẽ hở, mặc dù ôm rất chặt,nhưng không ngăn được run rẩy.

“Chúng ta trở về đi.” Cách thật lâu sau đó, mới nghe được giọng nói yếu ớt của cô truyền đến.

Dung Ân nghiêng đầu đi, nước mắt trên mặt vẫn chưa lau khô, ướt át

dán chặt lấy khóe mắt của Nam Dạ Tước, bàn tay to lớn của anh mơn trớn

mặt của cô, nụ hôn nhỏ vụn phất nhẹ nước mắt của cô.

Cuộc sống sau khi trở lại Ngự Cảnh Uyển, vô cùng yên bình, Dung Ân

muốn đi làm, Nam Dạ Tước không yên tâm để cho cô đi làm ở cái công ty

nhỏ đó, liền mở ra con đường xanh*, để cho cô trở về Nghiêm Tước. Lý Hủy bận rộn bàn giao công việc xong cũng trở về Nghiêm Tước, hai người đều ở lại bộ phận thiết kế.

*(Con đường toàn là đèn xanh thôi, rất thuận lợi, không có trở ngại hoặc thủ tục rườm ra, ý nói là được đặc cách)

Nam Dạ Tước thích ăn cơm do Dung Ân nấu, lúc tan ca, hai người có khi sẽ cùng nhau đi dạo siêu thị, kỳ thật chuyện mua thức ăn chỉ cần giao

cho Vương Linh là được rồi, nhưng người đàn ông thích chính là loại cảm

giác này.Giống như bây giờ, Dung Ân đứng trước gian hàng hải sản, vẻ mặt nghiêm túc chọn cá chép, Nam Dạ Tước đẩy xe theo phía sau, cô hướng về

người bán hàng chỉ chỉ, sau đó xoay người, cười nói, “Chúng ta mua một

con cá đi, em làm cá chép kho, được không?”

Nam Dạ Tước nụ cười câu nhẹ, thần sắc mê hoặc làm người bán hàng bên

cạnh đỏ mặt lên, nghĩ thầm ai theo được loại đàn ông cực phẩm này, người đó thật có phúc.

Trở lại Ngự Cảnh Uyển đã rất trễ, Vương Linh sớm đã chuẩn bị xong cơm tối, Dung Ân cầm lấy con cá chép trong túi và rau thơm đi vào phòng

bếp, làm món ăn rất nhanh, đặt cá xuống nồi, đổ rượu vàng vào, gừng,

động tác cô thuần thục, người đàn ông thì tựa ở cửa phòng bếp không nói

gì.

Rất nhiều người đều thích nhìn cảnh người phụ nữ của mình bận rộn

trong phòng bếp, Nam Dạ Tước cũng không ngoại lệ, cần phải nói như thế

này, anh chờ ngày này, chờ đến nỗi trái tim thiếu chút nữa cũng đóng

băng luôn rồi.

Người đàn ông đi vào, l