pacman, rainbows, and roller s
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3231060

Bình chọn: 8.00/10/3106 lượt.

, cô ngủ cũng không được tốt, đôi môi khẽ nhếch mở, tựa như đang nói mớ gì đó, trong phòng không có mở hệ thống sưởi ấm, nhưng toàn

thân cô đều là mồ hôi, hai bả vai động đến bên này động đến bên kia, đầu tóc đã dán tại trên khuôn mặt gầy gò.

Đây là mộng sao? Bằng không, cô cũng sẽ không nhìn thấy Diêm Việt. Vẫn là đang ở trên sườn núi.

Trên đỉnh núi sương mù rất lớn, Dung Ân lấy tay vung lên mấy cái, “Việt, anh đứng một mình ở đó làm gì thế?”

Người đàn ông đã có thể đứng dậy, anh thân ảnh cao lớn đứng ở đó, mặc T-shirt nhàn nhã cùng quần jean màu xanh đậm , tóc ngắn màu nâu đậm, nhìn không đoán được tuổi tác , anh nói, “Ân Ân, anh phải đi”.

“Đi? ” Dung Ân không giải thích được, “Việt, anh muốn đi đâu?”

“Ân Ân, ” Diêm Việt ở đỉnh núi trên tảng đá lớn ngồi xuống, thần sắc

trong sáng chuyển thành cô đơn, Dung Ân chỉ nhìn thấy bên khuôn mặt

tuấn lãng trở nên tràn đầy thê buồn bã, “Anh tỉnh lại chính là vì muốn

nhìn em một chút, bây giờ theo anh thấy, anh biết em sống rất tốt,

anh muốn đi rồi”.

” Không”, Dung Ân cấp bách mà nước mắt

liền rơi xuống “Em sống không tốt, một chút cũng không tốt, Việt, anh

muốn đi đâu? Nhà của anh ở nơi này, anh còn muốn đi sao?”

“Ân

Ân, em thật cùng hai năm trước giống nhau, một chút cũng không có thay

đổi, Ân Ân, anh làm hết thảy, cũng là bởi vì anh yêu em, anh thật sự

yêu em… “.

“Việt”, Dung Ân hai tay bụm mặt, “Anh cái gì cũng không biết, em đã không phải là Ân Ân trước kia nữa rồi, em không phải là…”.

“Ân Ân”, Diêm Việt quay mặt lại, “Đừng nói, cái gì cũng đừng nói”, anh đứng lên, về phía sau Dung Ân, vươn ra hai tay đem cô ôm vào trong ngực.

Anh muốn ôm chặt cô, muốn sờ sờ tóc của cô, những thứ này, anh cũng làm được rồi. Dung Ân hai tay gắt gao bám víu ở bả vai Diêm Việt, anh

đem cằm nhẹ chống đỡ đỉnh đầu của cô, nếu như có thể, anh thật rất muốn đem Dung Ân tan vào bên trong thân thể của mình, nhưng anh không thể,

“Ân Ân, cám ơn em đã từng cho anh những kí ức tốt đẹp như vậy, có sự hiện hữu của kí ức đó, anh bất luận là đến đâu, cũng sẽ không cô

đơn, cũng sẽ không sợ bóng tối. Ngủ trong hai năm, anh cho là anh đã

rất quen bóng tối, nhưng khi anh mở mắt, anh mới biết được anh không

muốn trở về, anh tham luyến trên đời này mỗi một chút ánh sáng, thời điểm nó soi sáng trên mặt anh, là như vậy ấm áp. Anh tham luyến

nhiệt độ của tay em đã từng phất qua trên mặt anh, Ân Ân, thật

tốt, anh có thể nhìn thấy em cười rồi…”.

“Việt, anh làm sao vậy, anh làm sao? ” Dung Ân sợ hãi mà thất thanh khóc rống lên.

Diêm Việt dùng sức hơn liền ôm chặt cô, “Ân Ân đáp ứng anh, vĩnh viễn cũng

không được rơi nước mắt, anh không muốn em khóc. Anh sẽ vĩnh viễn ở

bên cạnh em, anh không đi được không? Anh không nên đầu thai, anh cái

gì cũng không muốn, anh liền canh giữ ở bên cạnh em, anh nhìn Ân Ân

cười, chỉ cần em có thể cười, thế giới của anh chỉ toàn bóng tối,

cũng sẽ có ánh sáng chiếu vào …”.

“Việt, anh nói ngu ngốc cái

gì vậy, cái gì đầu thai? Anh cũng đã khoẻ hơn, anh đã không có chuyện

gì rồi, anh không nên làm em sợ a —— “

“Ân Ân, anh yêu em…”.

Dung Ân khẽ đẩy mở Diêm Việt, “Việt, em có phải hay không đang nằm mơ? Nhưng giấc mộng này, tại sao lại chân thật như vậy?”

Diêm Việt hai tay đặt ở đỉnh đầu Dung Ân, lại theo hai bên tóc cô đi

xuống phía dưới, anh từ trong túi áo lấy ra một cái khoen lon, khi đó

đi học, trong TV luôn chiếu, Dung Ân thường cười nói, cô cũng muốn một

cái.

Nhưng là, Diêm Việt chưa từng có cho cô mang qua, bởi vì

anh đã từng nói qua, anh thích Ân Ân, anh muốn cho cô tốt nhất, bao

bọc trên ngón tay cô, phải là nhẫn kim cương anh tỉ mỉ chọn.

Nhưng lúc này, Diêm Việt cầm lên tay Dung Ân, đem cái khoen kia hướng ngay ngón áp út của cô đeo vào.

Dung Ân cảm giác mình thực rất hạnh phúc, cái này coi như làlần thứ ba cô cùng Diêm Việt hứa hôn, mặc dù, lúc trước kia là Diêm Minh. Cô nhợt

nhạt câu khởi khóe miệng, lần này, là Diêm Việt, cho nên anh sẽ trở về tìm hạnh phúc của mình, chiếc nhẫn này nhất định có thể đeo vào.

Cùng một vị trí , đến chỗ đốt ngón tay, Diêm Việt dừng lại động tác.

Dung Ân khóe miệng khẽ cứng đờ dáng vẻ hạnh phúc, ánh mắt người đàn ông đau nhói, “Việt, tại sao?”

Cảm giác được anh lùi bước, Dung Ân bắt đầu sợ lên, cô cầm lên ngón tay,

không để cho miếng khoen kia lui ra ngoài, Diêm Việt cúi thấp đầu, cô có thể nhìn thấy đáy mắt anh có bao đau thương, cô càng bắt đầu phát

ra sợ hãi, “Việt, anh không muốn cưới em sao, anh không thương em sao?”

Anh như thế nào lại không thương cô?

Diêm Việt đáy mắt có mông lung nước mắt liền tràn ra, anh thật là làm

không được, dùng sức muốn đem kéo khoen lui ra ngoài, Dung Ân cảm giác

được hình như là có cái gì sắp mất đi, cô một mực nắm chặt tay, nước

mắt rớt tại trên mu bàn tay hai người, người đàn ôngthấy cô không chịu

buông tay, liền nắm chặt lòng bàn tay dùng sức muốn đem kéo cái khoen

ra.

“Việt, anh đừng như vậy, anh như vậy em thật sợ hãi ——- “

D