miệng nàng, vị ngọt thanh, mùi thơm dìu dịu. Thứ thuốc đó thấm đến
đâu, Lệ Kiều cảm thấy sinh lực tăng lên đến đó, cơ thể như được tiếp
thêm sinh khí. Chỉ trong thoáng chốc, Lệ Kiều đã hoàn toàn bình phục.
Nàng ngay lập tức níu áo Miêu Lãm hỏi :
- Người ban nãy là ai thế ? Hạn định là sao ? Ông là Hoa tướng à ? Có
phải thứ này là thứ ông cho ta uống hôm ta bị gãy xương sườn không ? Gã
Triệu Hồn là kẻ giết A Kiều của ông à ? Vậy giờ ông đi tìm A Kiều nào ?
Miêu Lãm cười cười, đáp :
- Vừa mới uống vài giọt Thiên hoa dược mà đã phục hồi nhanh vậy, còn hỏi luôn mồm nữa. Tiểu cô nương, cô muốn ta đáp câu nào trước ?
Lệ Kiều vươn vai, ra chiều suy nghĩ rồi đáp :
- Nói chuyện ông là ai trước đi !
Miêu Lãm chống tay lên má, nhìn Lệ Kiều rồi đáp luôn :
- Miêu Lãm.
Lệ Kiều lắc đầu :
- Không phải.
Miêu Lãm cười cười hỏi :
- Vậy theo cô ta là ai ?
Lệ Kiều đặt tay lên môi, đưa mắt nhìn quanh rồi mới nói :
- Ban nãy nghe người tên Đông Hoàng kêu ông là Hoa tướng kia mà.
Miêu Lãm nhếch môi cười, nhìn thẳng về phía Lệ Kiều, nói :
- Cô thực sự muốn biết sao ?
Lệ Kiều gật đầu. Miêu Lãm cười buồn, nhẹ giọng :
- Chuyện thực không có gì...
Chuyện kể bắt đầu từ ba trăm năm trước. Thế gian này vốn được chia làm
tam giới : Nhân , Thiên giới và Ma giới. Nhân giới là nơi của con người
sinh sống. Thiên giới là thế giới của thần tiên. Nhân giới vốn có tục lệ thờ cúng Thiên giới. Ma giới là nơi của các loài yêu cư ngụ. Sau trận
đại hồng thuỷ cực lớn xảy đến, cánh cổng ngăn cách nhân giới và ma giới
đã bị phá vỡ. Các loài yêu theo đó nhập nhân giới. Thiên giới lập tức
phái thiên binh thiên tướng xuống giúp nhân giới. Thiên binh thiên tướng đã dạy cho con người ở Nhân giới võ công thượng thừa của Thiên giới.
Những người có tư chất nhất được huấn luyện, cảnh giới võ công đã đạt
đến hoả hầu, có thể phi thiên độn thổ, điều kiển tự nhiên, võ nghệ so
với thiên binh thiên tướng không hề kém chút nào. Chỉ trong một thời
gian ngắn Nhân giới đã đủ sức đẩy lùi yêu ma về lại Ma giới. Con người
là loài vật sáng tạo, họ không ngừng phát dương quang đại, luyện võ
thuật mỗi lúc một sâu hơn. Đến một lúc, những người có võ công cao nhất ở Nhân giới bắt đầu nảy ra ý nghịch thiên, tiêu diệt Kim đế để trở thành
đệ nhất giới. Cuộc chiến giữa Nhân giới và Thiên giới diễn ra gần một
trăm năm, cuối cùng toàn bộ các cao thủ loài người đã bị Thiên giới tiêu diệt. Tuy nhiên Kim đế vẫn không thể chấp nhận sự phản bội của Nhân
giới nên đã quyết định lập Minh ước với Nhân giới và Ma giới là Thiên
giới sẽ không bao giờ can thiệp vào chuyện của Nhân giới và Ma giới nữa. Minh ước được kết bằng tinh huyết của cả ba giới, được đính chặt vào
Thông Thiên trụ.
Nhìn lại gần một trăm năm chiến tranh, Nhân giới và Thiên giới đều tổn
hao nhân lực nặng nề, đặc biệt là Nhân giới. Những cao thủ bậc nhất đều
bị tiêu diệt, võ công truyền thụ lại không đầy đủ khiến người ở Nhân
giới có cố công luyện tập đến đâu thì cũng chỉ đạt đến cảnh giới có thể
ngự kiếm, chiến đấu với yêu ma cấp thường. Còn với các yêu ma cấp cao,
bại trận là điều không sao tránh khỏi. Hơn nữa con người có bản tính cố
chấp và tham lam, kẻ có võ công đều muốn tranh giành quyền thế và sức
ảnh hưởng, thà chết chứ không ngoại truyền nên võ nghệ thượng thừa ngày
một mai một. Yêu ma nhờ cuộc chiến Thiên – Nhân mà nổi dậy không ngừng.
Số người chết ngày một lớn. Loài người dù kiêu ngạo đến mấy cũng không
thể chịu nổi, buộc phải cầu đến Thiên giới. Loài người chết nhiều, số
nạn dân ly tán khắp nơi khiến cho việc thờ cúng Thiên giới cũng bị ảnh
hưởng. Cuộc chiến đã khiến Thiên giới cũng tổn hao nặng nề, cần có số
thờ cúng để tu sửa. Tuy nhiên do Minh ước bằng tinh huyết đã lập, Thiên
giới không thể can thiệp.
Mọi chuyện diễn biến càng lúc càng xấu, cuối cùng Kim đế đã nghĩ ra
cách. Các tướng quân của Thiên giới được đưa vào luân hồi, trở thành
người. Nhưng họ vẫn giữ được kí ức về võ công của Thiên giới và sức mạnh vô địch của người thuộc Thiên giới. Những người này đã là người nên
việc họ diệt trừ yêu ma không phải sự vi phạm Minh ước. Yêu nhân nhờ vậy cũng giảm bớt đi rất nhiều. Chuyện đưa người này được Thiên giới giữ
rất bí mật, Nhân giới cũng không mấy ai được biết. Họ không được phép
truyền thụ võ công cho người trên trần thế nữa, cũng không được để vướng vào hồng trần. Hạn định cho mỗi người là chín chín tám mươi mốt năm,
nếu có công cán diệt trừ yêu ma lớn sẽ được phong tiên trở lại, từ Triệu tiên đài nhập Thiên giới.
Miêu Lãm từ tốn kể sơ lược mọi chuyện cho Lệ Kiều nghe. Nàng nghe không
chớp mắt, từ sáng cho đến khi mặt trời lên đến đỉnh ngọn cây, rung rinh
phủ tấm vải màu vàng óng lên mọi thứ. Bóng cây đung đưa theo nhịp vui
của gió. Thân phận của Miêu Lãm quá đỗi ly kì đến mức Lệ Kiều không thể
bỏ sót một lời nào. Nàng bỗng thần người ra. Miêu Lãm thấy lạ liền hỏi:
- Tiểu yêu, sao thế?
Không nhìn vào mặt y, nàng nói hơi hối lỗi:
- Ta cứ nghĩ huynh là một lão già quái gở, thấy hay hay vậy thôi. Thật không ngờ…
Miêu Lãm bật cười :
- Không ngờ