được một làn váy
liền thân phác họa sống động, so với loại vú to mông nở thì vẻ đẹp này
càng hợp với mắt thẩm mỹ của anh, khiến anh không tài nào kiềm chế được
lòng hiếu kỳ đang nảy nở, không biết nếu được ôm vòng eo kia thì sẽ có
cảm giác gì nhỉ? Họa chăng là một cảm giác tinh tế, thanh mảnh đến độ có thể ôm trọn trong vòng tay?
Anh chỉ cảm thấy máu huyết trong
người lưu chuyển rất nhanh, đầu óc trở nên choáng váng. Anh thử suy đoán trong vô vọng về ý nghĩa của việc cô giáo Lam trang điểm như thế, nhưng lại cảm thấy bản thân mình thật đê tiện, chỉ toàn nghĩ những chuyện bậy bạ. Có thể có ý nghĩa gì được chứ? Cũng chỉ là một bộ quần áo mà thôi,
biết đâu là vì luận văn của anh đã hoàn thành, cô cũng chẳng cần khoác
lên mình cái lớp vỏ của giáo viên hướng dẫn làm gì; hay có lẽ vì cô đang ở nhà nấu cơm, cho nên mới ăn mặc thoải mái; hoặc là cô chuẩn bị ra
ngoài, vì thế mới mặc váy…
Cô giáo Lam giữ anh lại ăn cơm tối và
anh đồng ý trong mê muội. Sau đó cô Lam đi vào phòng bếp bận bịu nấu
nướng, còn anh mơ màng theo sau hỗ trợ. Phòng bếp không lớn, hai người
đứng trong này có phần chật chội, khi cô giáo Lam quay qua quay lại khó
tránh được va chạm với anh. Tim anh đập thình thịch, không phải bởi chút da thịt ấy cọ xát lên cơ thể anh dữ dội đến thế nào, mà là ý nghĩa
tượng trưng của sự đụng chạm này quá sâu xa, như thể đột nhiên kéo gần
khoảng cách giữa anh và cô Lam, hóa ra giáo viên hướng dẫn cũng có thể
chạm vào ư?
Cô giáo Lam nói muốn làm cho anh món khoai tây sốt cà ri, kêu anh gọt giúp vỏ khoai.
Anh vụng về cắt gọt, cô giáo Lam quan sát một cách hứng thú, cái nhìn ấy
khiến anh cảm thấy vô cùng bối rối, hai tay run lên, vừa sơ ý một cái
liền cắt phập vào tay.
Cô giáo Lam nhanh chóng tìm cho anh một
miếng băng urgo, giúp anh băng vết thương, tay hai người không thể tránh được những cái đụng chạm làm anh xao xuyến, lúng túng. Cô giáo Lam
không cho anh làm nữa, nhưng cũng không bắt anh phải ra khỏi phòng bếp
mà bảo anh đứng bên cạnh. Hai người đứng trong căn phòng nhỏ, ngọn lửa
trên bếp phả hơi nóng vào khuôn mặt anh, tiếng ong ong từ máy hút mùi
khiến đầu óc anh quay cuồng.
Và rồi không hiểu tại sao, hai tay
cô giáo Lam đột nhiên ôm lấy anh. Khi ấy, trong đầu anh chỉ có một ý
nghĩ: “Mình đang mộng xuân.” Nhưng từ trước tới giờ anh chưa hề ôm mộng
xuân với cô giáo Lam, dù cho trong phòng anh thường có người nói tối qua đã mơ mộng xuân, tiêu diệt cô giáo Lam, anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến.
Trước ngày đó, anh chưa từng chính thức hẹn hò, cũng chưa từng có quan hệ yêu đương với cô gái nào, được tiếp xúc với cơ thể phụ nữ gần đến vậy, đây
chính là lần đầu tiên. Anh luống cuống không biết phải làm gì, chỉ biết
chôn chân tại chỗ, không nhúc nhích, trái tim trong lồng ngực đập loạn
đến đau đớn, mạch máu trên huyệt thái dương như muốn nứt toác ra…
Cô giáo Lam dán sát bộ ngực đầy đặn của mình lên người anh, kề siết một
lúc, một tay của cô bắt đầu di chuyển xuống dưới. Anh lo sợ mình sẽ bị
cô Lam nhìn ra chỗ sơ sở, vội vàng giơ hai tay ra, bảo vệ mình.
Cô giáo Lam thầm thì: “Đừng sợ, tôi biết cậu muốn mà, không sao đâu, được mà…”
Những lời này của cô giáo Lam mang một âm điệu đan xen giữa giáo viên và
người tình, lại phối hợp với một bàn tay mềm mại đang nhẹ nhàng xoa bóp
chỗ đó của anh, khiến anh thở hổn hển, căng thẳng đến độ gần như bùng
nổ, luôn miệng nói “đừng, đừng”, không biết là kêu hai người đừng làm
chuyện này hay là kêu cô giáo Lam đừng xoa bóp nữa, kẻo lại làm trò cười cho thiên hạ. Nhưng bàn tay của cô giáo Lam vẫn kiên quyết không buông, miệng cũng đặt một nụ hôn lên đôi môi anh, cứ thế, cô Lam điều khiển
Đàm Duy đi vào phòng ngủ của cô.
Đây là lần đầu tiên anh bước vào phòng ngủ của cô giáo Lam, trước đây mỗi lần đến trao đổi đều không dám nhìn về phía đó. Anh mơ màng nghĩ, cô giáo Lam mỗi đêm đều ngủ trong
này ư? Căn phòng thật thơm mát, thật dễ chịu.
Lần đầu tiên của
anh là một câu chuyện mà anh chỉ muốn xóa sạch trong ký ức của mình cũng như trong ký ức của cô giáo Lam. Làm sao anh có thể cuống chân cuống
tay như thế cơ chứ? Còn chưa kịp đặt chân đến cửa, văn chương đã tuôn
lai láng, tuôn rồi cũng không biết phải xin lỗi hay cứu trợ, chỉ đực ra ở đó với cái ý nghĩ dốt nát: Tiêu rồi, làm bẩn chân của cô giáo Lam mất
rồi! Điều này quả thật còn khiến anh xấu hổ hơn cả việc viết luận văn
hỏng, anh không nhớ mình đã trườn xuống khỏi người cô giáo Lam bằng cách nào, chỉ nhớ cô giáo Lam đã ôm anh rất dịu dàng, và cất lời an ủi:
“Không sao, lần đầu tiên đều như vậy…”
Anh vẫn còn nhớ câu nói
đầu tiên sau khi anh khôi phục lại khả năng ngôn ngữ của mình, đó là bày tỏ với cô giáo Lam một cách lắp bắp: “Anh nhất định sẽ lấy em.”
Anh cảm thấy câu nói đó chính là lời mà cô Lam muốn nghe nhất khi ấy, nghe
xong nhất định sẽ cảm động đến rơi lệ. Nhưng cô giáo Lam lại gạch bỏ nó
như thể đó là những câu chữ lạc đề trong bài luận văn của anh, đoạn khẽ
cười, nói: “Đừng ngốc thế, cậu lấy tôi làm gì?”
Điều này thật sự
khiến anh bối rối, anh không biết kết luận ấy