cùng xinh đẹp, hơn
nữa tên của bà cũng được đổi lại, trước kia là Lam Tâm Hiền, còn nay sửa thành Lam Tâm Đế, đồng âm với tên tiếng Anh của cô là Cindy[1'>. Phương
pháp dạy học cũng như nghiên cứu khoa học của cô giáo Lam ngày càng xuất sắc, ngân sách nghiên cứu xin được cũng không ít. Nhưng sinh viên đều
không dám chọn cô làm người hướng dẫn luận văn, nghe nói những sinh viên làm luận văn với cô, đến lúc bảo vệ hay bị các thành viên khác trong
hội đồng bảo vệ hoạnh họe, làm không tốt sẽ bị loại với lý do ba chọi
một, bốn chọi một, xác định là rất thảm.
Đàm Duy làm luận văn với cô giáo Lam, có thể nói giống như là “mạng của ba mẹ, lời của bà mối”,
chứ không phải là “tự do yêu đương”. Anh vốn dĩ làm nghiên cứu với một
giáo sư có tuổi trong khoa, nhưng vị giáo sư đó hướng dẫn anh được mấy
ngày thì bị trúng gió, mồm méo mũi lệch, liệt nửa người trên giường,
sinh hoạt hằng ngày cũng không thể tự làm, nói còn chẳng rõ, càng không
cần nhắc đến việc hướng dẫn nghiên cứu sinh. Vì vậy, khoa buộc phải phân các sinh viên mà vị giáo sư ấy đang dẫn dắt cho các giáo sư khác.
Và thế là Đàm Duy được “kết duyên” với cô Lam.
[1'> Trong tiếng Trung, chữ “Tâm Đế” phát âm là “xin di”. Khi mới biết tin mình được “nên duyên” cùng cô giáo Lam, Đàm Duy không
thể vui nổi, anh cho rằng vận số của mình không tốt, được phân làm luận
văn với vị giáo viên mà mọi người đều không mong muốn, chẳng biết cuối
cùng có thể qua được hay không. Nhưng sau khi tiếp xúc với cô giáo Lam
vài lần, anh liền bị cô thuyết phục.
Cô giáo Lam tư chất thông
minh, đầu óc cực kì linh hoạt, cộng thêm việc từng đi du học nước ngoài, lại không vướng bận chuyện gia đình, có thể toàn tâm toàn ý đi dạy và
nghiên cứu khoa học, bởi vậy đối với hướng nghiên cứu của anh, cô giáo
Lam là một người dẫn đường vô cùng xuất sắc.
Những luận văn đỉnh nhất có liên quan đến đề tài luận văn của anh, về cơ bản đều do cô giáo Lam viết hoặc tham gia nghiên cứu.
Cô giáo Lam có lẽ chính là điển hình của “hoa nở trong tường thơm ngát
ngoài tường”, tuy trong trường hầu như không được lòng lãnh đạo, sinh
viên nhưng trong giới học thuật quốc tế, luận văn của cô giáo Lam thường được lấy để trích dẫn, vì thế ở khoa tuy không ai thích cô, không ai
vừa mắt cô nhưng cũng không dám đụng đến. Có một vài giáo sư thích hoạnh họe sinh viên của cô lúc phản biện nhưng trước giờ vẫn không một ai phủ nhận sinh viên của cô. Nghe nói có một lần, mấy vị giáo sư liên hợp lại “bắn chết” một luận văn thạc sĩ do cô giáo Lam hướng dẫn, cô đã kiện
thẳng lên trường, thậm chí là bộ Giáo dục, cuối cùng bài luận văn bị
“bắn chết” ấy đã được “cải tử hoàn sinh”, còn bạn sinh viên kia cũng nổi tiếng từ đó.
Tóm lại, Đàm Duy tiếp xúc với cô giáo Lam ngày càng nhiều, hiểu biết cũng ngày càng dày, sự khâm phục dành cho cô ngày một
tăng lên. Nhưng hai người cách nhau hơn mười tuổi, lại là quan hệ cô
trò, từ trước đến giờ anh chưa bao giờ nghĩ đến những phương diện khác.
Không phải là anh không có ham muốn, mà là anh chưa từng nghĩ đến việc
bản thân có thể có ham muốn với chính giáo viên hướng dẫn của mình, cũng bởi vì cô giáo Lam giữ khoảng cách thầy trò rất tốt, căn bản không cho
anh bất cứ lý do gì để nảy sinh hy vọng hão huyền.
Đến khi phản
biện luận văn của anh được thông qua, giữa anh và cô giáo Lam vẫn chỉ là mối quan hệ thầy trò, đôi lúc thảo luận vấn đề đến tối muộn, hay là mải nghiên cứu trong phòng thí nghiệm quá khuya, hai người cũng chỉ tìm một quán cơm cùng ăn một bữa.
Anh từng đi ăn với cô giáo Lam hai
lần, nhưng cô giáo Lam luôn là người công tư phân minh, hoàn toàn không
cho anh bất kỳ lý do nào để suy nghĩ linh tinh.
Vì thế, khi anh
cầm bài luận văn đã được đóng dấu dập bản mang đến nhà cô Lam, anh không hề ngờ rằng đó lại là đêm anh mất đi lần đầu tiên của mình.
Hôm
ấy, khi anh gõ cửa nhà cô giáo Lam, chợt có cảm giác khang khác, trông
cô Lam không hề giống với người giáo viên hướng dẫn nghiêm cẩn anh đã
tiếp xúc trước kia, mà giống một người phụ nữ có phong thái quyến rũ
hơn. Có người nói trước khi đi du học, cô giáo Lam cũng được xếp vào
hàng có nhan sắc tạm ổn, nhưng sau khi trở về nước, tựa như được thay da đổi thịt, có lẽ là nhờ kỹ thuật trang điểm của nước ngoài.
Nhưng cho dù có lớp trang điểm ấy hay không, cô giáo Lam giờ đây quả thật đã trở nên xinh đẹp lạ thường.
Đàm Duy trước nay vẫn luôn đối xử với cô giáo Lam như một giáo viên hướng
dẫn không phân giới tính, ngày hôm đó chính là lần đầu tiên anh nhìn cô
như một người phụ nữ, anh chợt phát hiện ra các đường nét trên khuôn mặt cô được sắp đặt quá đỗi khéo léo, khi mỉm cười nhìn rất điềm tĩnh, rất
dịu dàng nhưng lại không hề có vẻ tang thương, tĩnh mịch.
Dáng
người cũng rất mực uyển chuyển, gò cao trước ngực là thứ anh chưa từng
nhìn thấy trên người bất cứ bạn học nữ nào, nhất là vòng eo của cô,
đường cong bắt đầu từ bả vai trở xuống, khi chạm đến eo, đường cong đạt
độ hoàn hảo nhất, rồi uốn ra ngoài thành một đường vòng cung tuyệt vời.
Vòng eo với đường cong tuyệt mỹ của cô giáo Lam ngày đó