h bảo em thử làm một lần với người khác, chỉ là hy vọng có thể dùng cách này
để giúp em cảm thấy chúng mình hòa nhau, rồi em sẽ không còn buồn phiền
về chuyện này nữa.”
“Sao hòa nhau được? Trước khi gặp em, anh
quan hệ với người khác, dâng cho người ta lần đầu tiên của mình, giờ em
đi tìm người đàn ông khác thì còn có tác dụng gì? Chỉ là cho người khác
vấy bẩn em, nhưng có vấy bẩn bao lần đi nữa thì lần đầu tiên của em cũng đã trao cho anh rồi.”
Ngất!
May mà hôm nay Tiểu Băng
không tiếp tục tra khảo nữa, có lẽ là do quá mệt nên mới để cho anh một
con đường sống. Anh nhắm mắt lại nhưng không ngủ được, thầm nói, nếu sau này mình sinh một đứa con trai thì đầu tiên mình phải cảnh cáo nó rằng: Tuyệt đối đừng có ngủ với người phụ nữ nào khác ngoài vợ mình, quá
nhiều phiền toái, chẳng đáng. Nếu như đã làm điều đó trước khi quen vợ
mình thì đừng nói cho cô ấy biết. Không kể với cô ấy thì chẳng có chuyện gì cả, cô ấy sẽ không bị tổn thương, mà con cũng sẽ không bị tra khảo,
còn nếu đã lỡ nói cho cô ấy thì con chết chắc rồi.
Nếu sau này
anh có con gái, anh sẽ nói với nó rằng: Nếu bạn trai của con trước kia
từng có người phụ nữ khác, hãy bỏ nó đi, đừng ở bên nó nữa; nếu con
quyết định vẫn yêu nó, muốn ở bên nó thì đừng bao giờ nói về người phụ
nữ thuở trước của nó. Bất luận nó đã quên hay vẫn còn nhớ, nhắc đến
người trong quá khứ cũng không hay ho gì, mà chỉ càng làm xáo trộn cuộc
sống của các con.
Người được gọi là “phụ nữ thuở trước” của anh, hôm nay đã được Tiểu Băng lôi ra làm xáo trộn tâm trí anh.
Người phụ nữ ấy tên là Lam Tâm Đế, là giảng viên hướng dẫn luận văn thạc sĩ
của anh, và cũng là một nhân vật truyền kỳ trong khoa. Hồi đó, anh không tài nào biết được rốt cuộc cô ấy bao nhiêu tuổi, từ trước đến giờ cũng
chưa hề quan tâm đến điều này.
Truyền kỳ về Lam Tâm Đế có rất
nhiều khía cạnh khác nhau, đầu tiên, trong tình yêu cô giáo Lam cũng là
một nhân vật truyền kỳ. Nghe nói trước khi kết hôn, chồng chưa cưới của
cô giáo Lam bị chẩn đoán mắc bệnh gan rất nghiêm trọng, có thể không
sống được bao lâu nữa, nhưng cô vẫn kiên quyết lấy người đàn ông ấy,
chuyện này khi đó được truyền tai nhau như một giai thoại, giống những
câu chuyện vẫn thường thấy qua sách báo hay trên ti vi.
Nhưng
tình yêu của Lam Tâm Đế cũng không thể cứu được sinh mệnh của chồng
mình, những năm tháng sau khi kết hôn, chồng cô giáo Lam mắc bệnh nằm
suốt trên giường, không thể làm việc, sau này, ngay cả việc sinh hoạt
cũng không thể tự lo, tất cả mọi việc đều trông cậy vào cô. Có người nói khoảng thời gian ấy, trông cô giáo Lam như người phụ nữ đã ngoài năm
mươi, mệt mỏi, kiệt sức, mắt mờ chân chậm, trong khoa gần như im hơi
lặng tiếng, tới giờ làm thì đến, hết giờ làm thì về, có rất nhiều người
hầu như không biết đến sự tồn tại của cô. Lên lớp qua loa, thành quả
nghiên cứu khoa học gần như không có, cũng chẳng trách được, cả ngày từ
sáng đến tối phải chăm sóc một người bệnh nằm trên giường, thường chạy
đi chạy lại giữa chợ và bệnh viện, còn phải nghĩ cách để kiếm tiền nuôi
gia đình, nào có thời gian và tinh lực để làm nghiên cứu khoa học?
Sau này, chồng của cô giáo Lam qua đời, lúc mọi người đến chia buồn, phát
hiện ra cô giáo Lam không rơi dù chỉ một giọt nước mắt, về sau cô còn
tâm sự với những người bạn tri kỷ của mình rằng: “Ôi, cuối cùng cũng đi
rồi, anh ấy được giải thoát mà mình cũng được giải thoát.”
Nhưng
những người bạn được coi là tri kỷ đó có lẽ đã bị cách nói trái với đạo
đức ấy gây sốc, bị chọc giận, cho nên mặc kệ có là bạn hay không, có
thân thiết hay không, họ đã truyền những lời này ra ngoài. Thế là cô
giáo Lam từ một người phụ nữ trung trinh bất diệt với tình yêu, từ một
người vợ hiền đồng cam cộng khổ “đáng trân trọng” biến thành một quả phụ lòng dạ sắt đá, một góa phụ không biết luân thường đạo lý. Người ngoài
nghe chuyện liền phẫn nộ, lên án tới tấp trước ngôn luận của cô giáo
Lam, có người còn đi thuyết phục ba mẹ chồng của bà, kêu họ mời công an
đến lập hồ sơ điều tra nguyên nhân cái chết của con trai mình, kháo rằng rất có khả năng là do cô giáo Lam không muốn chăm sóc người chồng bệnh
tật của mình nữa nên đã ra tay mưu hại.
Cũng may ba mẹ chồng của
cô giáo Lam đều là những người thấu tình đạt lý, họ nói cô giáo Lam sống cũng không dễ dàng gì, bưng trà rót nước, dọn phân dọn nước tiểu… chăm
sóc chồng lâu như vậy cũng coi như không phụ lòng con trai họ.
Sau khi chồng qua đời, cô giáo Lam bỗng trở nên trẻ trung như đám thanh
niên, lúc nào cũng trang điểm tươm tất, việc dạy học cũng rất xuất sắc,
thành quả nghiên cứu khoa học bắt đầu dày lên, nhưng tiếng tăm trong
khoa thì không hề tốt, nhất là trong số những giáo viên nữ khi đó, gần
như không ai yêu quý cô. Còn giáo viên nam cũng chẳng dám qua lại với
cô, bởi vì ai tiếp xúc với cô giáo Lam thì người đó sẽ bị nghi ngờ là
giữa họ có quan hệ mờ ám.
Sau này cô giáo Lam giành được cơ hội
sang Mỹ tu nghiệp, ở lại đó suốt hai năm, đến khi quay về quả thật đã
biến thành một con người khác, vô cùng trẻ trung, vô