ột danh kỹ đã hết thời, trong lòng chất chứa đầy
những lưu luyến về thời huy hoàng đã qua cùng nỗi lo sợ về một tương lai quạnh vắng.
Cô giáo Lam vẫn ôm anh như ôm một đứa trẻ, đoạn nói
với anh: “Đừng nghiêm túc quá, chúng ta không thể nào ở bên nhau mãi
được, ở bên nhau cũng chỉ có nhiều bất hạnh hơn hạnh phúc mà thôi…”
“Tại sao?”
“Có rất nhiều nhân tố như tuổi tác, sự nghiệp, gia đình, dư luận xã hội…,
nếu cậu thật sự muốn cưới tôi, chưa đầy nửa năm, cậu nhất định sẽ hối
hận…”
Giờ đây, cái từ “cưới” này đối với anh quá đỗi xa vời, anh
quả thực không dám tin đây đã từng là lời anh bật ra từ chính miệng
mình, nhưng vẫn hỏi thêm một câu: “Tại sao?”
“Điều này còn cần
hỏi tại sao ư? Chỉ cần nghĩ đến cảnh cậu đưa tôi về ra mắt ba mẹ, họ
nhất định sẽ cho rằng tôi chính là thông gia của họ…”
Anh vẫn
chưa từng nghĩ đến việc đưa cô giáo Lam về ra mắt ba mẹ với tư cách là
bạn gái, nhưng khi cô vừa đề cập, anh liền nghĩ ngay đến cảnh tượng đó,
chợt nhận ra rằng mình không phản bác được gì, nhưng vẫn cứng miệng lên
tiếng:
“Tôi không quan tâm…”
“Cậu không quan tâm nhưng tôi quan tâm được chưa…”
“Tại sao cô lại phải quan tâm?”
“Tại sao của cậu hơi bị nhiều rồi đó. Chẳng tại sao cả, chỉ là một sự thật mà thôi.”
“Nếu vậy chúng ta chỉ như thế này thôi sao?”
“Cậu còn muốn thế nào nữa?”
Anh hỏi: “Cô… có bạn trai rồi à?”
“Không có.”
“Nếu không có, vậy tại sao cô không thể… chấp nhận tình yêu của tôi.”
Cô giáo Lam ôm chặt hơn một chút, rồi khẽ cất tiếng: “Tiếng “yêu” này của
cậu, tôi rất cảm động, cũng rất cảm kích, nhưng chính cậu cũng không
biết mình đang nói gì đâu… Chỉ là nhất thời xao xuyến… cậu không cần
phải vì thế mà hứa hẹn một điều lớn lao như vậy… một lời hứa cậu không
thể nào thực hiện được. Đó không phải là tình yêu… Rồi dần dần cậu sẽ
hiểu…”
Anh bất chấp xấu hổ, đột nhiên bật khóc, sau này, khi mọi
chuyện đã qua anh cũng không thể nhớ nổi lúc đó tại sao mình lại khóc,
là bởi vì bị người ta từ chối ư? Hay là vì trái tim đã rung động thật
sự? Hoặc có lẽ chỉ là muốn mượn nước mắt để làm cho cô giáo Lam cảm
động, và sau đó sẽ lại đến lượt mình nói lời cự tuyệt? Dường như tất cả
đều không phải. Thật ra trong lòng anh biết rõ những lời cô giáo Lam nói là đúng, anh không yêu, và anh cũng không có đủ dũng cảm để sống bên cô suốt cuộc đời này. Nhưng rốt cuộc vì sao lại khóc? Anh thật sự không
thể hiểu nổi.
Nhưng dù là tại sao thì đây vẫn là cảnh tượng nhục
nhã nhất trong cuộc đời anh, khi ấy anh đã thề tuyệt đối sẽ không nói
cho bất cứ ai biết, và cũng van nài cô giáo Lam đừng để lộ chuyện này ra ngoài. Cô Lam còn an ủi anh: “Cậu yên tâm, tôi sẽ không làm thế, nói ra thì có lợi gì cho tôi chứ? Tôi thề với cậu, chuyện này chỉ cần cậu
không để lộ ra thì trên đời này sẽ không có người thứ ba biết…”
Về sau anh cũng không đi tìm cô giáo Lam nữa, mà cô Lam dĩ nhiên cũng
không tìm anh. Anh cho rằng nếu anh đi tìm cô, có lẽ cô cũng đồng ý gặp
anh, nhưng cô sẽ nghĩ anh tìm cô là để làm thêm lần nữa, như vậy hình
như lại có phần hạ thấp bản thân, nhưng ngoài lý do này, anh thực sự
không nghĩ ra mình còn có thể vì lý do nào khác, vậy hà tất phải đi tìm
cô làm gì? Sự sung sướng anh nhận được trong những lần làm tình ấy,
chẳng bì được với niềm vui thích từ việc ăn tiệc buffet, bởi vì khi ăn
buffet, anh chính là ông chủ, anh chỉ cần nịnh bợ mình là được, có thể
ăn bất cứ thứ gì mình muốn, nhưng lúc làm tình, anh lại có quá nhiều thứ phải để ý, cân nhắc, điều đó càng làm cho anh không thể hưởng thụ thỏa
thích.
Anh nhanh chóng rời ngôi trường xưa, đến Đại học B ở thành phố A nhậm chức. Làm việc trong Đại học B, nhiệm vụ dạy học của anh rất nặng, tuy vẫn luôn nỗ lực làm nghiên cứu khoa học nhưng đề tài đa phần
chẳng có tí liên quan nào đến lĩnh vực anh đã viết trong luận văn thạc
sĩ, vì thế cũng không có cơ hội để liên lạc với cô giáo Lam.
Anh
vốn tưởng rằng cả đời này mình sẽ bị hủy hoại trong cái lần không thành
công ấy, nhưng sự thật là anh đã cho chuyện đó vào quên lãng một cách
nhanh chóng, suy cho cùng mối quan hệ giữa hai người không có nền tảng,
chỉ là tự nhiên phát triển thành như vậy thôi, kết thúc rồi cũng chẳng
có tổn thương, đau đớn tình cảm nào, hơn nữa chuyện này cũng không có ai biết, cho nên lòng hư vinh bị tổn thương kia cũng nhanh chóng bình phục trở lại.
Chỉ có điều nhờ chuyện ấy mà anh đã hiểu ra phụ nữ mới
là chúa tể tình trường, người mà họ đã quyết định theo đuổi thì không
thể không chiếm được; còn người mà họ đã quyết tâm vứt bỏ thì cũng khó
mà không bị họ vứt bỏ.
Đêm đầu tiên của anh và Tiểu Băng, tình
yêu đã khiến hết thảy mọi đạo đức, phẩm hạnh của anh như bay lên cùng
thiên sứ. Khi cơ thể anh hòa làm một với Tiểu Băng, cả thể xác lẫn con
tim đều bị tan chảy trước tình yêu, anh muốn làm một người đàn ông tốt,
một người đàn ông thành thật, anh muốn để Tiểu Băng nhìn thấy một Đàm
Duy chân thực, chứ không phải là một Đàm Duy mang mặt nạ giả dối, hay
nói một cách đơn giản chính là, anh cảm thấy phải thẳng thắn đối xử với
nhau thì mới xứng đ