XtGem Forum catalog
Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325514

Bình chọn: 10.00/10/551 lượt.

ước mặt Chu Nhất Minh, ánh mắt

anh ấy có vẻ hơi gian.

Tôi nhận thấy liền đẩy anh ấy ra ngoài. “Được rồi,

được rồi, anh có thể về được rồi”.

Chu Nhất Minh bám chặt cánh cửa, quay sang tôi, cười

nhăn nhở. “Em phải mau mau đồng ý cho anh ở lại đi chứ! Về mặt pháp

luật anh đã là chồng của em rồi, buổi hôn lễ đó chẳng qua chỉ là

nghi thức truyền thống thôi”.

Tôi không nhượng bộ: “Không được, trước khi cử hành

hôn lễ, tuyệt đối không được!”.

Chu Nhất Minh định nói thêm thì tiếng cửa phòng của

lão nhân gia mở ra, ông cầm cốc ra lấy nước uống, thấy hai đứa đang

lôi lôi kéo kéo thì cố tình ho một tiếng, khiến Chu Nhất Minh đang

cười đùa bỗng im bặt, không muốn đi cũng phải đi.

Trước khi đi ra, anh ấy còn nháy mắt với tôi, nói:

“Vấn đề này lần sau chúng ta lại thảo luận tiếp”.

9.

Đúng là khi kết hôn có rất nhiều việc phải làm, tôi

bận rộn suốt cả tháng Tám, vừa đi mua những đồ cần thiết vừa phải

đến hiệu ảnh để chụp ảnh cưới. Thực ra tôi và Chu Nhất Minh đều

không thích chụp ảnh, nhất là chụp ảnh cưới cứ rập khuôn theo mô típ

quen thuộc. Nhưng nhà mới không treo vài kiểu ảnh thì trông không có

không khí, vì thế bộ ảnh cưới này lại càng phải chụp.

Thời buổi bây giờ chụp ảnh cưới không rẻ chút nào,

một bộ ít nhất cũng phải hàng nghìn tệ. Chủ tịch Chu

nhà tôi ban hành chỉ thị tối cao: “Chọn gói chụp rẻ nhất là được

rồi, bọn mình đều không mạnh về mảng này, chẳng tội gì phải nướng

tiền cho hiệu ảnh”.

Chỉ thị tối cao này, tôi cương quyết thực hiện đến

cùng. Đi khảo giá ba nơi, so sánh và mặc cả, cuối cùng chọn được

một tiệm ảnh khuyến mãi nhân dịp mới khai trương, giá một nghìn tám

trăm tám mươi tám tệ một bộ, ngoài ra còn được tặng thêm nào là móc

treo chìa khóa khung ảnh, một bộ váy cưới và một lần trang điểm cô

dâu.

Thời buổi bây giờ, các tiệm ảnh cưới làm ăn phát

đạt không thể tưởng tượng nổi, muốn chụp ảnh đều phải hẹn trước.

Chu Nhất Minh ban ngày phải đi làm, không có thời gian, thế nên chúng

tôi hẹn chụp vào buổi tối. Như vậy lại hóa hay, bởi vì buổi tối

người đến chụp hình không nhiều, trang điểm xong có thể vào chụp

ngay, không cần phải đợi.

Trong phòng trang điểm, họ trang điểm cho tôi rất đậm,

da tôi vốn đã rất đẹp rồi mà họ còn trát thêm một lớp phấn dày

cộp nữa. Gắn thêm hai tầng mi giả, lông mày gần như cạo sạch và vẽ

lại hai đường mới. Trang điểm đến mức tôi hoàn toàn không còn là tôi

nữa. Chu Nhất Minh nhìn thấy vậy cứ cười suốt. “Em là ai thế? Hình

như anh không quen biết em thì phải?”.

Thực ra anh ấy cũng có trang điểm, nhưng con trai trang

điểm không nhiều nên vẫn giữ được dung mạo thường ngày. Anh ấy mặc

một bộ vest đen được là phẳng phiu, ve cài áo màu vàng lấp lánh, ăn

mặc như vậy trông rất phong độ. Tôi cũng không nhịn được cười. “Chủ

tịch Chu, hôm nay trông anh rất ra dáng

chủ tịch!”.

Bộ ảnh cưới đó chúng tôi chụp đến gần mười hai giờ

đêm mới xong, tổng cộng thay ba bộ y phục: một váy cưới, một bộ lễ

phục và một bộ áo dài truyền thống Trung Quốc. Bộ áo dài mặc là

buồn cười nhất, bộ của tôi đỏ chót đầy hình rồng phượng, còn Chu

Nhất Minh mặc một chiếc áo choàng dài, trên đầu còn đội một chiếc

mũ quả dưa, đuôi mũ còn có bím tóc tết dài, nhìn hệt như các lão

thần thời nhà Thanh.

Nhìn anh ấy mặc bộ quần áo đó đứng trước ống

kính, tôi cười gần chết. “Chủ tịch Chu… không đúng, phải gọi anh là

Chu lão gia mới đúng, không biết dòng tộc họ Chu có mấy trăm mẫu

đất?”.<>

Mặc quần áo kiểu cổ trang, chụp ảnh cũng mang đậm

phong cách cổ trang. Ví dụ như cánh tay hai người vào bái đường, tân

lang cõng tân nương vào động phòng hoa chúc, tân lang vén khăn trùm đầu

của tân nương lên, v.v… Ấy vậy mà bộ ảnh lại rất đẹp, khi chọn ảnh

hầu như cái nào tôi cũng lấy, tất cả đặt ở nhà mới thì mới có

hương vị của tân hôn.

Mà tôi cũng rất thích bộ lễ phục cưới truyền thống

màu đỏ chót đó nên ngay sau hôm đi chụp ảnh cưới về, tôi liền ra một

cửa hàng áo cưới đặt may một bộ áo cô dâu màu đỏ chót. Lười đi tham

khảo nhiều nơi, tôi đặt ngay một bộ ở trên phố. Tôi còn trêu Chu Nhất

Minh: “Có cần may cho anh một bộ áo choàng dài không?”.

Anh ấy cười ha ha. “Em tha cho anh đi!”.

Ba bộ lễ phục cho ngày cưới đều đã chuẩn bị ổn

thỏa, cũng coi như một việc lớn đã xong. Nội thất trong nhà cũng đã

đặt rồi, người ta sẽ giao đến tận nơi. Còn chuyện đặt tiệc nhà hàng

thì đã có các bậc tiền bối của hai bê