sao?
Tối về đến nhà, mặt mũi tôi ỉu xìu, kể hết chuyện xảy ra
ban nãy cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ chỉ cười rồi nói với bố: “Úi da, anh
xem! Trẻ con bây giờ ghê thật…”
Bố chỉ mỉm cười mà không nói gì.
Tôi vô cùng ấm ức, hậm hực nói như sắp khóc: “Bố mẹ chẳng quan tâm đến con
gì cả! Ít nhiều cũng phải hỏi thăm mấy câu chứ, chuyện này là cú sốc lớn đối với con mà!”
Ấm ức quá, cuối cùng tôi bỏ luôn cả bát cơm xuống, giận dỗi nói: “Con không ăn nữa!”
Ánh mắt nghiêm khắc của bố lập tức xoáy vào tôi, ông nghiêm giọng nói: “Trác Ưu, bưng bát lên!”
Tôi chu miệng, không hề nhúc nhích.
“Đừng có giở trò trẻ con!” Giọng bố trịnh trọng hẳn lên: “Chuyện này không có gì là ghê gớm cả! Phản ứng của Sử Vân là điều bình thường, không đáng
phải để tâm. Về sau con bước chân vào xã hội, sẽ gặp nhiều chuyện tàn
khốc hơn nhiều, đến lúc đó con định làm thế nào? Tuyệt thực tự hành hạ
mình ư?”
Tôi ngơ ngác nhìn bố, con đường phía trước khó khăn như vậy ư? Nếu lúc đó không có bố mẹ để tâm sự thì tôi biết dựa vào ai đây?
Ngoan ngoãn bưng bát cơm lên, tôi vừa gẩy từng hạt cơm, vừa lẩm bẩm: “Nếu quả thực là như vậy thì con thà mãi mãi không bao giờ trưởng thành.”
Con người dù bận rộn đến đâu cũng phải vui chơi giải trí. Gần đây rạp chiếu phim đang chiếu bộ phim hài của năm mới, cơ quan của mẹ cho vé, nên tôi được đi xem phim miễn phí.
Vừa bước vào rạp chiếu phim, tôi đã
thấy hối hận. Tại hàng ghế không xa, có người mà tôi không muốn gặp
nhất: Vân và đám bạn của cô ấy.
Vừa thấy tôi, bọn họ liền nhìn
tôi chằm chằm rất bất lịch sự, lại còn đưa mắt nhìn nhau bằng cái nhìn
mờ ám. Ngay cả Cực cũng có mặt trong đó. Nhưng nhìn thấy tôi, anh ta
liền nhiệt tình cất tiếng chào. Tôi chỉ gật đầu bừa một cái để đáp lại,
sau đó tìm một chỗ để ngồi, thầm cầu nguyện: Phim chiếu ngay đi thôi, để nhanh chóng phân tán sự chú ý của mọi người.
Không biết ngày
hôm đó có phải nhân viên chiếu phim biết được tâm trạng của tôi, cố tình đùa giỡn với tôi hay không mà ánh đèn trong rạp mãi không chịu tắt đi.
Tôi bắt đầu nghĩ đến việc có nên ra về trước hay không, nhưng lại thấy
tiếc cơ hội này. Đang đấu tranh tư tưởng thì một bóng người lặng lẽ bước đến trước mặt tôi.
“Em sang bên kia ngồi đi!” Giọng nói rất nhẹ nhàng và khẩn thiết, hóa ra là Cực.
“Sao vậy? Anh đến để điều đình à?” Tôi lạnh lùng nói, “Tại sao em phải chủ động sang đó ngồi?”
Nét mặt Cực lộ rõ vẻ ngại ngùng, hạ thấp giọng nói: “Bà cô tổ ơi, em đừng giận nữa, người ta chủ động nhờ anh sang nhắn mà!”
“… Có thật là Sử Vân bảo anh sang đây không?” Tôi rất nghi ngờ. Mấy hôm
trước cô ấy còn khóc lóc chất vấn tôi, tại sao bây giờ lại thay đổi
nhanh như vậy?
“Dĩ nhiên rồi!” Cực vội vàng gật đầu: “Vân đang
ngồi ở đó, anh dám lừa em à?” Nói rồi Cực còn liếc về chỗ Sử Vân đang
ngồi để chứng thực rằng những điều mình nói không hề sai.
Tôi ngập ngừng một lát, thấy tôi có vẻ xuống nước, Cực lại tiếp tục nài nỉ: “Thôi, em nể mặt anh đi mà!”
Thấy vẻ tội nghiệp của Cực, lại nhớ đến lời bố: “Trác Ưu, chuyện này chẳng
có gì là ghê gớm cả!” Tôi liền gật đầu với anh ta và nói: “Thôi, em nể
mặt anh vậy!”
Cực cười rạng rỡ đưa tôi đến hàng ghế Sử Vân ngồi, còn sắp xếp để tôi ngồi cạnh cô ấy. Tôi thấy nét mặt mọi người đều lộ
rõ vẻ muốn cười nhưng không dám cười, Vân thì có vẻ mất tự nhiên, liền
hiểu ra ngay: Cực đã lừa tôi! Chắc chắn là anh ta đã thuyết phục Vân để
tôi sang đây ngồi. Nhưng thôi, đã sang đây rồi thì tôi cũng tỏ vẻ thản
nhiên ngồi xuống, nghĩ bụng: Không biết anh chàng A Cực này đã thuyết
phục Vân bằng cách nào?
Cuối cùng, bộ phim bắt đầu, nam chính
đang quyết đấu với kẻ thù trên màn hình, nữ chính nước mắt lưng tròng
đứng bên cạnh xem. Mọi người đều cảm thấy rất nhàm chán, liền quay sang
nói chuyện với nhau. Lúc này, đột nhiên Sử Vân nói với tôi bằng giọng
vừa đủ để tôi nghe thấy: “Trác Ưu, nói cho cậu biết một chuyện, có thể
cậu sẽ buồn đấy!”
“Chuyện gì vậy?” Tôi quay mặt sang. Tại sao dạo này Vân toàn nói những câu không đầu không cuối thế nhỉ?
“Cố Đình đi hỏi Tây Dương rồi”, Vân nhìn chằm chằm vào mắt tôi, nói từng
chữ một, “Tây Dương đích thân nói, anh ấy chỉ coi cậu như một đứa em gái thôi.” “Anh ấy chỉ coi cậu như một đứa em gái thôi!”
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in câu nói đó và vẻ cười cười của Sử Vân.
Dương à, không sao cả, em không buồn, thật đấy! Con đường sau này còn rất
dài, sẽ còn nhiều sự thật tàn khốc hơn, giống như những gì bố em nói:
“Chuyện này chẳng có gì là ghê gớm”, đúng không?
Tuy nhiên, tại sao đáy lòng em như có tiếng khóc thổn thức vậy?
Nghĩ lại chuyện cũ, tựa như trong mơ, nước mắt thầm tuôn!
“Vậy hả?” Tôi lặng lẽ nhìn Sử Vân, mỉm cười: “Tại sao thông tin này lại khiến tôi buồn chứ?”
“Cậu không buồn sao?” Sử Vân nhìn tôi, dường như có vẻ sửng sốt.
“Cậu nói đi, tại sao tôi lại phải buồn?” Tôi tỏ vẻ thắc mắc. “Tôi rất mong
có một người anh trai! Dương là ứng cử viên không tồi!” Tôi chớp chớp
mắt, nói: “Hay người buồn là người khác?”
Sử Vân cúi đầu xuống,
không nói gì, giống như người bị chặn họng. Ngập
