XtGem Forum catalog
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215105

Bình chọn: 7.5.00/10/1510 lượt.

đi ăn lẩu, đi ăn

thịt nướng rồi ý chứ…”

“Cổ này, tôi phát hiện ông dạo này càng ngày càng giống bà tám đấy nhé!” Lôi Tuấn Vũ đi đến trước mặt Cổ Dương, tỉ mỉ ngắm nghía mặt hắn, lắc lắc đầu nói: “Có phải mấy hôm nay không có đàn bà, bí đến mức phát khùng rồi không?”

“Cuốn xéo đi!” Cổ Dương bị mỉa mai tức đến nỗi phùng mang trợn má.

Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc đã lật ngược được tình thế, lần này đã làm Cổ Dương bị đả kích rồi.

Ra đến cửa, Lôi Tuấn Vũ đi thẳng đến nhà mới của Lãnh Tử Tình. Quỷ mới

biết tại sao anh tới đây. Nếu như Cổ Dương nói, đích thực là anh muốn

tới xem cô nàng đó có phải là đã nghe theo lời anh, từ chối không cho

bất cứ người ngoài nào bước chân vào cái nhà này không.

Mở cửa, Lôi Tuấn vũ đứng ngoài giỏng tai nghe ngóng, bên trong không có

động tĩnh gì. Anh ngó qua một lượt phòng bếp, phòng ngủ, không có bóng

dáng người nào. Sự phẫn nộ lập tức bốc thẳng lên đầu! Người phụ nữ

này!!! Quả nhiên là đã đi ăn tối với Hoa Bá rồi! Bộ dáng đau đớn không

chịu đựng nổi của cô ta đêm qua lẽ nào là giả vờ?!

Bên ngoài rõ ràng là tuyết đang rơi nhẹ, trời lạnh đến đóng băng rồi, mà cô ta sức khoẻ kém vậy, còn có lòng dạ đi chơi nữa kia à? Thật là chưa

thấy quan tài chưa đổ lệ mà!

Tuấn Vũ cáu kỉnh đóng sầm cửa lại bỏ đi. Thà thương xót một con mèo còn hơn thương xót cô ta!

Lãnh Tử Tình đang ở trong phòng tắm đột nhiên nghe thấy tiếng động vang lên, giật mình sợ run. Có chuyện gì vậy? Tiếng động gì vậy? Cô vội quấn khăn tắm chạy ra ngoài. Vòng một vòng quanh phòng khách không thấy có người

nào, vội chạy ra ban công, vừa vặn nhìn thấy xe của Tuấn Vũ lăn bánh, để lại hai vệt bánh xe rất nhanh bị tuyết bao phủ.

Ủa? Tuấn Vũ đến đây à? Sao lại không nói một câu nào đã đi rồi? Thật là khó hiểu mà!

Tim đang đập thình thịch rốt cuộc cũng thở phào ra được, Tử Tình nhún nhún vai, thật sự là không hiểu nổi hắn.

Lôi Tuấn Vũ mặt mũi cau có xám xịt về nhà, định kéo Cổ Dương đi ăn lẩu, vừa bước vào nhà liền ngửi thấy mùi của đàn bà, mà không chỉ một người.

Tên gia hoả này cừ thật, động tác thật mau lẹ! Vừa nói hắn thiếu đàn bà, hắn lập tức gọi tới rồi!

Đi đến phòng Cổ Dương, liền nghe thấy giọng nói gợi cảm của hắn, giống tiếng má mì đang tuyển gái đẹp vậy: “Mấy em đây đều là đầu bảng à?”

“Đương nhiên rồi!” Một trong số các cô gái đó nũng nịu đáp. Những cô khác cười lẳng lơ.

Lôi Tuấn Vũ nghe thấy có ít nhất giọng của 4 cô gái trong phòng.

Anh đẩy mạnh cửa ra, không khỏi nhướn mắt lên. Khốn kiếp! Hắn biến nhà anh thành kĩ viện rồi chắc?

Rốt cuộc có đến 6 cô, cao ráo, mĩ miều, gợi cảm, ăn mặc mát mẻ, có một cô

còn không mặc áo, không biết tên gia hoả này định làm thí nghiệm gì đây?

Vào đúng giây phút anh đẩy cửa bước vào, dường như anh nhìn thấy vài cặp

mắt ngạc nhiên. Mấy cô gái loã lồ kia cũng không tỏ vẻ xấu hổ gì khi

thấy anh bước vào.

Cổ Dương cởi trần nằm trên giường hút thuốc, cười vô tội nhìn anh: “Ô, kim chủ của chúng ta đã trở lại! Các em gái, hôm nay nếu các em hầu hạ

anh trai này thật vui vẻ, thì từ rày các em hưởng không hết vinh hoa phú quý đâu!”

“A!” Mấy cô gái cười càng thêm mị hoặc, nhìn dính lấy Tuấn Vũ.

Hai cô ở gần anh nhất thì áp sát anh, dựa vào người anh, tựa hồ muốn trực tiếp trèo lên người anh…

“Cổ, ông đùa đủ chưa?” Tuấn Vũ nghiến răng nói. Anh đang tức đầy một bụng không có chỗ nào để trút giận đây!

Cổ Dương vừa nhìn đã thấy sắc mặt hắn không ổn rồi, chắc lại xảy ra chuyện gì đây! Hắn liền xuống giường, ngoắc Tuấn Vũ ra cửa, nhỏ giọng thì

thầm: “Tôi làm thế này không phải là vì tốt cho ông hay sao? Ông

chẳng phải nhắc tôi tìm gái còn gì? Tôi tìm gái còn nhớ đến ông đây này! 6 em, chọn ra 1 em. Xem sắc mặt của ông kìa, cứ kêu là tôi nhịn bí quá

đi, tôi thấy ông mới là người phải phát tiết thì có!”

Tuấn Vũ trừng mắt với hắn, kỳ thực vốn hôm nay anh muốn gọi điện cho A Thái, nhưng chưa kịp gọi. Nếu không phải vì cô nhóc kia ra ngoài ăn tối với

Hoa Bá, thì không chừng bây giờ hắn đã ở chỗ A Thái rồi cũng nên!

“Sạch sẽ không?” Tuấn Vũ châm một điếu thuốc, nói giống như đang bàn luận về một món ăn

vậy. Anh rất ít khi tìm nữ nhân kiểu này, trước giờ đều là phụ nữ tới

tìm anh. Giống như lần trước cô gái kia vừa đi khỏi, thì chẳng bao lâu

lại có cô khác chen vào.

Về phần tại sao nhiều ngày nay không có ai tới tìm anh, có lẽ là vì mọi người đều chưa tiêu hoá nổi sự thực là anh đã kết hôn!

Bây giờ lại muốn anh đi tìm gái giống như tuyển kĩ nữ vậy, anh thật không quen!

“Yên tâm đi! Đều là người mẫu cả đấy!” Cổ Dương cười ái muội. Tuấn Vũ nên hiểu hắn chút, hắn bình thường vô

vị, đều tìm người mẫu giải khuây. Mà trong số đàn bà của hắn, có vài

người mẫu chỉ thuộc về một mình hắn mà thôi!

Không phải do hắn bá đạo, mà vì những nữ nhân kia tự nguyện!

Lần này Cổ Dương không tiết lộ chuyện mình về nước ra bên ngoài, nếu lộ ra, thì mấy vị hồng nhan kia của Cổ Dương sẽ không bỏ qua cho hắn.

Nhả ra một ngụm khói thuốc, Tuấn Vũ đi lên gác, quẳng lại một câu: “Đưa một em lên, những em ông không dùng đến thì cho về đi! Đừng biến nhà tôi thành ổ gà nữa!”

“OK!” Cổ Dương bật