i nhanh hơn, Tử Tình cảm thấy hình như có người nào đó đến, hoặc là hắn có việc gấp gì đó.
Ừm, may mà đó là hắn, nếu không, trái tim cô chắc nhảy lên cổ họng mất. Chỉ cần không phải kẻ lạ bắt cóc gì đó, cô không cần lo lắng nữa rồi!
Lôi Tuấn Vũ nhìn điện thoại trong tay, nói vậy thì hôm qua cô ấy ở nhà à?
Còn tưởng là không chứ! Tìm khắp nhà, nhưng lại bỏ qua phòng tắm. Cái cô nhóc này! Tắm rửa kiểu gì mà cũng không có tiếng động vậy?
Miệng huýt sáo, tâm tình của Lôi Tuấn Vũ sáng sủa hẳn lên.
Hắn lập tức cầm lấy áo khoác, chuẩn bị ra sân bay, bố mẹ hôm nay về rồi.
Nghe lão cha nói, vốn dĩ muốn chơi thêm vài ngày nữa, nhưng lão mẹ bảo
không yên tâm về Tử Tình, nên về sớm mấy hôm.
Ngày mai đón Tử Tình xong, nhân tiện cũng đưa cô về nhà hắn ở luôn. Kiểu trò chơi mèo vờn chuột này e là lại phải tiếp túc diễn nữa!
Hôm nay vẫn rảnh rỗi như vậy. Lãnh Tử Tình nhìn đồng hồ, hơn 9 giờ rồi. Cô đã hẹn với Tuấn Vũ 10 giờ.
Tuy không muốn xin nghỉ cho lắm, nhưng lão nhân gia đã sắp xếp rồi, cô
không thể thoái thác. Dù sao thì hai người họ cũng coi như đôi vợ chồng
mới cưới mà. Bố mẹ chồng muốn gặp con dâu, làm sao có thể lỡ hẹn được
chứ.
Hôm nay cô lại đem tài liệu của Hoa Bá ra nghiền ngẫm một lần nữa. Ít nhất
thì nếu bây giờ Hoa Bá hỏi đến, cô có thể trình bày lại gãy gọn rõ ràng, không đến nỗi đỏ mặt lúng túng nữa. Chuyện này phải cảm ơn sự khích lệ
của anh ấy rồi.
Đang nghĩ đến việc chút nữa gặp bố mẹ chồng phải nói những gì, thì cửa bị gõ hai tiếng, còn chưa kịp nói “Mời vào” cửa đã bị đẩy ra rồi.
Chu Đồng mặt mũi âm trầm tiến vào, vừa được vài bước đã làm ầm lên: “Lãnh chủ biên, việc này tôi đã nín nhịn hai ngày nay rồi. Hôm nay nếu tiếp
tục không xử lý, thì e rằng nhà xuất bản của chúng ta sẽ mất đi khách
hàng lớn nhất! Đừng trách tôi không nhắc nhở cô!”
Lãnh Tử Tình ngẩng mặt lên nhìn người phụ nữ tâm cao khí ngạo trước mặt
mình. Hoa Bá chỉ thị 3 ngày nay không ai được đến quấy rầy cô, cô còn
đang buồn bực sao người này có thể nhẫn nhịn nổi. Không ngờ cô ta đến
thật!
“Có chuyện gì vậy?” Tử Tình không nóng không lạnh hỏi. Cô vẫn luôn lấy bất biến ứng vạn biến.
“Chính là việc tác giả đã ký hợp đồng với Hoa Bá chúng ta, đột nhiên không
liên hệ được. Theo lẽ thường, cô ta phải giao bản thảo từ một tuần
trước. Ngày mai đã ra sách mẫu rồi, đến bây giờ vẫn không liên hệ được!
Tôi đã phản ánh với cô mấy lần rồi, đều bị chặn ở ngoài cửa phòng. Tôi
chỉ đành phải phản ánh với thư ký Dương, nhưng tại sao cô vẫn không trả
lời? Tác phẩm của cô ta sắp lên màn ảnh, chúng ta đã ký hợp đồng với
người ta rồi, nếu vi phạm hợp đồng sẽ phải bồi thường đấy!” Chu Đồng thao thao bất tuyệt trách cứ.
Kỳ thực, cô ta chỉ phản ánh với A Dương đúng một lần, được nhắc nhở lại tự xử lý chuyện này. Trước kia loại chuyện như thế này đều là do cô ta đại diện cho chủ biên đi xử lý, bây giờ chủ biên có rồi, vậy mà vẫn bắt cô
ta tự mình xử lý! Thật là… cô ta tức đến nỗi cố ý dây dưa ra thêm hai
ngày. Hơn nữa căn bản cô ta vốn không định sẽ đi giải quyết vấn đề này!
“Ồ, có chuyện như vậy sao?” Lãnh Tử Tình vừa nghe liền biết việc này rất cấp bách. Nhưng cô nghĩ sở dĩ cô không nhận được phản ánh gì, nhất định là do Hoa Bá ép xuống.
“Chuyện thế này trước đây xử lý ra sao?” Tử Tình ngẫm nghĩ rồi hỏi.
Chu Đồng vênh mặt lên cười khẩy: “Loại chuyện này trước đây chưa từng phát sinh lần nào. Ít nhất cũng không
xảy ra đối với tác giả. Gần đây có thể cô ta nghe nói nhà xuất bản chúng ta có chủ biên mới, không tín nhiệm chủ biên mới cho lắm thì phải!
Huống hồ cứ coi như người ta vi phạm hợp đồng, thì chút tiền bồi thường
đối với người ta không đáng là gì. Nhưng đối với chúng ta lại là tổn
thất rất lớn đấy! Quyển sách này còn có tập sau chưa được phát hành.
Chúng ta đã ký hợp đồng với các hiệu sách rồi, cuối tháng phải phát hành 1 triệu bản…”
Chu Đồng rõ ràng là vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ. Chuyện này đối
với cô ta mà nói chẳng qua là việc nhỏ mà thôi, nhưng cô ta không muốn
giúp đấy thì sao! Để xem xem vị chủ biên uy tín đây có năng lực gì?
“Ồ? Vậy à? Vậy nghiệp vụ giữa chúng ta và hiệu sách, công ty điện ảnh do ai phụ trách đàm phán?” Lãnh Tử Tình tiếp tục hỏi.
“Cái này… trước đây là do tôi phụ trách, bây giờ đổi người rồi…” Chu Đồng úp mở, rõ ràng là không muốn nói chi tiết.
“Có bao nhiêu hiệu sách? Công ty điện ảnh nào vậy?” Lãnh Tử Tình trấn tĩnh hỏi.
Chu Đồng không ngờ chuyện rắc rối phức tạp vậy mà Lãnh Tử Tình lại không chút hoang mang.
“À, hiệu sách thì có 18 cái, còn công ty điện ảnh ký hợp đồng với mình là Công ty điện ảnh Ích Đạt.” Chu Đồng không tình nguyện đáp.
“Ok, biết rồi. Tác giả ký hợp đồng là ai? Ở thành phố nào?” Lãnh Tử Tình ghi hết lại lời của Chu Đồng rồi tiếp tục hỏi.
“À… Chúng ta chỉ có nghệ danh của cô ta, gọi là Mộng Thi… Cô ta ở đâu tôi
cũng không biết, chỉ biết một số di động của cô ấy mà thôi.” Sau đó, Chu Đồng viết ngoáy một dãy số lên sổ tay của Tử Tình.
“Tác phẩm sắp xuất bản rồi, cô lại không biết tên thật của người ta? Vậy trả nhuận bút cho người ta thế nào?” Lã