Disneyland 1972 Love the old s
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214743

Bình chọn: 7.5.00/10/1474 lượt.

ông đâu! Anh đang làm gì vậy?”

“À, nấu ít mỳ!” Lôi Tuấn Vũ đáp, “Phải ăn một chút vào mới có sức. Không còn sớm nữa, hai chúng ta bữa trưa vẫn còn chưa kịp ăn qua!”

Lãnh Tử Tình ngại ngùng: “Xin lỗi anh, Tuấn Vũ, đều tại tôi…”

“Được rồi! Tôi không muốn nghe hai từ “xin lỗi” này nữa! Em không có lỗi gì

với tôi cả! Ngồi vào bàn đợi chút, mỳ sắp xong rồi đây!”

Lãnh Tử tình ngoan ngoãn đi vào phòng ăn.

Lôi Tuấn Vũ bưng mỳ đặt lên bàn, đã là chuyện của 15 phút sau đó rồi!

Lãnh Tử Tình thật sự rất đói bụng, cô đón lấy bát mì Lôi Tuấn Vũ đưa cho, lập tức ăn ngồm ngoàm từng miếng to.

“Hương vị thế nào?” Lôi Tuấn Vũ phát hiện Tử Tình chỉ mải ăn, đến một câu khen khích lệ cũng không có, không khỏi có chút không vui.

“Ừm!” Lãnh Tử Tình cố gắng gật gật đầu, mỳ đầy miệng không cách nào nói chuyện, chỉ có thể giơ ngón tay cái lên với hắn!

Rốt cuộc sau khi ăn xong hết bát mì vào bụng, Lãnh Tử Tình mới có thời gian rảnh hỏi: “Anh biết nấu ăn à?”

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nở nụ cười, tay chỉ vào bát mì nói không chút e dè: “Chỉ giới hạn trong món mì gói mà thôi!”

Lãnh Tử Tình liền phá lên cười.

Lãnh Tử Tình thật sự đói bụng, ăn như rồng cuốn liền tù tì một lúc hai bát

mì. Cô có thể khẳng định là Lôi Tuấn Vũ nấu mì rất ngon.

“Em thật may mắn!” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên cười nói.

Lãnh Tử Tình nhướn mày dò hỏi.

“Em là người con gái đầu tiên được ăn đồ ăn do tôi nấu đấy!” Lôi Tuấn Vũ ánh mắt vô cùng dịu dàng.

Lãnh Tử Tình liền có cảm giác mình giống như đang ở cùng với Hoa Bá vậy.

“Thật à? Cảm ơn anh nhé!” Lãnh Tử Tình ngại ngùng cười cười. Có phải cô đang làm cho hắn khó xử không nhỉ?

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại inh tai làm gián đoạn cuộc nói chuyện của họ, Lôi Tuấn Vũ đứng dậy nhận điện thoại.

Lãnh Tử Tình lúc này đã dọn dẹp bát đĩa đâu vào đấy.

“Tử Tình, em cứ nghỉ ngơi cho khoẻ nhé, công ty có việc, tôi phải lập tức quay về công ty!” Lôi Tuấn Vũ thần sắc nghiêm trọng, tựa hồ đã xảy ra chuyện gì đó.

“Vậy được rồi, anh mau đi đi! Cảm…” Chưa nói xong từ “ơn” thì di động của Lãnh Tử Tình đã vang lên: Nhớ anh khi anh ở nơi chân trời góc bể, nhớ anh khi anh ở trước mắt em…

Lãnh Tử Tình cuống quýt nghe điện, hoá ra là Hoa Bá gọi, tay không khỏi run

lên, suýt nữa thì đánh rơi di động xuống đất. Lén nhìn Lôi Tuấn Vũ, thấy hắn mặt không có biểu tình gì, trong lòng mắng thầm: Làm cái quái gì

vậy? Chẳng qua là nghe điện thoại thôi, cứ làm như yêu đương vụng trộm

không bằng!

“Alo, anh Hoa Bá à! Cảm ơn anh, tôi không sao, chỉ bị mệt chút thôi. Không cần đâu, không cần đâu, tôi ăn rồi! Cảm ơn anh nhé!” Lãnh Tử Tình không ngừng từ chối, nhưng dường như Hoa Bá cứ kiên trì không chịu thôi.

Lôi Tuấn Vũ nheo mắt lại nhìn bộ dáng xấu hổ lúng túng của Lãnh Tử Tình,

dường như Hoa Bá nói muốn đến đây, muốn đưa cô đi ăn cơm. Tình cảm giữa

bọn họ tốt đến mức chu kỳ sinh lý của cô mà hắn ta cũng quan tâm đến vậy cơ à? Nghĩ tới đây, Lôi Tuấn Vũ liền phát cáu lên.

“Tử Tình, tôi hy vọng không có người ngoài nào bước chân vào ngôi nhà này!” Lôi Tuấn Vũ ném ra một câu khó hiểu rồi đẩy cửa rời đi.

“Ê, Tuấn Vũ, Tuấn Vũ, cảm ơn anh nhé!” Lãnh Tử Tình chỉ kịp hướng ra cửa hét lên một câu.

Đầu bên kia điện thoại, giọng Hoa Bá không còn thoải mái nữa: “Tử Dạ? Ông xã em đang chăm sóc cho em à?”

Lãnh Tử Tình vội đáp: “Vâng! Anh ấy nấu mỳ cho tôi ăn, tôi vừa ăn xong rồi! Anh không phải qua đây thăm tôi đâu! Thật sự là không sao mà!”

Hoa Bá không nói câu gì, từ lúc quay trở lại nhà xuất bản, trái tim anh

không còn ở trên người anh nữa. Dù ai đến báo cáo công việc anh cũng

chẳng có tâm tình nào để lắng nghe, chỉ lo lắng thay cho cô.

Vài lần gặp mặt gần đây, anh không khó nhận ra sự xa cách giữa Lãnh Tử Tình và Lôi Tuấn Vũ. Tuy tận mắt nhìn thấy Lãnh Tử Tình được Lôi Tuấn Vũ ôm

lấy rời đi, nhưng anh lại có một sự lo lắng khó hiểu, rằng cô ấy không

có ai chăm sóc.

Qua ngần ấy năm trời, anh biết mỗi lần đến chu kỳ sinh lý, cô lại cực kì

đau đớn. Nhớ lại lần nghiêm trọng nhất, cô kể là mình đã ngất xỉu, bất

tỉnh nhân sự! Nếu không vì anh trai cô đúng lúc đó tìm cô có việc, thì e rằng người nhà không ai phát hiện có người ngất xỉu trong phòng mình.

Nhớ lại chuyện đó, Hoa Bá liền nhấp nhổm không yên. Anh hối hận lúc ấy mình không sớm một bước ôm cô rời đi trước.

Rốt cuộc, khi thư ký của anh đang báo cáo hạng mục công việc thứ ba, Hoa Bá bèn ngắt lời cậu ta: “Được rồi, cậu đi ra ngoài đi!”

A Dương có phần buồn bực nhìn Hoa Bá. Lão đại hôm nay tựa hồ rất không

vui! Lúc cậu ta đang báo cáo, sắc mặt của lão đại trở nên rất khó chịu,

làm cậu ta cứ nghĩ rằng mình có vấn đề gì đó, sợ đến nỗi toát mồ hôi

hột!

Nhưng bây giờ thì cậu ta biết, trong lòng lão đại có tâm sự. Loại chuyện gì

có thể làm người đàn ông thường ngày trầm ổn đến độ không việc gì có thể làm anh chấn động, mà nay lại lộ ra thần sắc phiền muộn như thế này

đây? Vẫn là bớt đoán già đoán non chút đi! A Dương cuối cùng cũng thở

dài, cáo từ xong thì đẩy cửa bước ra.

Hoa Bá lập tức gọi điện thoại…

Nếu như tai anh không có vấn đề, thì anh nghe được Lôi Tuấn Vũ nói