365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214630

Bình chọn: 8.00/10/1463 lượt.

là: “Tôi hy vọng không có người ngoài nào bước chân vào ngôi nhà này!” Câu nói này phải chăng là tên họ Lôi kia đang cảnh cáo Tử Dạ? Hắn đang ghen với anh chăng?

Cuối cùng thì hôn nhân của Lãnh Tử Tình cũng đã hé ra một tia sáng đáng mừng: “Vậy tốt rồi, Tử Dạ à, em phải chú ý nghỉ ngơi, cẩn thận không cảm lạnh đấy, em đã uống nước đường đỏ chưa vậy?”

“Ha ha!” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười của Lãnh Tử Tình.

“Cười cái gì?”

“Tôi cười anh giống như thiếu nữ mới lớn vậy! Anh đường đường là một người

đàn ông đấy có được không, đừng tự làm như là mình nhiều kinh nghiệm lắm vậy!” Lãnh Tử Tình cười không khép miệng lại được.

“Ha ha, là em dạy cho tôi kinh nghiệm mà…” Hoa Bá cũng cười, không nhịn được mà trêu cô.

“Ha ha ha! Thôi đi! Anh mà nói vậy thì đám con gái ngưỡng mộ anh chẳng tới

tìm tôi tính sổ ý chứ! Tôi đã biến một anh chàng đẹp trai đến mức khiến

người khác ngẩn ngơ như anh trở thành một cô gái, bọn họ không đến lột

da tôi mới là lạ!”

Đẹp trai đến mức khiến người khác ngẩn ngơ? Là nói anh sao? Hoa Bá mặt mày sáng rỡ, niềm vui sướng như nở hoa trong lòng.

“Còn cười được à, xem ra em không sao thật!” Hoa Bá thảnh thơi ngồi dựa lưng vào ghế, thật mong đầu kia điện thoại không bao giờ ngắt.

“Đã bảo là không sao rồi mà! À đúng rồi anh Hoa Bá, ngày mai tôi đi làm

lại. Hôm nay bỏ đi như vậy, thật ngại quá, làm lỡ hết công việc.”

Lãnh Tử Tình thầm lè lưỡi, mới đi làm được 2 hôm, nhiệm vụ ông chủ giao

cho còn chưa hoàn thành, tác phong làm việc của cô thật là đạt yêu cầu

quá đi!

“Đối với tôi mà em còn khách sáo vậy à…. Là do tôi quên nhắc nhở em… trách

nhiệm là do tôi chịu, em yên tâm đi, từ giờ tôi sẽ không để loại chuyện

này xảy ra nữa đâu…” Giọng Hoa Bá rất khẽ khàng, bởi vì Lãnh Tử

Tình không có trước mặt anh, có những lời anh cứ thuận miệng nói ra. Nếu như cô ấy ở đây, e rằng anh không đủ dũng khí để nói.

Lãnh Tử Tình sửng sốt hồi lâu, mới lúng túng đáp lại: “Ách, cái này, Hoa Bá… Không cần đâu! Loại chuyện này mà phải để anh nhắc nhở, thật sự là ngại quá!… Tôi…”

“Sao vậy Tử Dạ? Em đây là qua cầu rút ván hả? Mấy năm trời nay, tôi hàng

tháng đều nhắc nhở em, tính ra cũng phải 4, 5 chục lần rồi! Sao? Bây giờ em biết rụt rè rồi à?” Hoa Bá cố ý nói không vui.

Ui! Lãnh Tử Tình ngả người vào ghế sô pha, ông trời ơi! Ai bảo anh lừa gạt

người ta trước? Rõ ràng là đàn ông, mà lại gắn cái mác thiếu nữ lên đầu. Ách, còn mặt dày kêu ca nữa chứ?

“Được rồi được rồi! Tuỳ anh! Thật là…!” Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ nói. Gió chiều nào che chiều ý, tuỳ hắn đi!

Hai bên trầm mặc một hồi, Hoa Bá vẫn không muốn dập điện thoại.

“Tử Dạ, mệt à? Hay đi ngủ một chút đi!”

Lãnh Tử Tình nghe thấy giọng nói dịu dàng của Hoa Bá phảng phất như nhìn

thấy ánh mắt quan tâm của anh, trong lòng nổi lên từng đợt sóng ấm áp,

dịu dàng đáp: “Vừa mới ngủ rồi, cảm ơn anh! Tôi một lúc nữa sẽ lên

mạng, vẫn còn sớm, làm cho xong công việc. Buổi tối còn chưa biết có

chuyện gì không! Nhân lúc còn tương đối thoải mái này mà làm thêm chút

việc.”

“Buổi tối còn có thể đau không?” Hoa Bá lập tức cuống lên…

“Buổi tối còn có thể đau không?” Hoa Bá lập tức cuống lên…

“Không biết…” Lãnh Tử Tình nhỏ giọng lí nhí.

“Chồng em buổi tối không có nhà à?” Hoa Bá nhíu mày.

“Vâng… Anh ấy rất bận…” Lãnh Tử Tình đáp qua loa lấy lệ. Cô không muốn nói quá nhiều về hôn

nhân của mình. Cô hiểu Hoa Bá, nói càng nhiều anh càng lo lắng. Hoa Bá

này khi còn lấy thân phận là Elaine cũng cùng cô buôn chuyện thành thần. Nhưng giờ cô lại thấy có chút ngượng ngùng mất tự nhiên.

“Shit!” Đưa di động ra xa, Hoa Bá mắng một tiếng. Tên đàn ông này! Vợ ốm, mà

lại không ở bên cạnh vợ! Không biết thế nào, một chút hảo cảm còn sót

lại của Hoa Bá đối với Lôi Tuấn Vũ toàn bộ biến cũng mất tăm.

“Alo? Hoa Bá? Anh sao vậy? Bị cảm lạnh à?” Lãnh Tử Tình nghe tiếng anh giống như đang hắt xì.

Hoa Bá nhẹ thở dài, người con gái này đâu hiểu được lòng anh! Anh là đang mắng người mà!

“Không sao. Buổi tối nếu có chuyện gì thì gọi ngay cho anh nhé, muộn thế nào cũng phải gọi!” Âm thanh bá đạo dường như có chút giống Lôi Tuấn Vũ.

Lãnh Tử Tình theo bản năng nhìn vào dãy số trên màn hình điện thoại, suýt

chút nữa thì cô cho rằng mình đang nói chuyện với Lôi Tuấn Vũ, làm cô

giật mình, toát mồ hôi!

“Alo! Làm gì mà dữ vậy? Không đáng yêu chút nào, làm em sợ chết khiếp!” Lãnh Tử Tình trách móc. Hoa Bá bình thường đều rất dịu dàng, sao tự dưng lại nghiêm khắc như vậy!

Hoa Bá than thầm! Trời ạ, anh đối với cô còn chưa đủ dịu dàng hay sao? Dịu dàng hơn nữa thì để biến thành nước à?

“Lão đại à! Tiểu nhân đây là đang quan tâm đến sức khoẻ của ngài mà!” Hoa Bá khoa trương nói, không cần nhìn cũng biết bộ dáng khúm núm nịnh nọt của anh.

“Ha ha ha!” Lãnh Tử Tình cười nghiêng ngả. Thật là bị anh chọc cười chết mất! “Hoa Bá, anh có thể nghiêm túc chút được không, bụng em đau quá rồi này!”

Hoa Bá lập tức khẩn trương: “Chuyện gì vậy? Lại đau rồi à? Đau chỗ nào? Có cần anh qua đó không?”

“Không phải, không phải.” Lãnh Tử Tình vẫn đang cười, “Không phải đau sinh lý, mà là c


pacman, rainbows, and roller s