aptop đang mở, xem ra cô đúng là một con sâu mạng, ở nhà kia anh cũng từng nhìn thấy qua. Mở tủ quần áo, nhìn thấy không có bao nhiêu đồ, bởi vì thời điểm cô dọn đi chỉ mang
theo một chiếc túi nhỏ tùy thân, xem ra còn chưa có kịp đặt mua thêm.
Nhìn vài lượt phục sức của cô, giá trị cũng xa xỉ, đều là hàng hiệu. Tuy
rằng không phải rất bắt mắt, nhưng chất liệu, kiểu dáng đều thực thoải
mái. Thương hiệu này anh cũng rất quen thuộc, cơ hồ là đều ra với số
lượng có hạn. Xem ra cô gái nhỏ này còn tương đối có phẩm vị! Mà tâm
tình của anh coi như khá tốt, ít nhất cũng biết tiền của mình được tiêu ở đâu!
Trong lòng nghĩ có phải hay không anh hẳn là nên chuyển thêm nhiều tiền hơn
một chút nữa vào tài khoản của cô? Có phải vì tiền không đủ dùng, cho
nên cô gái nhỏ mới ra ngoài đi làm kiếm tiền? Thật có khả năng!
Nhanh chóng tìm được bộ đồ lót cho cô, chọn một bộ màu đen, là màu sắc anh
thích nhất. Mặc trên làn da trắng nõn của người phụ nữ, hiệu quả thị
giác thật bắt mắt. Nghĩ tới cô gái nhỏ kia mặc lên, bộ dáng vừa ngượng
ngùng vừa gợi cảm, hướng về phía mình đi tới, khóe miệng anh liền bất
chợt cong cong. Hẳn là không tồi!
Chết tiệt! Nghĩ cái gì vậy chứ?! Với dáng người kia của cô, có mặc “hoàng
kim giáp” cũng không đem lại được hiệu quả gì đặc biệt! Không khỏi nhớ
tới bộ trang phục ngày hôm nay cô xuất hiện tại bữa tiệc rượu kia…
Lúc đó, khi Lôi Tuấn Vũ và Cổ Dương tới thì đã gần đến giữa buổi. Nếu không phải Cổ Dương nôn nóng muốn đi để tiếp cận một khách hàng, anh đã không bắt gặp được một chuyện hay ho như vậy. Hừ.
Anh thừa nhận, ở tiệc rượu, thời điểm nhìn thấy cô, ánh mắt Lôi Tuấn Vũ
thực sự sáng lên một chút. Anh không nghĩ tới, mặc lễ phục vào trông cô
lại thanh nhã, điềm tĩnh như vậy. Khí chất hồn nhiên, thanh thuần kia
khiến người ta không khỏi không thể di dời tầm mắt. Chưa từng liếc mắt
nhìn một người phụ nữ nào quá lần thứ hai, lúc này cô lại hoàn toàn
chiếm cứ ánh mắt anh.
Mà khi anh phát hiện người đang đứng bên cạnh cô chính là Hoa Bá, một cỗ
tức giận không biết từ đâu đột nhiên tràn ra. Không phải là cô không thể xuất hiện cùng với người đàn ông khác, mà là ba lần bốn lượt đều là
cùng một người, điều này làm cho Lôi Tuấn Vũ thật sự không thoải mái.
Giữa bọn họ là mối quan hệ gì? Bạn trai, bạn gái sao?
Liếc nhìn một chút kích cỡ của bộ đồ lót, xác thực là không có gì nổi trội.
Lôi Tuấn Vũ liền tự giễu: Từ khi nào thì Lôi Tuấn Vũ anh cũng lưu lạc
đến trình độ rình mò riêng tư của tiểu nữ sinh?! Cô gái nhỏ này! Thật
đúng là lắm rắc rối! Anh thật ra có điểm hoài nghi có phải hay không là
cô cố ý?!
Bóng đen trở lên phòng ước chừng lâu đến cả thế kỷ! Lãnh Tử Tình lo lắng chờ đợi, thiếu chút nữa muốn lao ra ngoài. Cô thậm chí còn nghĩ anh ta cứ
như vậy bỏ đi rồi.
Tiếp nhận bộ đồ lót anh đưa qua cửa, Lãnh Tử Tình thật cẩn thận đệm một tệp
dày giấy vệ sinh, sau đó mặc vào. Cũng bất chấp khuôn mặt đỏ bừng, khoác chiếc áo tắm xong liền đi ra ngoài.
Nếu không đi ra, cô sẽ hạ đường huyết mất! Lúc này đã mất nước quá nhiều,
cơ thể thực sự yếu ớt. Hơn nữa, trong phòng tắm kia tràn ngập hơi nước
nóng, cô vẫn chưa ngất xỉu đã quả là một kỳ tích! Hix.
Xấu hổ đón nhận ánh mắt Lôi Tuấn Vũ ngồi trên ghế sô pha đang chăm chú nhìn mình, cô cố mỉm cười nói giọng nịnh nọt: “Tuấn Vũ, cảm ơn anh! Nếu không có anh, tôi hôm nay chắc không tránh khỏi mất mặt!”
Lôi Tuấn Vũ nhìn hai má phấn nộn của cô, yết hầu đột nhiên nuốt xuống trong vô thức. Nhận thức được hành động không đúng của mình, anh vội vàng ho
nhẹ để lấp liếm, nói: “Em cho rằng hôm nay còn không có mất mặt?!”
“A?!” Lãnh Tử Tình nhìn lên, bỗng rơi vào một hồ nước sâu. Đôi mắt anh thật
đẹp! Ánh mắt sâu thẳm, làm cho người ta không tự chủ được bị thu hút.
“Nếu hôm nay tôi không xuất hiện, em định sẽ để cho Hoa Bá xử lý chuyện này?” Lời nói Lôi Tuấn Vũ sắc bén như đang chỉ trích.
Lãnh Tử Tình lập tức hoàn hồn! Cái miệng của hắn thật đúng là không đáng yêu như đôi mắt! Để cho Hoa Bá xử lý?! Mệt anh ta có thể nghĩ ra! Nói cứ
như cô đã sắp đặt kế hoạch từ trước vậy. Loại chuyện này thuộc thể loại
chuyện tốt hay sao? Đột nhiên xảy ra như vậy! Cô làm sao biết được sẽ
thế nào?! Bất quá, lúc ấy có ỷ lại Hoa Bá thực ra cũng là thật. Mà cô
cũng tin tưởng Hoa Bá nhất định sẽ giúp cô!
Nhìn bộ dáng nghiêm túc kia của Lôi Tuấn Vũ, Lãnh Tử Tình giống như thành
học sinh tiểu học phạm lỗi, cúi đầu, làm sao còn dám gật đầu nữa?! Trong lòng dĩ nhiên có điều bất mãn, nhưng người ta dù sao vẫn là ân nhân cứu mạng của cô nha!
“Không phải thế, tình huống ngoài dự liệu… tôi…” Lãnh Tử Tình không dám nhìn vào mắt anh, ánh mắt kia lạnh đến thấu xương.
“Em đến nhà xuất bản của anh ta làm? Chuyện khi nào vậy?” Thẩm vấn, tuyệt đối là thẩm vấn.
“Ách, ngày hôm qua… là ngày đầu tiên…”
Sắc mặt Lôi Tuấn Vũ càng thêm khó coi, nói như vậy, anh vừa mới cho cô tự do, cô đã liền khẩn cấp nhảy vào vòng tay của hắn ta?
“Công việc của em còn bao gồm cả tham gia tiệc rượu?” Nhướn mi.
“Ách… Thỉnh thoảng thôi…”
“Anh ta là bạn trai em?” Rõ ràng là có lu
