Snack's 1967
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214645

Bình chọn: 7.00/10/1464 lượt.

ào bên tai cô hỏi nhỏ.

Lãnh Tử Tình vừa nghe xong, khuôn mặt thoáng đỏ! Anh cũng không cần phải bà tám như vậy chứ!

Nói thật, chu kỳ sinh lý của cô, anh so với cô còn nhớ rõ hơn. Trước kia, ở trên mạng, anh thậm chí còn nhắc nhở cô trước vài ngày. Lần này, sau

khi gặp mặt, anh quên không nhắc cô. Không nghĩ tới cô vậy mà cũng

quên?!

Nhìn tư thế cứng nhắc của cô, Hoa Bá cũng không chê cười, anh ngược lại còn rất lo lắng.

Lãnh Tử Tình đang cật lực suy tính làm thế nào để có thể rời đi mà sẽ không

bị mất mặt, đột nhiên nhìn thấy một bóng người cao lớn hướng về phía

mình đi tới…

Mồ hôi trên trán lại chảy thêm một chút, Lãnh Tử Tình thật muốn cắn đứt

đầu lưỡi của chính mình! Dĩ nhiên là Lôi Tuấn Vũ! Phía sau còn có anh

bạn tốt Cổ Dương! Trời ạ! Có cần phải ngẫu nhiên trùng hợp đến vậy

không?!

“Hoa Bá! Làm sao bây giờ?” Lãnh Tử Tình hoảng. Kiểu này chết chắc rồi, không chỉ làm mất mặt Hoa Bá, lại còn thêm cả Lôi Tuấn Vũ nữa!

Hoa Bá nghĩ cô đang hỏi anh phải làm thế nào để rời đi, một ý tưởng nhanh

chóng nảy ra trong đầu. Nếu cô không thể đi lại được, vậy thì đành phải

ôm cô bế đi thôi! Vừa định thực thi, anh cũng chợt nhìn thấy hai người

kia…

Đương lúc đang bối rối, Lôi Tuấn Vũ đã đi tới rồi. Anh lạnh lùng nhìn Hoa Bá

nắm chặt cánh tay Lãnh Tử Tình, không nóng không lạnh nói: “Hoa tiên sinh cũng tới tham gia tiệc rượu? Tử Tình, nhạc phụ hôm nay có gọi điện thoại bảo chúng ta qua nhà có việc, bây giờ có thể đi luôn được không?”

Ah? Cha? Vì sao lại không gọi điện cho cô?! Lãnh Tử Tình hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ, vẻ mặt anh ta không giống như đang nói dối.

“A, xin lỗi Tuấn Vũ, bây giờ không được. Buổi tối chúng ta cùng nhau đi đi! Hiện giờ em đang phải làm việc.” Cô yếu ớt mỉm cười, cầu nguyện không biết anh ta có thể nhanh một chút rời đi hay không.

“Làm việc?” Lôi Tuấn Vũ nheo mắt lại nhìn Lãnh Tử Tình, lại nhìn nhìn Hoa Bá. Cô

làm việc bên cạnh người đàn ông này?! Chuyện xảy ra khi nào?! Người phụ

nữ của Lôi Tuấn Vũ anh mà phải làm việc sao?!

Vẫn là Cổ Dương cố gắng giảm bớt bầu không khí căng thẳng: “Tôi nói nha Tử Tình tẩu tử, tôi thật đúng là rất nhớ tay nghề của em a! Làm sao mà hai ngày nay đều không nhìn thấy em vậy? Em chạy đi đâu ở thế?

Không phải là theo ở cùng với tên tiểu tử này đấy chứ!?”

Lôi Tuấn Vũ thúc khuỷu tay về phía sau, huých vào chính giữa ngực Cổ Dương, tên kia lập tức khuỵu người khóc thét.

Mồ hôi Lãnh Tử Tình đều đã nhỏ ròng. Cũng không thể cố hơn được nữa. Cô

sắp chống nỡ không nổi! Chuyện này… Chắc phải nhanh làm rõ!

Nhận thấy sự khác thường của cô, Lôi Tuấn Vũ đột nhiên hỏi: “Em làm sao vậy?”

“A? Uhm, không có gì! Chính là có chút không thoải mái thôi. Nếu không thì các anh cứ qua bên kia trước, buổi tối em sẽ đi…” Lãnh Tử Tình xấu hổ, hận không thể khiến bọn họ mau chóng biến mất.

“Em bị sốt ư?” Lôi Tuấn Vũ đưa tay chạm lên trán cô, không nóng. Làm sao vậy?

Hoa Bá vốn nghĩ rằng nếu Lôi Tuấn Vũ đã xuất hiện, vậy thì chức hộ hoa sứ

giả cũng không đến lượt anh đảm đương nữa. Nhưng là, khiến cho anh thấy

tò mò, Tử Dạ vì sao lại không nói cho Lôi Tuấn Vũ biết việc đang diễn

ra? Hai người họ đều đã là vợ chồng cả rồi không phải sao? Chẳng lẽ,

trước mặt chồng của chính mình mà cô vẫn còn dè dặt điều gì?

“Không phải! Thật sự không phải! A!” Lãnh Tử Tình vừa động, kêu lên một tiếng, lại thấy nhỏ giọt xuống, cô

thế nhưng cảm giác được một dòng máu theo chân mình chảy dọc xuống dưới. Cũng may làn váy vẫn đủ dài.

Chết tiệt! Lãnh Tử Tình không khỏi đảo mắt trợn tròn. Cô cũng không thể cố gắng ngừng lại được nữa rồi!

“Không phải! Thật sự không phải! A!” Lãnh Tử Tình vừa động, kêu lên một tiếng, lại thấy nhỏ giọt xuống, cô

thế nhưng cảm giác được một dòng máu theo chân mình chảy dọc xuống dưới. Cũng may làn váy vẫn đủ dài.

Chết tiệt! Lãnh Tử Tình không khỏi đảo mắt trợn tròn. Cô cũng không thể cố gắng ngừng lại được nữa rồi!

Hoa Bá nhận ra được sự khẩn trương của cô, vội nói: “Tổng giám đốc Lôi, tôn phu nhân thân thể không thoải mái, vậy trước nghỉ ngơi vài ngày đã, tạm thời không cần đi làm! Tử Dạ, cùng Lôi tổng về nhà nghỉ đi, tôi xin phép cáo từ trước!” Oạch.

Nhìn Hoa Bá rời đi, Lãnh Tử Tình đột nhiên cảm thấy như không có người tâm

phúc, vội vàng muốn giữ chặt cánh tay Hoa Bá, không lôi kéo nhưng cũng

không dám di chuyển.

Lôi Tuấn Vũ lạnh lùng nhìn thái độ ỷ lại vào Hoa Bá của cô gái nhỏ này,

chết tiệt! Cô cũng không thèm để ý kiêng dè một chút. Bọn họ tuy rằng

không có thực sự là vợ chồng, nhưng dù sao cũng phải giữ cho anh một

chút mặt mũi chứ?! Cũng may ở đây không có người nào khác, nếu không

người ta sẽ nghĩ người phụ nữ của Lôi Tuấn Vũ anh như thế nào?

Về phần công việc của cô, sau khi trở về sẽ cùng cô tính sổ sau! Anh mới

cho cô có hai ngày tự do, cô đã liền không chịu nổi cô đơn! Lại còn đi

làm việc bên cạnh người đàn ông này?!

Nắm lấy tay Lãnh Tử Tình, Lôi Tuấn Vũ tức giận nói: “Đi thôi! Cổ Dương, không đi cùng cậu được!”

Xoay người, thế nhưng lại không kéo được cô, có một cỗ lực đạo ghìm xuống,

muốn chống lại lực kéo của anh. M