đã đồng ý thi đấu, nhưng đang bơi cả hai lại cùng dừng lại một chỗ…
Năm mươi mét cuối cùng, Lãnh Tử Tình càng bơi càng nhanh, nhưng đúng lúc
còn khoảng ba mươi mét nữa, cô chợt nhận ra bên cạnh mình có một quái
vật lớn dường như muốn vượt qua mình. Trong lòng đột nhiên sinh ra cảm
giác không chịu thua! Không! Cô phải thắng được trận này! Cô phải về thứ nhất!
Lúc này, toàn bộ ánh mắt của mọi người đều đã tập trung về đây. Nhìn một
nam một nữ bơi song song đang đẩy nhanh tốc độ, các cô gái trong phòng
lập tức hò hét. Các anh chàng cũng hô hào, tiếng huýt sáo, tiếng cổ vũ
vang lên liên tục không ngừng!
Ngay tại thời điểm chỉ còn cách thành bể bơi hai mét, Lãnh Tử Tình đột nhiên chuyển từ bơi tự do đổi thành bơi bướm, giống như một chú chim đại bàng cất cánh, từ trong nước bay lên, đâm vào bức tường của thành bể bơi.
Cô gái này điên rồi! Lôi Tuấn Vũ muốn ngăn cản nhưng đã không còn kịp. Cái cô gái kia lại mạo hiểm lao vào thành bể như vậy, nghe một tiếng đập,
đầu vai cô đâm vào vách tường! Cô thắng! Lôi Tuấn Vũ đột ngột ngoi lên
khỏi mặt nước, dừng lại ở chỗ cách đích đến hai mét, tháo kính bơi xuống nhìn cô gái ngu ngốc kia! Kết quả trận đấu quan trọng với cô đến vậy
sao? Có nhất thiết phải liều mạng như thế không?
Lãnh Tử Tình giơ cánh tay của mình lên, giống như trong vô số trận đấu khác
vào thời điểm này. Cô nhanh chóng tháo kính bơi xuống, hướng về phía
toàn thể khán giả cả nam lẫn nữ đang cổ vũ mình, vẫy tay chào. Đây đúng
là trò chơi dành cho cô, trên khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ, cùng với
những bọt nước chảy xuôi khiến cô trở nên vô cùng xinh đẹp. Đang rất vui vẻ với chiến thắng, chợt nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ đứng cách đó hai mét,
gương mặt đen sì, cô nhất thời đông cứng, nụ cười đóng băng trên khuôn
mặt…
Đang rất vui vẻ với chiến thắng, chợt nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ đứng cách đó hai mét, gương mặt xám xịt, cô nhất thời đông cứng, nụ cười đóng băng trên
khuôn mặt…
Quả nhiên là Tử Tình! Ánh mắt Lôi Tuấn Vũ hình viên đạn như muốn xuyên
thủng cô. Sao cô lại đến đây? Cô nàng chết tiệt! Nếu không phải là được
phân vào cùng một tổ với anh, chẳng lẽ cô sẽ ở trong nhóm khác hôn đàn
ông sao?! Hừ.
Lãnh Tử Tình sợ đến mức gần như quên cả hô hấp. Cô trượt tay, thân mình
không cẩn thận bị chìm xuống nước, kinh hoảng uống phải mấy ngụm nước.
Cố gắng ngoi lên khỏi mặt nước, lại phát hiện Lôi Tuấn Vũ đã bơi tới
trước mặt mình.
Ho khan kịch liệt khiến cô lập tức hơi có chút khó thở, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa xong vẫn còn đang đắc ý vậy mà giờ đây đã đỏ bừng.
Cô muốn nói chuyện, nhưng lại không thể nói, tiếp tục ho khan. Hơn nữa,
sắc mặt của người đàn ông này cũng thật khó coi! Trái tim cô lúc này
giống như muốn nhảy hẳn ra ngoài cơ thể, nếu Lôi Tuấn Vũ không phải đang rất tức giận, hẳn là sẽ có thể cảm nhận được nước ở xung quanh cô cũng
đang rung rung.
Phía trên, các anh chàng đã bắt đầu hành động! Các đội chiến thắng không thể bỏ qua cơ hội này để được hôn các cô gái, xung quanh lại nổi lên tiếng
hò hét, tiếng cười đùa liên tục. Có những nụ hôn của quý ông, có những
nụ hôn hoang dã, có giãy dụa, có tranh cãi, có chạy trốn, có đuổi theo…
Rất sôi động! Chỉ duy độc có mỗi tổ thứ hai mươi là yên lặng!
Tát Bối Nhi phấn khích hò reo chiến thắng của các cô, sợ anh chàng đẹp trai đang ở dưới nước bị Lãnh Tử Tình giành mất!
Lãnh Tử Tình rốt cuộc cũng có thể ngừng ho, nhìn Lôi Tuấn Vũ. Nhưng hô hấp
của cô cũng vẫn phải thở dốc. Cô cố gắng thử phát ra tiếng: “Hey, Tuấn Vũ, thật trùng hợp quá!” Xoạch.
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên cảm thấy buồn cười! Anh trai cô còn vì cô mà lên mặt
bênh vực kẻ yếu, mà cô vợ nhỏ dịu dàng ít nói của anh lúc này cơ hồ đang vui chơi còn dữ hơn so với anh nữa!
“Đi lên thôi!” Lôi Tuấn Vũ lạnh lùng nói. Ánh mắt sắc sảo của anh phát hiện khắp bể
bơi các đôi đều đã đang hôn nhau, nhìn bọn họ thật chướng mắt.
Lôi Tuấn Vũ đi trước, trèo lên bờ. Vóc dáng cường tráng trong nháy mắt hiện ra trước mặt Lãnh Tử Tình. Cơ thể tráng kiện mà cân đối, khiến cô nhìn
không khỏi có chút ngây ngốc. Khó trách Tát Bối Nhi lại mê đắm thân thể
đàn ông như thế. Cơ thể anh ta thật sự rất đẹp!
Đột nhiên phát hiện mình bỗng nổi cơn háo sắc, Lãnh Tử Tình vội vàng cúi
đầu. Lôi Tuấn Vũ lúc này đã đi được một đoạn. Tâm trạng căng thẳng của
Lãnh Tử Tình mới bắt đầu dịu xuống. Cô nhanh chóng vươn cánh tay chống
người, định trèo lên bờ. Đột nhiên, một cơn đau nhói ở đầu vai, tay
không kịp chống đỡ, cả người bị trượt xuống, rơi vào trong nước.
Cô nghĩ đến vừa rồi ở thời điểm cuối cùng của trận thi đấu mình đã có một
hành động nguy hiểm như vậy! Ôi trời! Chắc chắn là đầu vai đã bị va đập
đến tê liệt rồi! Vừa kinh hoảng vừa hoang mang, căn bản là không thấy có cảm giác gì. Thậm chí lúc này kéo mạnh vai cũng không có cảm giác! Cắn
chặt môi, Lãnh Tử Tình không kìm được chà xát vào một bên vai.
Bất ngờ có một người đàn ông xuống nước ngay bên cạnh người, khi thân hình
cao lớn của anh ta tới sát gần mình, Lãnh Tử Tình mới phát hiện, Lôi
Tuấn Vũ không biết lúc nào đã lại quay lộn trở xuống đây!