kinh! Món nợ hôm nay, cô nhớ lấy!" Nói xong anh đứng dậy, hung tợn trừng mắt nhìn cô rồi bỏ đi.
Tiếng đóng cửa cái "rầm" làm lòng cô run rẩy, Tát Bối Nhi khóc không thành tiếng, nước mắt chảy dài trên gương mặt.
Cổ Dương ngồi yên lặng trên sô pha hồi tưởng lại. Quay về nhà Lôi Tuấn Vũ mà trong lòng lo sợ bất an. Ánh mắt của Tát Bối Nhi làm lòng anh hoảng hốt.
Thật sự mà nói, sau sự việc lần đó, anh vẫn canh cánh trong lòng, Tát Bối Nhi nhìn thế nào cũng không giống kiểu con gái chưa từng làm chuyện ấy.
Thế nhưng, sau đêm qua, anh quay lại quán đêm, chẳng còn lòng dạ nào, chỉ toàn nghĩ đến chuyện hôm ấy. Chết tiệt! Cô nàng đáng ghét đó làm hỏng đêm Valentine của anh! Nhớ lại đôi mắt ngấn nước của cô, lòng anh quặn thắt.
"Cổ?" Định thần lại một lúc mới nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ cùng Lãnh Tử Tình quần áo chỉnh tề đứng trước mặt anh, nhìn anh như nhìn quái vật.... Edit: Hạt dẻ cười
Beta: Benbobinhyen
"Cổ?" Định thần lại một lúc mới nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ cùng Lãnh Tử Tình quần áo chỉnh tề đứng trước mặt anh, nhìn anh như nhìn quái vật....
“Anh... Anh...” Lãnh Tử Tình hoảng sợ chỉ vào anh ta, kêu lên kì quái.
“Hả?” Cổ Dương theo hướng ngón tay cô chỉ, sờ sờ mặt mình, là nước mắt!
Chết thật! Sao lại kích động thế này! Cô nàng chết tiệt kia! Thật xấu mặt quá!
"À, tối qua anh không ngủ được, mắt bị khô quá! " Cổ Dương vội vàng giải thích.
Khô quá? Khô quá mà lại chảy nước mắt sao?
Lôi Tuấn Vũ cũng bị anh ta dọa chết khiếp, gã này sao lại thành cái bộ dạng đó?
Tử Tình cùng Lôi Tuấn Vũ về nhà bố mẹ chồng, sau khi mọi người ăn cơm tất niên xong, cô đi ngủ sớm, không xem hội đêm. Lôi Tuấn Vũ thì cùng hai ông bà trò chuyện và xem hội.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lôi Tuấn Vũ lại đi đến nhà chú dì chúc tết. Tử Tình lười biếng nằm trên giường nghĩ đến chuyện của Cổ Dương hôm qua.
Bỗng nhiên điện thoại vang lên làm cô giật mình.
“Ê, Tử Tình à? Tát Bối Nhi đây!”. Nghe giọng Tát Bối Nhi vẫn y như ánh nắng mặt trời vậy.
Lãnh Tử Tình nhận lời đến hội quán Thần Vũ. Nơi này từ đó trở đi thành đại bản doanh của các nàng.
Tử Tình đi vào liền nhìn thấy Tát Bối Nhi đang vẫy vẫy tay với cô. Cả Quách Oánh Tuyết cũng đến đây. Cô vui cười nói với hai bạn “Chúc mừng năm mới!”.
Nhìn xung quanh không hề thấy bóng dáng của Chu Nhân.
“Chu Nhân đâu?” Lãnh Tử Tình hỏi. Mùng một Tết gặp nhau thật không dễ dàng gì. Chu Nhân không phải thiếu may mắn thế chứ?
“Cậu ấy đi du lịch rồi, Hải Nam.” Quách Oánh Tuyết trả lời, “cùng phi công trẻ của cậu ấy.”
Nói như vậy, hôm nay tụ họp chỉ có ba người thôi sao?
“Này, hôm nay tụ tập là chủ ý của ai nhỉ? Cái này hay nha! Bọn mình sao không nghĩ ra tụ tập nhau vào mùng một Tết nhỉ? Dù sao ở nhà cũng chẳng có việc gì.”
Lãnh Tử Tình cười cười nói. Quả thực, hàng năm đều như thế, cô lại không thích đi thăm họ hàng. Mùng một tết đều ở nhà, có khi còn viết truyện nữa.
“Cậu không có việc gì á? Năm nay là năm đầu tiên kết hôn, không đi chúc tết bố mẹ chồng sao?” Quách Oánh Tuyết kinh ngạc hỏi.
“Ha ha, đi rồi, hôm nay tớ lái xe từ nhà chồng đến đây mà”. Lãnh Tử Tình vui vẻ nói.
“Lái xe? Chồng cậu đâu? Sao không đưa cậu đi?” Quách Oánh Tuyết nhìn cô một cái, không đến nỗi chứ.
Lãnh Tử Tình không nhịn được liền kể toạc chuyện kết hôn ra. Nhưng cô không nói cho các bạn biết những chuyện lộn xộn khác, những chuyện ấy mà để cho bạn bè cô biết, lại khiến họ nghĩ ngợi thêm.
"Anh ấy đi chúc tết họ hàng rồi! Thôi, đừng nói về tớ nữa. Ơ? Bối Nhi? Sao cậu không nói gì vậy? Hôm nay vốn do cậu chủ trì mà!" Lãnh Tử Tình nhìn về phía Tát Bối Nhi ngồi lặng lẽ.
"Phải rồi phải rồi!" Giọng nói như ánh mặt trời của Tát Bối Nhi lập tức khiến mọi người vui vẻ. "Mình lo các cậu ngồi nhà đến mốc meo ý! Cậu á, chồng đi chúc tết mà không mang vợ theo, bọn mình sẽ cho hắn biết tay! Tuyết Nhi à, người ta đã có gia đình rồi, mấy ngày này sao có thể không về nhà được. Hơi bị buồn cậu đấy! Như tớ có phải là tốt không?"
Lãnh Tử Tình nghe xong liền cười, Tát Bối Nhi chính là vậy, nói chuyện rất thẳng thắn, cũng không sợ Tuyết Nhi không thoải mái. Nếu là Chu Chu, chỉ e vừa muốn quở trách nàng một chút, có khi cậu một câu tôi một câu cãi nhau ỏm tỏi lên rồi.
Quách Oánh Tuyết không cho là vậy, nhếch miệng nói: “Mình thấy cậu mới là người đang buồn sầu thì có! Còn không mau kể ra. Tử Tình cũng đâu phải người ngoài. Có khi cô con dâu gia giáo này có thể đóng góp ý kiến gì cho cậu cũng nên”.
Nghe Quách Oánh Tuyết nói vậy, Lãnh Tử Tình bỗng cảm thấy Tát Bối Nhi đúng là có tâm sự rồi. Đã xảy ra chuyện gì? Có phải lại chuyện thử thách trình độ văn học của cô không?
“Sao thế? Bối Nhi?” Lãnh Tử Tình quan tâm hỏi.
“Cũng không có gì đâu.” Tát Bối Nhi cười ha ha, ngượng ngùng nói. Cốc nước nóng trong tay bị cô xoay vòng vòng, nước sánh ra đầy bàn, cô cuống quýt lấy giấy lau.
“Còn không có cái gì nữa!” Quách Oánh Tuyết ngồi thẳng người, “Có thai còn không coi là gì, thế cái gì mới là chuyện lớn hả?”
“Gì cơ? Có... có thai?” Lãnh Tử Tình lập tức nhìn chằm chằm vào bụng Quách Oánh Tuyết.
“Haiz, không phải mình, là cậu ấy! Tát Bối N