nói.
“Vâng, được ạ!” Lôi Tuấn Vũ thụ sủng nhược kinh, vội vàng bước vào phòng Lãnh Tử Tình. Thực ra, đây là phòng của hắn lúc trước.
Để đề phòng bọn họ biết được phòng này và phòng sát vách đi thông nhau, hắn liền bịt kín cái cửa ở giữa lại!
Xem ra đêm nay chính mình chỉ có thể ở phòng bên cạnh, Tử Tình ở phòng này. Muốn qua đây cũng khó!
“Tử Tình, cảm thấy thế nào? Ngủ một giấc, thấy đỡ không?” Lôi Tuấn Vũ thân thiết hỏi han. Ngại có phụ huynh ở đây, hắn không dám lập tức ôm cô, mà chỉ đứng ở bên giường từ trên cao nhìn xuống.
“Còn anh? Có nghỉ ngơi được chút nào không?” Lãnh Tử Tình nồng nhiệt nhìn hắn. Lúc này hắn đã thay quần áo sạch sẽ, cả người tản ra một sức hấp dẫn nam tính, khiến cho lòng cô nhộn nhạo.
“Ha ha, sao vậy? Nghi ngờ khả năng người đàn ông của em sao?”
Lời nói vô tình của Lôi Tuấn Vũ lại khiến cho Lãnh Tử Tình có chút ngượng ngùng.
Cô nhẹ nhàng ngoắc tay để Lôi Tuấn Vũ ngồi xuống bên cạnh mình. Lôi Tuấn Vũ ngẩn ra, rồi ngồi xuống.
Hai người đều không nói gì, không khí lập tức trở nên ám muội.
“Tử Tình… em và mẹ đã nói chuyện gì?” Lôi Tuấn Vũ sau một lúc lâu mới nói.
Lãnh Tử Tình nhìn dáng vẻ cố tỏ ra thoải mái của hắn, tò mò hỏi: “Anh hình như đang lo lắng điều gì?”
“Hả? Lo lắng điều gì?” Lôi Tuấn Vũ nhướn mày.
“Anh… có phải là lo lắng em nhớ ra chuyện gì phải không? Hay là anh có bí mật gì không thể nói cho ai biết?” Lãnh Tử Tình cau mày xem xét vẻ mặt hắn.
“Sao có thể chứ?! Cái đầu nhỏ bé của em cả ngày chỉ nghĩ đến những thứ li kỳ cổ quái!” Lôi Tuấn Vũ vươn tay gõ nhẹ đầu Lãnh Tử Tình, sau đó ôm cô vào lòng, nói: “Anh là lo lắng em kể tội với mẹ em, nói anh không tốt với em! Như vậy thì anh chẳng phải là rất oan uổng sao!”
“Ha ha!” Lãnh Tử Tình cười, “Anh thật sự rất để ý sao?”
“Đương nhiên!” Lôi Tuấn Vũ thành thật nói, ánh mắt lại không được thoải mái như trước.
“Vũ?”
“Hả?”
“Hôn em, được không?” Thanh âm Lãnh Tử Tình giống như con muỗi vừa ngủ dậy.
Mạnh Hân Di qua khe cửa nhìn thấy cảnh này, khiến bà lùi lại một bước, xấu hổ lấy tay che mắt, len lén nhón nhân đi xuống lầu… Cái ngày Lôi Tuấn Vũ được ở một mình với Lãnh Tử Tình cuối cùng cũng đến. Đó đã là chuyện của ba ngày sau.
Có bốn vị phụ huynh chăm sóc, Lãnh Tử Tình dường như khỏe hơn rất nhiều.
Tiễn chân bốn vị phụ huynh, Lôi Tuấn Vũ thở phào một hơi nhẹ nhõm! Lại còn vặn vặn thật mạnh thắt lưng, Lôi Tuấn Vũ xoay người mỉm cười nhìn Lãnh Tử Tình.
“Sao vậy? Làm gì mà nhìn người ta như vậy?” Lãnh Tử Tình ngại ngùng nhìn hắn, cái ánh mắt tràn đầy lửa dục này, cô làm sao lại không biết chứ?!
“Em không cảm thấy là nên bồi thường cho anh chút gì sao?” Lôi Tuấn Vũ tiện tay cởi cúc áo sơ mi, từng cúc từng cúc, cho đến khi lộ ra đám lông ngực gợi cảm…
“Này! Anh làm gì vậy?! Anh không phải đến công ty sao? Mau đi đi! Thư ký Lý chẳng phải đã gọi điện đến mấy lần rồi sao?” Lãnh Tử Tình liên tục rút lui, nghĩ đến ý nghĩ của hắn, Lãnh Tử Tình đã có chút hoảng hốt.
“Ha ha, bà xã, em vẫn còn ngượng ngùng như vậy, phải làm thế nào mới được đây?” Lôi Tuấn Vũ cười xấu xa.
“Hả? Nói cái gì vậy! Không để ý đến anh nữa!” Nói xong, Lãnh Tử Tình quay đầu chạy lên cầu thang.
“Xem em trốn đi đâu?!” Lôi Tuấn Vũ ba bước chập hai, liền lập tức nhảy lên cầu thang, ôm ngang Lãnh Tử Tình lên.
“Á--” Tiếng kêu thất thanh như bị bệnh tâm thần khiến cho Lôi Tuấn Vũ càng thêm hưng phấn, cười đến càng thoải mái.
“Làm gì vậy? Bỏ em xuống! Vũ, anh làm gì vậy?!” Lãnh Tử Tình bị Lôi Tuấn Vũ đưa lên cao, dựa vào vai, sợ tới mức kêu gào liên tục.
“Ha ha, bà xã, anh nhớ em muốn chết!” Lôi Tuấn Vũ vừa nói vừa bế Lãnh Tử Tình vào phòng ngủ, cứ như vậy ném thẳng lên giường.
“Á--đừng mà! Anh còn phải đi làm đấy!” Lãnh Tử Tình cuống quýt bò dậy, lại nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ đã nhanh chóng cởi bỏ quần dài, chỉ mặc mỗi quần trong đứng sừng sững ở đó.
“Á! Anh mau mặc quần áo vào! Mặc vào!” Lãnh Tử Tình vội lấy chăn che mắt, ra sức xua tay về phía Lôi Tuấn Vũ.
Lôi Tuấn Vũ làm sao có thể cho cô trốn, lập tức nhảy lên giường, giằng lấy chăn trong tay Lãnh Tử Tình, vứt sang một bên, cười xấu xa: “Bà xã, em cảm thấy mặc quần áo vào chúng ta vẫn có thể làm chuyện đó được sao?”
“Ai muốn cùng anh làm?!” Lãnh Tử Tình vội vàng nhảy xuống giường, chạy ra cửa.
“Ha ha ha!” Lôi Tuấn Vũ vội vàng chắn đường Lãnh Tử Tình, cơ thể cường tráng chặn trước cửa, mặc cho Lãnh Tử Tình luồn trái lách phải cũng không chui qua được.
Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ đưa ra đòn sát thủ, ra vẻ đáng thương nũng nịu: “Người ta trong người không được khỏe mà!”
Không nói còn được, câu này vừa nói ra, Lôi Tuấn Vũ rõ ràng run lên một chút, cô sao có thể phát ra âm thanh nũng nịu như vậy chứ? Trên người hắn nổi lên từng lớp da gà, dưới quần cũng khoa trương mà dựng thẳng lên.
“Ngoan, lại đây! Chẳng lẽ em nhẫn tâm nhìn anh khó chịu sao? Tình của anh?” Thanh âm gợi cảm của Lôi Tuấn Vũ mềm mại tựa gió thoảng.
“Em…” Lãnh Tử Tình xấu hổ đến không dám ngẩng đầu. Kỳ thật, cô cũng muốn hắn…
Lôi Tuấn Vũ chậm rãi tiến đến, hai tay nâng mặt Lãnh Tử Tình lên, mười ngón tay đan vào tóc cô, không k