Tình, chính mình cũng rớt nước mắt: “Tử Tình à? Rốt cuộc là làm sao? Con khóc như vậy, mẹ cũng không biết phải làm thế nào? Có phải là không hạnh phúc không?”
Lãnh Tử Tình ra sức lắc đầu, khóc nói: “Không phải, mẹ, con rất hạnh phúc! Tuấn Vũ tốt với con lắm, thật sự rất tốt! Con chỉ là có chút nhớ hai người thôi!”
Mọi người vừa nghe, đều nở nụ cười. Đứa nhỏ này, hóa ra là vì nhớ nhà!
“Ai da, cái này là do mẹ. Có phải con nhớ nhà không? Con xem chúng ta suốt ngày chạy khắp thế giới, quên mất đứa con gái bảo bối của mẹ rồi. Như vậy đi, con dọn về nhà ở mấy hôm, được không?” Mạnh Hân Di vừa lau nước mắt vừa nói.
Nói thật ra, bà vẫn thật là có lỗi với cô con gái này. Trước kia ở nhà, thời gian nói chuyện phiếm với cô cũng ít, cũng không biết cả ngày cô làm gì nghĩ gì. Hiện giờ con gái đã lấy chồng, cả ngày đối với ba ông anh trai của cô, đứa nào cũng câm như hến vậy, chỉ biết điên cuồng làm việc, chẳng đoái hoài đến nhà. Bà cũng buồn đến phát bệnh rồi. Nếu không phải là Lãnh Huyền Thiên quan tâm đến bà, để bà ra ngoài đi du lịch, e là bà đã mắc bệnh trầm cảm rồi!
Lôi Tuấn Vũ vừa nghe liền lo lắng: “Mẹ! Mẹ xem có phải là nên đợi Lãnh Tử Tình khỏe hơn một chút rồi hãy trở về? Bác sỹ nói cô ấy mấy ngày này tốt nhất là không nên đi lại!”
Lôi Tuấn Vũ không tiếc nói dối sự tình. Hắn cũng không yên tâm để Lãnh Tử Tình rời đi như vậy.
“Con câm miệng! Mới kết hôn hơn một tháng, con xem con chăm sóc con dâu ta thành cái dạng gì! Để Tử Tình về nhà mẹ đẻ ở vài ngày có gì là sai?!” Lôi Đình đột nhiên quát lớn, khiến mọi người giật nảy mình.
Lôi Đình nhìn thấy Lãnh Tử Tình và ông bà thông gia có chút run rẩy, vội vàng hạ giọng nói: “Ấy, làm mọi người sợ rồi. Tử Tình à, con cứ về nhà ông bà thông gia ở vài ngày, để mẹ con chăm sóc thật tốt, chờ an dưỡng khỏe rồi trở về. Có gì ủy khuất, con hãy nói với mẹ con. Đúng rồi, bà nó à, bà cũng đi cùng đi, trở về nói cho tôi biết, tiểu tử này đã làm ra cái chuyện tốt gì, tôi sẽ dạy dỗ cái thằng tiểu tử thối này một trận!”
Lôi Tuấn Vũ bị quở trách đến mức chỉ biết trợn mắt, ra sức giải thích: “Ba à! Ba nói gì vậy?! Sức khỏe Tử Tình hiện giờ làm sao có thể đi lại như vậy!”
Tiêu Duệ vừa nhìn thấy bộ dạng Lôi Tuấn Vũ sốt ruột không giống như đang giả vờ, mà cũng rất buồn bực. Bộ dạng giả vờ thường ngày của tiểu tử này, bà nhìn liền thấy buồn nôn, sao hôm nay lại cảm thấy là lạ.
“Được rồi, ông nó à! Ông nói ít đi một chút! Tử Tình nha, quả thật là cần chăm sóc, chi bằng, Hân Di à, hai chúng ta cùng ở lại đây chăm sóc Tử Tình. Như vậy cũng đỡ cho Tử Tình phải vất vả đi lại.” Tiêu Duệ vẫn là đứng về phía con trai mình, nhìn dáng vẻ của tiểu tử kia, bà thật đúng là tò mò, muốn ở lại tìm hiểu cho đến cùng.
“Tôi thấy như vậy là tốt nhất! Tử Tình, con mau nằm xuống nghỉ ngơi, có gì đợi nghỉ ngơi cho khỏe chúng ta nói sau.” Mạnh Hân Di vội vàng đỡ Tử Tình nằm xuống.
“Được rồi được rồi, chúng ta đi ra ngoài đi! Để Tử Tình nghỉ ngơi cho tốt! Có Hân Di ở lại chăm sóc, chúng ta đi ra ngoài thôi!” Tiêu Duệ tiếp lời.
Lôi Tuấn Vũ nhìn chằm chằm Lãnh Tử Tình đang nằm trên giường, khóe mắt cô vẫn còn nước mắt chưa khô. Hắn muốn tiến đến nói mấy câu, nhưng lại bị Tô Duệ cưỡng ép kéo ra ngoài!
Xuống dưới lầu, Lôi Tuấn Vũ mới phát hiện trong phòng khách hóa ra còn có khách. Ba ông anh trai của Lãnh Tử Tình không thiếu một người nhất loạt ngồi ở sô pha, trừng trừng nhìn hắn… [“Quần nho”: Một đám nhà nho'>
Xuống dưới lầu, Lôi Tuấn Vũ mới phát hiện trong phòng khách hóa ra còn có khách. Ba ông anh trai của Lãnh Tử Tình không thiếu một người nhất loạt ngồi ở sô pha, trừng trừng nhìn hắn…
Lãnh Tử Hiên, Lãnh Tử Minh, Lãnh Tử Dương, ngoại hình giống nhau, ánh mắt giống nhau, đẹp trai giống nhau, nhưng cũng là tức giận giống nhau…
“Chà, khó có lúc rảnh rỗi như vậy? Công ty các anh đều đóng cửa hết rồi sao?”
Lãnh Tử Hiên nhếch lên khóe miệng châm chọc: “Tôi lại rất tò mò, Lôi đại tổng tài của tập đoàn Kiêu Dương biến mất một tuần, ngay cả diễn đàn Davos nổi tiếng cũng không tham dự, chẳng lẽ là đã chạy đến tầng không gian thứ năm rồi sao?”
Lôi Tuấn Vũ biết bọn họ đến là không có ý tốt. Dang tay ra, bước xuống lầu, hờ hững nói: “Tôi thật ra không hề đến tầng không gian thứ năm, chẳng qua là Tử Tình, em gái thân yêu của anh đi Vịnh Hạ Long thưởng thức cảnh đêm! Sao nào? Anh cảm thấy tôi không làm việc cho đàng hoàng sao? Vậy anh ngay cả trong nhà Văn Quang Nhiễm xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không đến, là đi dọn rác vũ trụ sao?”
Lãnh Tử Hiên vừa nghe, lập tức trợn mắt, không nói gì. Lôi Tuấn Vũ nhướn mày, dường như người này có chuyện gì giấu giếm hắn.
Bọn họ đều là mối quan hệ thân đến không thể thân hơn được nữa, anh ta không xuất hiện thật sự là phi lý. Không phải là anh ta có bí mật gì không thể nói cho ai biết chứ?
Lãnh Tử Minh vừa mới tỉnh táo lại từ lời nói vừa nãy của Lôi Tuấn Vũ, trợn mắt kinh ngạc nhìn hắn: “Thật hay giả? Cậu sẽ vì Tử Tình mà làm chuyện ngốc nghếch như vậy sao? Cậu có còn là thần tình ái Lôi Tuấn Vũ mà tôi biết không?” Nói xong, còn lấy tay khoa khoa trước ngực. Thầ