giống nhau. Cô ta một ngày sao có thể dệt được nhiều khăn quàng như vậy? !" Mộng Ba dẩu môi nói.
"Ha ha, Mộng Ba à! Cô có phát hiện là suy nghĩ của cô luôn rất tiêu cực không? Chúng ta đến đây để xem đặc sắc, người ta biểu diễn kỹ năng dệt cho chúng ta, cô không có thái độ thưởng ngoạn, ngược lại còn giám sát cửa hàng người ta! Ai da! Lãnh Tử Tình lắc đầu thở dài, cô đang xem rất phấn khích, bị Mộng Ba nói như vậy, tâm trạng lập tức giảm đi một nửa!
"Ha ha, lại bị cô nói trúng rồi! Tôi chính là tiêu cực như vậy đó. Mẹ tôi cũng thường nói tôi như vậy, nói tôi có lúc đem mọi chuyện nghĩ đến mức xấu nhất, chưa bao giờ nghĩ theo chiều hướng tốt. Nói ngay chuyện hôn nhân đi, quan niệm của tôi chính là khắp thiên hạ quạ nào cũng đen!" Mộng Ba lại còn thao thao bất tuyệt, như là quan điểm này của mình là vương đạo vậy.
"Cũng bao gồm cả Khang Huy hả?" Lãnh Tử Tình cười gian tà.
"Khang. . . Lãnh Tử Tình! Không có chuyện gì nhắc tới anh ta làm gì! Khang Huy? Khang Huy. . . Hứ!" Mộng Ba hai tay chống nạnh, cả người giống như cái ấm trà, bộ dáng buồn bực giống như ai đó đã lấy trộm toàn bộ tiền của của cô ta, ném hết xuống cống vậy.
Lãnh Tử Tình cười nghiêng ngả, chợt nhìn thấy hai dáng người cao lớn từ phía sau Mộng Ba đi tới, cô vội vàng nháy mắt ra hiệu với Mộng Ba, ngoài miệng còn nói liên tục: "Ai chà. . . Khang Huy đó, Khang Huy thật sự là một người đàn ông tốt trầm ổn nha? !"
Mộng Ba vừa nghe, giọng lại càng cao hơn! "Cái gì? Người đàn ông tốt? Cô nói Khang Huy là người đàn ông tốt hả? ! Tôi nói đồng chí Lãnh Tử Tình này! Đầu của cô có phải là bị rỉ hết rồi không? ! Người đàn ông tốt của cô rốt cuộc là tiêu chuẩn gì? ! Chẳng lẽ cô hy vọng chồng của cô kết hôn rồi còn đầu mày cuối mắt với người phụ nữ khác sao? Chẳng lẽ cô cảm thấy chồng của cô khi đi công tác gặp người phụ nữ khác là có thể muốn làm gì thì làm sao, còn có thể gọi là người đàn ông tốt sao? !"
Lãnh Tử Tình ngượng ngùng nhìn sắc mặt tái xanh của người đàn ông trước mặt, lập tức cười hì hì nói: " Mộng Ba à, chúng ta qua bên kia xem đi! Cô bớt giận bớt giận đi!"
Mộng Ba hất tay Lãnh Tử Tình, không chịu nhường nhịn nói tiếp: " Lãnh Tử Tình, tôi còn chưa nói hết! Cô nghe kỹ cho tôi! Cô nói tôi mắc bệnh ưa sạch sẽ về tình cảm cũng được, nói tôi gàn dở cũng được! Dù sao ở trong mắt tôi, Khang Huy. . . Khang Huy chính là một kẻ lừa đảo tình cảm! Là con quạ đen nhất đen nhất dưới gầm trời này!"
Ông trời ơi! Lãnh Tử Tình trợn trừng mắt. Cô Mộng Ba này nha, bình thường dịu dàng thế nào! Sao lúc này lại biến thành một nữ anh hùng như vậy! Ông trời ơi! Cô thực sự là thua cô ta rồi! Mặc kệ, cái loại tình cảm này, chỉ có người trong cuộc là rõ ràng nhất, người khác càng giúp càng phiền!
Nhìn xem! Mặt của Khang Huy đã xanh lét hết rồi! Lúc này vẫn nên không để cho hai người họ tiếp xúc là được. Nếu không e là sẽ "nói cười trong nháy mắt, tường tan nhà nát khói bụi mịt mù" mất thôi!
Đành liều thôi! Lãnh Tử Tình vọt lên trước, tóm lấy cánh tay Mộng Ba chạy ra đầu phố, làm Mộng Ba giật nảy mình.
Nhìn xem! Mặt của Khang Huy đã xanh lét hết rồi! Lúc này vẫn nên không để cho hai người họ tiếp xúc là được. Nếu không e là sẽ "nói cười trong nháy mắt, tường tan nhà nát khói bụi mịt mù" mất thôi!
Đành liều thôi! Lãnh Tử Tình vọt lên trước, tóm lấy cánh tay Mộng Ba chạy ra đầu phố, làm Mộng Ba giật nảy mình.
"Này! Tử Tình? Cô làm gì vậy? Phát bệnh thần kinh hả?" Mộng Ba bị cô kéo đi bước chân rối loạn, suýt thì ngã nhào.
"Hướng dẫn viên Mộng Ba thân mến của tôi ơi! Cô bây giờ trốn vẫn còn kịp!" Lãnh Tử Tình hận không thể chắp thêm cánh cho Mộng Ba, để cô ta bay thẳng lên trời!
"Không kịp nữa rồi!" Thanh âm của Khang Huy, quả thực như một túi đầy thuốc nổ đã châm ngòi.
Khang Huy bước nhanh vài bước, tóm lấy Mộng Ba, kéo một cái, Mộng Ba liền ngã nhào vào trong lòng anh ta.
"Á!" Mộng Ba mặt trắng bệch! Chuyện gì thế này? Khang Huy? Khang Huy đến từ lúc nào?
Khang Huy khóe miệng co rúm, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, trông thật ảm đạm. Thanh âm ẩn nhẫn nói: "Lãnh tiểu thư, mượn bạn cô một chút!"
Nói xong, không để ý đến Mộng Ba đang giãy giụa, liền kéo cô đến một ngõ nhỏ bên đường. Mộng Ba ngay cả cứu mạng cũng không kịp kêu đã bị đưa đi!
"Này? Khang Huy? Khang Huy!" Lãnh Tử Tình nhìn thấy liền lo lắng, bọn họ? Bọn họ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Trời tối như thế này! Chỗ bọn họ đi lại không có đèn đường!
Một giọng nói tiến đến: "Chuyện của người trong cuộc, để người trong cuộc giải quyết đi!"
Lãnh Tử Tình đứng ở đó, rụt rụt cổ. Ai da! Cái gì đến sẽ phải đến! Cô trốn cả một ngày, cuối cùng cũng trốn không thoát. Bất đắc dĩ, xoay người lại, đối diện với Thời Kính Nhiên. . .
Mộng Ba giống như chú gà con để Khang Huy ném vào trong góc. Tối đen như mực, chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt sáng rực của Khang Huy. Trong lòng cô bất giác bị sợ hãi vây quanh.
"Anh. . . Khang Huy. . . Anh làm gì vậy? !" Thanh âm Mộng Ba có chút run rẩy. Điều cô sợ không phải là sự bạo lực của anh ta, mà là nỗi ngại ngùng khi chỉ có hai người ở cùng nhau.
"Em thật sự xem tôi như vậy