t bá đạo lại có chút tuấn tú này, một người đàn ông đã làm thủ tục hợp pháp với cô, một người đàn ông có thể muốn cho muốn nhận đối với thân thể cô.
"Ha ha, phải không? Nhưng mà tôi không có mối tình đầu!" Mộng Ba chua xót nói, "Tôi càng không muốn làm một vật thay thế!"
"Vật thay thế?" Lãnh Tử Tình kinh ngạc với cách dùng từ của cô ta. Ý của cô ta là, Khang Huy coi cô ta là một người khác? !
"Đúng vậy, vật thay thế! Nếu anh ta nói anh ta thích sự độc nhất vô nhị của tôi, có lẽ tôi sẽ thấy dễ chịu hơn một chút. Nhưng anh ta lại nói tôi giống như mối tình đầu của anh ta! Tôi chính là tôi, tôi không muốn làm người khác!" Mộng Ba buồn bực chui vào chăn.
"Vậy, hôm nay. . ." Lãnh Tử Tình muốn thăm dò thâm sâu thêm một chút.
"Đúng vậy, vật thay thế! Nếu anh ta nói anh ta thích sự độc nhất vô nhị của tôi, có lẽ tôi sẽ thấy dễ chịu hơn một chút. Nhưng anh ta lại nói tôi giống như mối tình đầu của anh ta! Tôi chính là tôi, tôi không muốn làm người khác!" Mộng Ba buồn bực chui vào chăn.
"Vậy, hôm nay. . ." Lãnh Tử Tình muốn thăm dò thâm sâu thêm một chút.
"Hôm nay là một ngoại lệ! Anh ta là người đàn ông đã kết hôn, có gia đình có con cái! Về sau tôi tuyệt đối sẽ không để cho loại chuyện này xảy ra lần nữa!" Mộng Ba tức giận nói.
"Ha ha, rốt cuộc đã xảy ra cái chuyện ngoại lệ gì vậy? Hai người. . ." Lãnh Tử Tình xấu xa kéo dài giọng.
"Lãnh Tử Tình! Cô nghĩ cái gì vậy! Không được nghĩ! Chúng tôi chỉ hôn môi thôi, chuyện gì cũng chưa xảy ra!" Mộng Ba dưới tình thế cấp bách buột miệng nói ra.
"Ồ, hóa ra là hai người hôn môi nha!" Lãnh Tử Tình cười ra chiều đã hiểu.
"Cô. . . Lãnh Tử Tình! Được, cô cố ý! Không cho cười không cho cười. . ." Nói xong, Mộng Ba liền nhảy phắt xuống giường bắt đầu cù Lãnh Tử Tình.
Tiếng thét chói tai "á" lập tức vang khắp phòng. . .
Ngày hôm sau, mọi người đều thức dậy rất muộn. Bởi vì hành trình ngày hôm nay sắp xếp cũng không nhiều lắm, mọi người cũng sẽ không mệt. Lãnh Tử Tình và Mộng Ba dường như có cái gì bí mật vậy, mỗi khi ánh mắt gặp nhau, không hẹn mà cùng cười.
Không phải Mộng Ba đỏ mặt thì là Lãnh Tử Tình ngượng ngùng, dù sao hai người qua một đêm dài nói chuyện cũng đã hiểu rõ chuyện tình cảm của đối phương. Mộng Ba đã biết Lãnh Tử Tình tuy có một người chồng rất giàu có rất đẹp trai, nhưng vô tình vì tai nạn giao thông mà mất đi trí nhớ. Còn Lãnh Tử Tình cũng biết Mộng Ba cũng đã nảy sinh tình cảm với Khang Huy, bởi vì không muốn làm tiểu tam của người ta, nên đè nén tình cảm này lại, suốt chuyến tham quan đều trốn tránh Khang Huy.
Lãnh Tử Tình cũng vừa khéo nhân cơ hội tốt này để trốn tránh Thời Kính Nhiên. Hai người khi đi tham quan lúc thì đi đầu tiên, lúc thì lại đi sau cùng. Khi Khang Huy và Thời Kính Nhiên cố tình tiếp cận, cô thậm chí đều lấy cớ đi vệ sinh để trốn tránh. Thực là rất vất vả!
Chạng vạng, hướng dẫn viên A Văn nói với mọi người cảnh đêm ở phố Tây không thể bỏ lỡ. Còn có thể kiếm được một số đồ trang sức nhỏ mang về, vẫn là nên đi dạo một lần.
Lãnh Tử Tình ham chơi hiếu động rủ rê Mộng Ba, định dắt tay dạo phố Tây. Vì để tránh mọi người, hai người cố ý lúc mọi người đều đi hết liền quay về chỗ ở chải chuốt lại, sau khi nghe thấy giọng nói của Tô thon thả ở hành lang, xác định bọn họ đã trở về rồi. Thế là, Lãnh Tử Tình và Mộng Ba mới nắm tay nhau xuất phát đến phố Tây.
"Này, Tử Tình, tôi đang trốn Khang Huy, cô lại cùng tôi trốn làm gì?" Mộng Ba tò mò hỏi.
"Ha ha, ai bảo chúng ta cùng ngủ một phòng chứ. Đương nhiên là tôi phải trốn cùng cô rồi? ! Sao nào? Cô không muốn tôi đi cùng à? Hay là cô muốn ai đó đi cùng cô? ! Vậy thì được, hay là tôi quay về vậy. . ." Lãnh Tử Tình ở cùng với Mộng Ba quả thực giống như là chị em, những lời đùa giỡn này, cô hiện giờ nói quen miệng rồi!
"Được được được! Tử Tình của chúng ta là tốt nhất, được chưa?" Mộng Ba lập tức giơ tay đầu hàng. Có điều, cô luôn cảm thấy Lãnh Tử Tình hình như có chuyện gì đó đang giấu cô.
Phố Tây là con phố có lịch sử lâu đời nhất của Dương Sóc. Nơi này gần Li Giang, phong cảnh mê người. Các cửa hàng ban đêm tràn ngập ánh đèn nê ông, trông thật vô cùng náo nhiệt. Mặt đường rộng rãi phải đến 8 mét, được lát bằng đá cẩm thạch có hoa văn thân cau của vùng bản địa, những cửa hàng tự do bán đồ chơi trẻ em, đồ chơi màu sắc sặc sỡ chất cao ngất, chiếu xuống mặt đất ánh sáng rực rỡ, soi sáng rực mặt đường, càng tăng thêm vài phần phong vị địa phương.
Hai bên đường đều là nhà cửa lợp mái thấp từ đời Thanh để lại, tường trắng cửa đỏ, lộ ra phong cách cổ xưa của kiến trúc Lĩnh Nam. Mà những người buôn bán thì không bỏ sót một phòng ốc nào, nối tiếp nhau đang chào bán các mặt hàng, nào là khăn quàng, mũ, còn có dây trang trí điện thoại v. v. . . , chỉ cần là đặc sản Quế Lâm, đều có thể tìm thấy ở đây.
Lãnh Tử Tình nghỉ chân trước một cửa hàng bán khăn quàng, ngắm nhìn một người phụ nữ đang dệt khăn quàng ở cửa. Có thêm sự biểu diễn kỹ thuật của cô ta, việc bán hàng đặc biệt tốt hơn.
"Không biết đồ bên trong bán có giống với đồ cô ta đang dệt không. Theo tốc độ của cô ta, tôi nghĩ là không
