ng nghịch cát,
kỳ thực đang chờ đợi đợt sóng lớn cứ mười phút lại đánh tới một lần. Mà
cô ta lại lựa đúng lúc trước khi Lôi Tuấn Vũ cứu mình lên mà cởi dây
buộc áo bikini của mình ra.
Bởi vì kế sách kia mà Kiều Chi Ảnh năm năm rồi vẫn không bơi lội gì cả. Cô
ta phải ra vẻ không biết bơi. Ha ha, nhưng cũng đáng giá! Cô ta đã thành công mê hoặc Lôi Tuấn Vũ, lại đồng thời dẫn dụ được trái tim của Cổ
Dương.
Từ đó cô ta liền bắt đầu kết giao với Lôi Tuấn Vũ. Có điều cô ta luôn chọn thời cơ tiếp xúc nhiều với Cổ Dương, làm cho hắn có tình cảm với mình,
nhưng lại làm ra vẻ rất ngây thơ vô tội. Cứ như thế cho đến tận ngày hôm nay.
Hai cái lưỡi nóng bỏng quấn quýt lấy nhau trong xe. Lôi Tuấn Vũ kích động
cởi áo khoác của Kiều Chi Ảnh ra. Điều hoà ấm trong xe làm giống như một cái lò sưởi lớn làm cho hai con người vốn dĩ đã kích tình hừng hực càng thêm rực lửa.
“Đáng ghét! Người ta không thích ở trong xe…” Kiều Chi Ảnh nũng nịu nói, bộ dạng thích lắm nhưng giả vờ từ chối.
“Ồ, phải vậy không?” Lôi Tuấn Vũ khẽ cười, cô sao lại không thích cho được? Phải nói là
thích nhất mới đúng! Kiều Chi Ảnh từng bẽn lẽn nói, làm chuyện đó ở
trong xe cảm giác như bay lên mây vậy.
Lôi Tuấn Vũ lén cắn lên vành tai của cô ta, thì thầm: “Bay lên thôi…”
Tiếng cười khanh khách cuối cùng cũng dừng lại dưới động tác nào đó của Lôi Tuấn Vũ.
“Vũ, mau lên! Làm đi…” Ánh mắt mê li của Kiều Chi Ảnh không chút rụt rè mời gọi, khối da thịt
tuyệt diệu đang ở ngay trước mắt hắn. Mà hắn thì mồ hôi đầy người vẫn
không có cách nào hoàn thành…
“Shit!” Lôi Tuấn Vũ thật muốn phế đi chính mình! Tại sao vẫn không được? Hắn
nhìn Kiều Chi Ảnh bị bức bối bởi kích tình, lần đầu tiên vươn ngón tay
ra…
Lôi Tuấn Vũ hôm nay không thể không đi làm, nên để xe lại cho Kiều Chi Ảnh, bảo cô ta có thể tuỳ ý đi đến nơi nào mình thích.
Vốn dĩ Lôi Tuấn Vũ muốn đưa Kiều Chi Ảnh đến công ty nhưng hắn hơi băn
khoăn. Dù sao lão ba lão mẹ hắn có rất nhiều tai mắt thân tín trong công ty, nếu quá công khai thì chỉ sợ sẽ phản tác dụng. Nói gì thì nói, hắn
là con trai duy nhất trong nhà, không thể làm hai ông bà già đau lòng
quá được. Hắn đang suy nghĩ dùng biện pháp gì để làm cho hai cụ tiếp
nhận Kiều Chi Ảnh.
Mà trùng hợp, Kiều Chi Ảnh vốn cũng không muốn đi theo hắn, Lôi Tuấn Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Chi Ảnh một mình nhàm chán ở trong căn nhà Lôi Tuấn Vũ tặng cô ta, nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc vẫn lại đi mua sắm!
Hôm qua muốn mua quần áo thì bị con nhóc nhân viên đó làm cho tức đầy một
bụng, hôm nay phải đòi lại hết thảy. Có khi lại có thể gặp được cô ta
nữa ý chứ. Hừ! Chọc vào bổn tiểu thư đây, e là cô ta sẽ còn khổ sở dài
dài!
Hôm đó nếu không có mặt Lôi Tuấn Vũ thì cô ta sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu!
Thành thục lái xe đến trước cửa tiệm quần áo nọ, Kiều Chi Ảnh vững vàng dừng xe lại.
Hôm nay chỉ sợ là sẽ hơi mất thời gian, Kiều Chi Ảnh cô trước giờ không bao giờ để mình phải chịu ấm ức cả. Nghĩ đoạn, cô ta quyết định ra cốp sau
lấy một chai nước khoáng. Nếu có thể diễn màn người nào đó không cẩn
thận làm đổ nước lên quần áo hàng hiệu của mình thì không phải là cái cớ tốt lắm hay sao? Dù sao cũng nhàn rỗi không có việc gì làm, hừ!
Nghĩ đến đây, Kiều Chi Ảnh không khỏi cười lạnh một tiếng.
Cô ta mở cốp sau ra vừa định lấy nước thì đột nhiên nhìn thấy một chiếc
vali. Kiều Chi Ảnh nhăn trán quan sát kỹ. Chiếc va li này tương đối nhỏ, kiểu dáng thật khác biệt, chẳng lẽ là Lôi Tuấn Vũ định tặng cô ta hay
sao?
Kiều Chi Ảnh không khỏi nhoẻn cười, hắn hình như rất thích gây bất ngờ cho
cô. Tiện tay nhấc vali lên, bên trong rõ ràng là đựng đầy đồ đạc. Một
cảm xúc khác thường nở hoa trong lòng cô ta.
Kiều Chi Ảnh định mở ra nhìn một cái xem bên trong có gì, thì phát hiện va
li đã bị khoá mật mã, cô tuỳ tiện thử vài số nhưng không mở được.
Cô ta nhìn chằm chằm vào chiếc va li có khoá mật mã hồi lâu, rồi vứt va li vào cốp đến rầm một cái. Lên xe chạy chầm chậm trên đường phố phồn hoa, cơ hồ quên mất mất việc mình đến shop quần áo kia để “báo thù”.
Phía trước có một tiệm sửa giày dép nhỏ, diện tích rất nhỏ chỉ khoảng vài thước vuông.
Kiều Chi Ảnh dừng xe, lấy chiếc vali bị khoá mật mã trong cốp sau ra rồi đi vào tiệm.
Một người đàn ông trung niên đeo kính đang ngồi sửa giày, đó là một đôi
giày nữ, nhìn có vẻ rất có khí chất. Còn người trung niên kia thì hai
tay lấm lem đen sì, dường như bị dính dầu mỡ rất lâu rồi.
Kiều Chi Ảnh không khỏi nhíu mày, nơi này năm năm trước cô ta thường xuyên
đến, nhưng từ sau khi gặp Lôi Tuấn Vũ thì rốt cuộc không cần đến sửa
giày ở đây nữa.
Lúc trước, khi cô ta cầm lấy đôi giày được sửa lại từ trong tay của người
thợ sửa giày như thế này, thì từng vô số lần thề, Kiều Chi Ảnh cô nhất
định phải sống cuộc sống không cần đi sửa giày nữa.
Lập tức, Kiều Chi Ảnh cao ngạo cười lạnh, xem đó! Cô ta chả phải đã được như ý nguyện hay sao?
Người đàn ông trung niên ngẩng đầu lên, phát hiện một người con gái xinh đẹp
đang đứng trong tiệm thì vội vã đứng lên cười tủm tỉm hỏi: “Tiểu thư? Cô sửa giày à? M