“Đó là do cậu may mắn thôi! Nhìn người của cậu xem! Giúp việc thế nhưng
ngay cả chuông cửa cũng đều không nghe thấy, tôi đã bấm bao nhiêu lần
cậu có biết không?! Không nghe được còn không nói, cô ta thế nhưng còn
lấy bình hoa ném vỡ đầu mình! Đập tan cái bình cũng không quan trọng, cô ta ấy thế còn đưa mình đến buồng vệ sinh lấy tài liệu! Tôi cũng không
biết Lôi Tuấn Vũ cậu từ khi nào bắt đầu đem buồng vệ sinh thành phòng
làm việc? Cậu mới có niềm đam mê này sao?!” Cổ Dương nửa cáu kỉnh nửa giận dỗi kể lể. Vừa nói còn vừa chỉ vào Lãnh Tử Tình, đây chính là đầu sỏ gây ra chuyện!
Lãnh Tử Tình cúi đầu giống như một nàng dâu nhỏ bị ức hiếp, lấy tay chống đỡ khỏi nghiêng mình về phía gần khuôn mặt Cổ Dương, người hơi giật giật
tựa hồ đang khóc thút thít. Thế nhưng Lôi Tuấn Vũ nhìn kỹ lại phát hiện
cô giống như là đang cười, như thể rất cố gắng để nín cười.
“A? Cổ? Ý của câu là… Đường đường tổng giám đốc của Cổ Thị, nhu đạo 9 đẳng, thân cao mét bảy, đại nam nhân lại bị người phụ nữ trong tay cậu kia
làm cho bị thương?” Lôi Tuấn Vũ giọng châm biếm hỏi.
“Này! Cậu có ý gì? Mặt của mình thành cái dạng này, chẳng lẽ cậu không nhìn thấy à?” Cổ Dương nghe xong không thấy lọt tai, Lôi Tuấn Vũ đang nói giúp cho
người giúp việc sao? Cậu ta khi nào thì bắt đầu để ý tới cấp dưới như
vậy?
“Cổ! Tôi khuyên cậu nên thu lại lời vừa mới nói!” Lôi Tuấn Vũ không khỏi đứng lên, đi về phía Cổ Dương. “Tôi chỉ nhìn thấy, tổng giám đốc tập đoàn Cổ Thị, Cổ Dương cậu đang lôi kéo tay vợ tôi, trên người… vẫn đang mặc áo ngủ…” Nói xong, anh bỏ tay Cổ Dương đang nắm cổ tay Tử Tình ra, ngạc nhiên
phát hiện một vòng xanh đậm vết tụ máu, không khỏi cau mày. Nâng cánh
tay Lãnh Tử Tình lên, anh cố ý để lộ ra dấu vết ở cổ tay cô:
“Cổ? Nếu không phải là đối với nhân phẩm của cậu trăm phần trăm tín nhiệm,
tôi có khi lại hoài nghi, cậu nhìn đến người vợ trẻ trung, xinh đẹp của
tôi, nảy sinh tà niệm, đã cố gắng sử dụng bạo lực, mà vợ tôi ra sức phản kháng, dưới tình thế cấp bách đành dùng bình hoa đập vào đầu cậu? Hành
động của cô ấy hoàn toàn là để phòng vệ, giải thích như vậy có phải là
so với thực tế còn hợp lý hơn?” Trong mắt Lôi Tuấn Vũ thậm chí còn có một tia cảnh cáo hàm xúc.
“Vợ… cậu? Đùa cái gì chứ?!” Cổ Dương sửng sốt không thôi, đầu lưỡi dường như bị dính lại, anh kinh
ngạc đánh giá Lãnh Tử Tình từ trên xuống dưới. Cô gái này, là vợ của Vũ? Cậu ta đang nói mớ cái gì?
“Không sai! Ngày hôm qua bọn tôi vừa đi đăng ký. Cậu có muốn xem giấy chứng
nhận kết hôn không? Vừa hay tôi ngày nào cũng mang theo bên người!” Lôi Tuấn Vũ lấy từ trong túi áo vét ra giấy chứng nhận đăng ký kết hôn, đẩy tới.
Lôi Tuấn Vũ, Lãnh Tử Tình… Thật sự kết hôn?! Sửng sốt một lúc lâu sau, Cổ Dương đột nhiên nói: “Cậu bị bệnh thần kinh à?! Giấy chứng nhận kết hôn mà cả ngày mang theo bên
người, muốn khoe cái gì?! Không phải là cậu bị kích thích gì chứ?!”
Sửng sốt một lúc lâu sau, Cổ Dương đột nhiên nói: “Cậu bị bệnh thần kinh à?! Giấy chứng nhận kết hôn mà cả ngày mang theo bên
người, muốn khoe cái gì?! Không phải là cậu bị cái gì kích thích chứ?!”
Liếc mắt lườm bạn. Cậu mới bị kích thích! Anh muốn cho tất cả mọi người đều
biết Lôi Tuấn Vũ anh đã kết hôn được không! Nhất là để đối phó với mấy
vị trưởng bối, chiêu này cực kỳ lợi hại!
“Cổ? Cậu còn muốn phụ trách kế hoạch quảng cáo kia nữa không?” Lôi Tuấn Vũ cười nhạt.
Cổ Dương dè dặt liếc nhìn Lãnh Tử Tình, sau đó quay qua cô nói: “Rất xin lỗi, chị dâu! Đã mạo phạm rồi!”
“Không, người phải xin lỗi là tôi mới đúng, tôi chưa tìm hiểu rõ tình huống đã đánh vào đầu anh…” Lãnh Tử Tình xấu hổ nói. Sự việc là do cô gây ra, người ta tức giận cũng hợp lý thôi.
Xấu hổ cười cười, quả thực nếu để cho mọi người biết được Cổ Dương anh bị
một người phụ nữ trói gà không chặt khiến cho đầu rơi máu chảy thì anh
chỉ có nước tìm một cái lỗ mà chui xuống!
“Vũ, cô ấy thật sự là vợ cậu à?” Cổ Dương vẫn không thể tin được. Cho dù có phải kết hôn, cũng không có
khả năng cậu ta sẽ tìm một cô vợ như vậy đi? Cậu ta không phải là thích
mấy thể loại hình chữ S sao?!
Lôi Tuấn Vũ tiện tay rút tập văn kiện ở dưới mông Cổ Dương ra, vỗ vỗ, trả lời: “Không phải là cậu vừa xem giấy chứng nhận kết hôn sao? Tử Tình, cậu ta có làm gì em không? Nếu có, nhất định phải nói cho anh biết, anh sẽ yêu cầu
cậu ta lại xây dựng một tòa nhà như thế này nữa cho chúng ta!”
Lãnh Tử Tình dở khóc dở cười. Hai người này đều không hổ là những thương
nhân danh tiếng! Nói ra miệng đều là lợi ích, quyền lợi! Chẳng lẽ không
ai trong bọn họ để ý cô vẫn đang mặc áo ngủ ngồi hiên ngang ở đây sao?
Cho dù áo ngủ có thuộc dạng bảo thủ thế nào đi nữa thì cũng là áo ngủ
chứ! Chẳng lẽ không ai sẵn lòng quan tâm một chút đến mặt mũi của cô lúc này? Haizzz, khổ thân mình! Lãnh Tử Tình không khỏi tự giễu.
Cổ Dương khoa trương chất vấn Lôi Tuấn Vũ, còn người kia thì vênh vang đắc ý, như thể với anh ta kết hôn là chuyện vô cùng hạnh phúc. Nhưng đúng
như Cổ Dương nói, anh ta sao mà lại muốn kết hôn được chứ? Chuyện đơn
giản này ngay cả người ngoài