Insane
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211805

Bình chọn: 7.00/10/1180 lượt.

ng diện vật chất. Lôi Tuấn Vũ

cũng sẽ không bạc đãi các cô!

Nhìn Lôi Tuấn Vũ nói, ra vẻ trang nghiêm, giống như người đàn ông tốt của

gia đình, Cổ Dương thật muốn phun một ngụm nước miếng cho anh ta chết

đuối luôn đi.

“Nói mấy chuyện vô nghĩa gì thế! Lôi Tuấn Vũ, cậu nghiêm túc đi!” Cổ Dương nghiêm mặt nói. Theo tính cách của Lôi Tuấn Vũ, cậu ta sẽ chịu đi theo khuôn sáo tầm thường hay sao?! Chỉ sợ có dùng đến sức mạnh,

Thiên Vương cũng không áp chế được cậu ta!

“Yên tâm đi!” Lôi Tuấn Vũ đắc ý cười nói, “Cậu cũng biết tôi rồi mà. Đối với phụ nữ tôi thực sự rất kén chọn. Sở dĩ

kết hôn với Tử Tình là vì cô ấy đồng ý bật đèn xanh cho tôi.” Trên mặt Lôi Tuấn Vũ đeo một nụ cười cửa miệng, bộ dáng ra vẻ rất tự tin.

“Cái gì? Ý của cậu là…” Cổ Dương trợn trừng mắt…

“Chính là điều cậu đang nghĩ đấy. Danh nghĩa. Hợp đồng hôn nhân. Một năm sau,

tôi sẽ đồng ý để cô ấy đưa ra yêu cầu ly hôn trước. Sau đó, tôi vẫn là

tôi!” Lôi Tuấn Vũ cười rạng rỡ, “Mà sau một năm, ông cụ sẽ đem

tất cả sản nghiệp hết thảy trao lại cho tôi. Tôi chẳng qua chỉ vì không

muốn để sản nghiệp của gia tộc bị lưu lạc trong tay người khác thôi.”

Tuy rằng sự nghiệp của Lôi Tuấn Vũ không ngừng phát triển, nhưng Lôi lão

gia đối với tác phong sinh hoạt của anh vẫn còn rất lo lắng! Ông tuyên

bố nếu hôn nhân của anh mà không duy trì được nổi một năm, để xảy ra

chuyện gì xấu, thì ông sẽ đem sản nghiệp của gia tộc sung công hết,

tuyệt đối sẽ không để anh được thừa kế một đồng nào! Mặc dù Lôi Tuấn Vũ

cũng thấy cái sản nghiệp này rất chướng mắt, nhưng dù sao cũng là tâm

huyết của ông cụ cha mình, cứ cho bọn họ nghĩ mấy chuyện đem ra uy hiếp

này thực sự uy hiếp được anh đi! Lôi Tuấn Vũ xuất phát từ lòng hiếu

thuận đã nhận lời ông cụ. Mà anh còn nhớ, lúc ông cụ nghe anh nói đồng ý kết hôn với Lãnh Tử Tình, đã vui tới mức suýt đem tất cả cổ phần công

ty chuyển hết sang tên cô! Cũng may anh ngăn cản, mới giúp cho ông cụ

thanh tỉnh lại. Lôi Tuấn Vũ không khỏi thở dài trong lòng, ông cụ tư

tưởng cổ hủ, không biết bao giờ quan điểm mới đổi mới được một chút! Đàn ông mà! Tìm phụ nữ có phải chuyện gì kinh thiên động địa đâu! Còn về

việc anh tìm cái dạng phụ nữ gì, tìm bao nhiêu người là tự do của anh

chứ! Mà với điều kiện của anh, anh muốn tìm loại phụ nữ nào mà không

được?! Vì cái gì nhất định phải tự khống chế bản thân, khiến mình không

thể là chính mình?! Người đẹp thích anh, anh thích người đẹp, hai bên

đều là tình nguyện, lão ba sao mà không chịu hiểu nguyện vọng của anh

chứ?! Ai… Đều nói Lôi Tuấn Vũ anh là đứa con trai hiếu thảo. Vì đối phó

với lão ba lão mẹ mà anh đã phải tốn bao tâm tư như thế, có thể ngang

với việc anh quản lý tập đoàn Kiêu Dương rồi!

“Cái gì? Hợp đồng hôn nhân? Danh nghĩa? Vậy là cậu phải đi ra ngoài giải quyết nhu cầu cá nhân?” Ánh mắt thông cảm của Cổ Dương chiếu qua.

“Không không không! Người phụ nữ của tôi sẽ không rời đi khỏi tôi!” Lôi Tuấn Vũ ngữ khí ngang ngược làm cho Cổ Dương không khỏi kinh ngạc!

“Hả? Ý của cậu là, cô ấy cho phép cậu mang người phụ nữ khác đến sống cùng với hai người dưới một mái nhà?” Cổ Dương há to miệng sửng sốt.

“Hả? Ý của cậu là, cô ấy cho phép cậu mang người phụ nữ khác đến sống cùng với hai người dưới một mái nhà?” Cổ Dương há to miệng sửng sốt.

“Uh huh.”

Tôi dựa vào, phục cậu rồi! Cổ Dương không nhịn được vung tay quạt sang, mà Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng nghiêng người né được.

“Sao mà chuyện tốt gì cũng đều rơi vào cậu thế hả! Liệu có gạt được cha mẹ cậu không?” Cổ Dương vô cùng nghi ngờ nhìn bạn đang cười đắc ý.

“Yên tâm đi! Ha ha, Cổ, tôi bây giờ đột nhiên phát hiện kết hôn thật ra rất tốt! Tôi thực rất hưởng thụ cuộc hôn nhân này!” Lôi Tuấn Vũ dõng dạc nói.

Cổ Dương không khỏi không nhắc nhở bạn mình: “Cậu cũng đừng đắc ý quá sớm!”

Anh không đừng được việc nghĩ đến Lãnh Tử Tình, hiện tại nếu bảo anh mô tả

cô thì dường như không có nhiều ấn tượng lắm. Đó thực sự là một cô gái

rất bình thường, dáng vẻ có thể xem là thanh tú, nhưng cũng không đẹp

đến mức kinh diễm khiến cho anh phải nhớ kỹ. Hiện giờ điều duy nhất anh

nhớ chính là “chiếc vòng” bầm tím trên cổ tay cô và bộ dạng quýnh quáng

trong bộ áo ngủ. Về phần dung mạo thực sự là không nhớ rõ lắm. Cổ Dương

không khỏi lắc đầu, haizzz! Đối với cô mà nói, cuộc hôn nhân này căn bản chỉ là diễn trò! Mà chẳng lẽ thái độ với hôn nhân của cô cũng giống Lôi Tuấn Vũ?! Sao lại có thể thế được! Làm gì có người con gái nào không có tuổi xuân? Mà cũng làm gì có người phụ nữ nào gặp được tên đàn ông xuất sắc như Lôi Tuấn Vũ lại không thấy động lòng?! Chậc chậc, đúng là một

cô gái đáng thương!

Trong lúc hai người đang vui vẻ cười nói, Cổ Dương vô tình nhìn xuống tầng

dưới, miệng đang húp canh suýt chút nữa thì phun ra ngoài! “Vũ! Cậu xác định là cậu đang rất hưởng thụ cuộc hôn nhân sao?” Cổ Dương chế nhạo hỏi.

Lôi Tuấn Vũ ngạc nhiên nhìn theo ánh mắt anh, không khỏi nheo mắt lại. Dưới tầng một của quán, tại vị trí sát cửa sổ, một nam một nữ đang nói

chuyện với nhau rất vui. Người nam mặc trang phục nhàn nhã, nhưng kh