háu bây giờ có thể ở đâu nhỉ?
– Có lẽ dưới tầng hầm.
– Bà ấy vẽ ở dưới đó sao?
– Không, cháu nghĩ là không. Nhưng nếu hai chú cháu không thấy mẹ cháu ở tầng trệt cũng như ở trên lầu này thì chỉ còn lại tầng hầm thôi.
Thật ra cô bé có lý.
– Cháu sợ cái tầng hầm đó lắm. – Lisa khe khẽ nói cho tôi biết.
– Cháu mà sợ à?
– Vâng, tầng hầm đó rất là khác. Nó rất kỳ lạ. Chú có biết không, thật ra nó chẳng thuộc về nhà cháu, mà đã có từ rất lâu rồi. Ít nhất thì cũng là những bức tường. Khi tạo ngôi nhà này, ba mẹ đã để nguyên như vậy mà xây lên trên.
– Thế còn bây giờ?
– Nó được dùng làm nơi chứa rượu vang.
Đầu lưỡi tôi cháy lên trong câu hỏi, liệu bà họa sĩ có phải là một đệ tử ma men không lộ mặt. Nhưng may mà tôi kịp thời nuốt câu hỏi xuống.
– Vậy thì ta xuống tầng hầm xem thử đi! Hay là cháu sợ cả chú nữa?
– Không đâu!
– Sao chú lại vinh dự vậy?
Mặt Lisa đỏ lên.
– Chú biết không, chú John, cháu thường nhận ra điều đó trong ánh mắt của người khác. Lúc ban nãy ở bãi biển, cách chú nhìn cháu bước ra khỏi mặt nước thật khác với kiểu nhìn của đám con trai hoặc của những người đàn ông ở đây.
Nó rất ... - Cô bé nhún vai. – Ánh mắt rất đàng hoàng.
– Tôi bật cười.
Cháu tinh mắt thật đấy, Lisa. – Vừa nói, tôi vừa cố ném một cái nhìn cuối cùng về hướng những bức tranh.
Chính trong tích tắc đó, tiếng hét của cô bé như giật chuông báo động!
Jarson Dark
Điệu Nhảy Thầy Tu
Chương 5
Một bức tranh khủng khiếp.
Thật hiện thực, mà bí hiểm, u ám và cũng tàn nhẫn độc ác trong một phương cách nào đó.
Vậy mà nó đã do chính tay chị vẽ nên.
Fedora Golon không hiểu được. Hai đầu gối chị mềm ra, người đàn bà đứng đó và run rẩy. Hai mắt đẫm lệ. Chị không biết liệu nên khóc hay nên la hét, chị chỉ nhìn thấy bức tranh mà người đàn ông kia vừa phơi bày ra trước mặt mình.
Nền tranh được vẽ trong màu tối. Bức tranh thể hiện một cánh cổng mở, một khung cửa màu xám được đỡ bằng hai cây cột lớn.
Đằng sau cánh cửa bắt đầu một hành lang u ám. Fedora đã rất cố gắng để thể hiện chiều sâu của hành lang lên nền tranh. Người xem có cảm giác như hành lang dẫn mãi về nơi vô tận hoặc xuống địa ngục.
Phần trước bức tranh chỉ ra những nhân vật đóng vai trò chính ở đây.
Các thầy tu!
Tất cả có năm thầy tu. Họ đều mặc những chiếc áo dài trùm đầu màu xám, tay cầm tay họ tạo thành một vòng tròn. Tư thế của họ giống như đang nhảy quanh chiếc bàn hình oval. Trên bàn tay có phủ một lớp khăn màu đỏ sậm.
Nhưng đó không phải là thứ khiến cho người đàn bà vừa cảm thấy thu hút vừa kinh hãi. Nỗi sợ của chị bắt nguồn từ những đồ vật đứng trên mặt bàn kia, những đồ vật mà chị hoàn toàn không vẽ.
Đó là một chiếc đế đựng và quả cầu bằng pha lê đỏ.
Chị biết cả hai thứ này. Chính vì chúng mà chị đã đi tới thành phố Paris. Chị đã đánh cắp những đồ vật này ở đó. Chiếc đế đựng và quả cầu pha lê là nguyên nhân chuyến đi và cũng là lý do khiến chị làm quen với một người đàn bà bí hiểm có tên là Tanith.
Chị đã mang cả hai thứ đó về đây, đã đưa chúng xuống tầng hầm này, và bây giờ thì chúng nhảy vào đứng giữa bức tranh.
Một hiện thực bí hiểm ...
Bức tranh bây giờ trông thật sống động đến độ người đứng trước nó phải tính đến khả năng những thầy tu kia cũng sẽ bắt đầu chuyển động bất cứ lúc nào, họ chỉ tạm thời bị đờ ra trong một khoảng thời gian ngắn mà thôi. Chỉ riêng dáng người của năm thầy tu đã cho thấy người vẽ chúng là một họa sĩ tài ba tới mức nào.
Không hề khoe khoang, Fedora quả thật có thể tự gọi mình là một nghệ sĩ tầm cỡ.
– Thế nào? – Chị nghe thấy giọng của người đàn ông râu rậm. – Em có thấy thích bức tranh không?
Fedora không nói thành lời. Người đàn bà lấy một hơi vài lần thật sâu, lắc đầu, rồi nhún vai.
– Em ... em không rõ!
– Tất cả những thứ này là đồ thật.
– Anh đang nói về chuyện chiếc đế đựng và quả cầu pha lê? – Fedora hỏi lại.
– Chính xác!
– Nhưng tại sao lại như thế được? Em đâu có vẽ chúng. Làm sao chúng có thể nhảy vào bức tranh được?
– Chính ta đã làm chuyện đó!
Nữ họa sĩ đã chờ đợi câu trả lời này. Nhưng mặc dù vậy chị vẫn bị sốc, chị lắc đầu bởi không muốn tin.
– Đúng, em nghe đúng rồi đấy. – Gã đàn ông thì thào. – Đó là những vật thể thật mà em đã mang từ Paris về đây. Chúng rất hợp với bức tranh.
– Em không hiểu. – Nữ họa sĩ thì thào. – Em thật không hiểu được ...
– Thôi, chấp nhận đi!
“Mình chẳng còn con đường nào khác hơn là phải chấp nhận”. – Fedora thầm nghĩ và khuôn mặt chị hằn lên một nếp nhăn đau khổ. Mọi việc đột ngột trở nên trầm trọng, xa lạ. Chị vẫn còn đứng trong ngôi nhà của mình, vậy mà đã mang cảm giác tồn tại trong một khoảng chân không. Nếu suy nghĩ ra đều thật điên khùng. Chị vẽ một bức tranh, một bức tranh mà thật ra chị không hề muốn vẽ. Thế rồi có những vật thể hết sức bình thường đột ngột nhảy vào trong tranh, những vật thể mà chính chị đã mang từ Paris về đây.
Bên cạnh tất cả những chuyện đó là một người đàn ông bí hiểm, người đã đột ngột nhảy vào cuộc đời chị, chiếm một vị trí mà lẽ ra chỉ dành riêng cho chồng chị.