h số vậy?”
“Người lãnh đạo đương nhiệm của tộc Assamite”.Old thờ ơ giở lịch chọn ngày thuận mắt để chết,“Bộ tộc đó đều có tên như vậy, chỉ có người thừa kế mới có thể kế thừa cái tên ‘Assamite’ thầnthánh, tất cả mọi người còn lại chỉ được đánh số mà thôi…… Cô cảm thấychết vào ngày 4* thế nào?”
(*Số 4 trong tiếng Trung đọc gần giống chữ tử_chết.)
“Nghe thật bi thảm…..”. Cao Đại Bàn xem dự báo thời tiết,“Tôi xem xem, ngày11 trời nắng, không bằng chọn ngày đó đi? Ngẫm lại xem, dưới ánh mặttrời chói chang chim hót hoa nở, nằm trên mặt cỏ xanh biếc chậm rãi ……hóa thành tro, thật đẹp ~”
“A…… Chim hót hoa nở, tôi chán ghétloài chim, chúng nó ầm ỹ muốn chết. Tôi ghét hoa tươi, chúng nó làm chotôi muốn hắt xì! Tôi ghét mặt cỏ, chúng nó…..”.
“Old, ông đúng là một lão già gàn dở đáng ghét”. Cao Đại Bàn vươn tay giật lấy cuốnlịch,“Tôi tưởng mọi quý tộc đều rất coi trọng cái tên dài dằng dặc màtôi không nhớ nổi chứ, cả bộ tộc chỉ có một tên, chẳng lẽ những ngườikhông được kế thừa không cảm thấy bất mãn sao?”
“Bọn họ là sátthủ, không giống với quý tộc bình thường. Đối với bọn họ mà nói, tênkhông có ý nghĩa gì, không có còn tốt hơn”. Old bị cướp lịch hầm hừ cuộn mình trên xe lăn,“…… Tôi vốn là lão già gàn dở đấy”.
Gõ nốt chữcuối cùng, Cao Đại Bàn in bản chọn ngày chết ra, đóng dấu đưa cho Oldmột bản,“Quyết định như vậy đi, ngày 11, ngày lành đúng không?”
Old buồn bực nhận lấy,“Đáng ghét, sao cô dám tự tiện thay đổi quyết địnhcủa tôi? Vì sao tôi phải sống trong trạng thái đáng ghét này thêm haituần lễ nữa chứ?”
“Ngay cả con số 11 cũng đánh không nổi, ai cóthể đánh số 11 trên máy tính thì người đó quyền quyết định”. Cao Đại Bàn xoay người nhìn ông ta,“Huống hồ, tôi cũng cần sự giúp đỡ của ông. Tôihoàn toàn không biết gì về xã hội và tập tục trong thành thị, không cóchỗ ở, lại không có nghề nghiệp mưu sinh, ông không thể bỏ lại tôi lúcnày. Chỉ có hai tuần lễ mà thôi, xin ông sống lâu vài ngày, coi như làgiúp tôi đi?”
Old giương mắt nhìn cô trong chốc lát, lạnh nhạt hừ một tiếng:“Đâu có liên quan gì tới tôi?”
“Hả?” Cao Đại Bàn sững sờ.
Old tiếp tục dùng giọng điệu bình thản trần thuật:“ Vì sao tôi phải giúp cô làm quen với xã hội? Vì sao phải dẫn cô vào thành? Vì sao phải cho cô ở nhà tôi? Lúc trước giữ cô lại là vì cần có người giúp tôi làm thínghiệm. Hiện tại tôi chỉ cần nằm ở trên ghế chờ chết là xong không cầnhỗ trợ, tự nhiên cũng không cần đến cô nữa. Vì sao tôi phải thu nhậncô?”
“Sao lại như vậy…..”. Cao Đại Bàn rất bất ngờ, ngay cả lời phản bác cũng tràn ngập sự ngạc nhiên.
“Tôi nói sai chỗ nào sao?” Old cười lạnh,“Hay là tôi cũng không có quyền không chăm sóc cô?”
Cao Đại Bàn sững sờ ngay tại chỗ.
Quả nhiên lão già gàn dở luôn vui giận vô thường.
Những chuyện khác để qua một bên, lời nói của Old thật ra đã khiến Cao ĐạiBàn lần đầu tiên tự hỏi một vấn đề: Bắt đầu từ khi nào, mình lại mặcnhiên cho rằng người khác chỉ có thể đối xử tốt với mình?
Là vì mình luôn có người để dựa dẫm sao?
Lúc ở Địa Cầu, có cha mẹ để ỷ lại; Đi đến Sange, vẫn luôn sống dưới cánhchim của Ventrue; cho dù bỏ trốn, cũng được Old mang về nhà. Cha mẹ bảobọc cô vô điều kiện, là vì ràng buộc huyết thống; Ventrue che chở cô làvì bị máu hấp dẫn; mà Old chỉ vì cần sử dụng cô mới thu nhận.
Nhưng khi những thứ đó không còn tồn tại, đối phương cũng chỉ là người xa lạ, cũng sẽ không bị máu của cô làm cho phát cuồng, kỳ thật sự tồn tại củaCao Đại Bàn này, căn bản là vô dụng, là thừa thãi. Dựa vào cái gì mà bắt người ta nhất định phải che chở cho cô, đối xử tốt với cô?
Nếu vì cô hữu dụng mới giữ cô lại, như vậy đối phương đương nhiên cũng có thể vì cô vô dụng mà vứt bỏ cô.
Nếu vì muốn hút máu mà đối xử tốt với cô, như vậy đối phương đương nhiên cũng có thể vì muốn hút máu mà đối xử tệ với cô.
Vì sao khi mình được chăm sóc thì cảm thấy đương nhiên, bị thương tổn liền cảm thấy đối phương tội ác tày trời?
Mỗi người đều có cuộc đời của riêng mình, sẽ vì mục đích của mình mà thương tổn bạn, khi bạn không còn giá trị sẽ vứt bỏ bạn.
Nếu đây là chuyện rất tự nhiên, như vậy người khác đối xử tốt với bạn mới là đúng? Đối xử tệ với bạn là sai sao?
Cao Đại Bàn không biết đáp án, kéo chăn trùm qua đầu, thống khổ cuộn mình lại trên sô pha, ôm đầu gối thật chặt.
Lưu lạc đến tinh cầu xa lạ một năm, buổi tối cuối cùng ở biển cát, lần đầu tiên Cao Đại Bàn mất ngủ.
…………………………
Sáng sớm ngày hôm sau, Cao Đại Bàn thu thập toàn bộ hành lý của mình ngồi ngơ ngác trên sô pha.
Dường như đã hạ quyết tâm, Cao Đại Bàn mở tủ lạnh ra lấy chai nước cuối cùng, ngửa đầu ừng ực uống sạch, lau miệng, sau đó đi tìm Old đàm phán.
“Tôi muốn đánh cược với ông”. Cao Đại Bàn dồn khí vào đan điền**, cố gắng nói những lời này thật to rõ.
(**Đan điền: Huyệt vị dưới rốn khoảng nửa tấc.)
“Tôi sắp chết rồi, còn đánh cược cái gì?” Đáng tiếc đối phương hình như không hứng thú lắm.
Cao Đại Bàn hít sâu một hơi, chậm rãi nói những lời đã lẩm nhẩm cả một buổi tố rai:“Ngày hôm qua cuộc gặp mặt với người đàn ông kia đã chứng minh,hương liệu ông nghiên cứu chế tạo có hiệu quả. Nhưn