Disneyland 1972 Love the old s
Blood X Blood

Blood X Blood

Tác giả: Yêu Chu

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 3212333

Bình chọn: 8.5.00/10/1233 lượt.

nói đại:“Tôi, tôi đang học tại một thành thị khá xa…..”.

Cũng may đối phương không hỏi tiếp, mà chỉ mượn đề tài chuyển sang một hướng khác. “Kỳ thật hôm nay trường Study có kỷ niệm ngày thành lập trường,sẽ chiếu phim 4D mới nhất, tôi là uỷ viên chấp hành, cho nên có thể lấythêm vé. Cô có muốn cùng đi không?”

Cao Đại Bàn rất kinh ngạc:“Vì sao lại mời tôi?”

Sweeney tươi cười hiền lành:“Cô ở đây một mình, không thấy cô đơn sao?”

“Không cô đơn”.

Hai người đồng thời sửng sốt.

Cao Đại Bàn liên tục xua tay,“ Câu nói vừa rồi không phải tôi nói “.

Sweeney đứng đối diện sắc mặt lập tức thay đổi, kinh ngạc ngửa đầu nhìn chằmchằm người đàn ông xa lạ đang từ trên lầu đi xuống, trơ mắt nhìn đốiphương ngạo mạn vươn tay cướp hai tấm vé trên tay mình, sau đó quăng lại một câu:“Cám ơn. Cậu có thể đi khỏi đây”.

Sweeney muốn nổi giậnnhưng lại bị khí thế của đối phương ép tới nói không nên lời! Theo bảnnăng từng bước từng bước lui về phía sau rời khỏi bóng người đàn ôngkia, hít một hơi thật sâu, vừa định nói chuyện, đã bị một luồng sức mạnh cực lớn ném ra khỏi cửa!

“Cho cậu một lời khuyên, lần sau lúc tán gái, nhớ là chỉ mang một vé thôi”.

Giọng nói âm trầm lạnh như băng từ trên đỉnh đầu truyền đến, người kia quăngáo choàng xuống ngón tay đeo găng để lên ngực anh ta dùng sức đẩy nhẹ,anh ta liền ngã lăn ra, xương ngực đau nhói ngồi bệt trên mặt đất……

Cánh cửa lớn tuyệt tình đóng lại trước mặt, trước lúc khép cửa trong ánh mắt người đàn ông kia còn lóe lên sự cảnh cáo lạnh lùng. Khiến cả ngườiSweeney lạnh ngắt!

Sweeney nghỉ ngơi trước cửa nhà Cao Đại Bànmột lúc, mới vịn tường đứng lên, trong lòng cũng hiểu ra vài phần: Chỉdựa vào hai ngón tay đã có thể gây tổn thương cho Huyết tộc cường trángđến mức này,đó không phải người cậu ta nên chọc vào. Chút tình cảm thầm thương trộm nhớ giấu giếm lúc trước xem ra cũng chẳng còn hy vọng. Vìthế đương nhiên cũng không quan tâm đến việc vé xem phim bị cướp đi ,chỉ xoa ngực cúi đầu ui da hai tiếng từ từ bỏ đi. . . . ..

Bên kia cánh cửa, Cao Đại Bàn nhìn Abel tự tiện chạy đến, chỉ biết thở dài……

Anh ta cắt mái tóc vàng lên ngắn ngủn, đồng tử và màu tóc tất cả đều đổithành màu vàng nâu giống cô, mặc một bộ quần áo đứng đắn màu trắng thêuchỉ vàng, giống như vương tử tựa vào cửa, đôi chân dài bắt chéo, chậmrãi khoanh tay……

“Vì sao anh lại chạy ra đây?” Cao Đại Bàn đau đầu ôm trán.

Abel cởi cái bao tay bên tay trái ra.

“Nếu như bị người khác nhận ra thì biết làm sao?” Cao Đại Bàn ấn huyệt thái dương.

Abel cởi cái bao tay bên phải.

“Nếu như anh ta để lộ ra ngoài thì biết làm sao bây giờ?” Cao Đại Bàn vuốt mũi.

Abel đứng lên, sửa sang lại áo.

“Anh sẽ đem lại phiền toái cho tôi!” Cao Đại Bàn cầm lấy tóc mình.

Abel đi đến trước mặt cô, hơi hơi cúi đầu, sợi tóc lướt qua qua đôi mắt kiên nghị, hai bên thái dương đầy nam tính, chất giọng có sức quyến rũ kỳ lạ trầm thấp của anh ta truyền tới……

“Chúng ta đi xem phim đi”. Anh ta nói.

Cao Đại Bàn vẫn duy tư thế trì ôm đầu nhìn anh ta nửa ngày, cuối cùng nhớchuyện đoạt vé lúc nãy, hai tay đẩy anh ta lên lầu:“Lát nữa ngồi tàuđiện, đừng mặc quần áo trắng, dính bẩn ai giặt?”

Abel vẫn cúi đầu đột nhiên mỉm cười! Tay cầm lấy cánh tay Cao Đại Bàn đang đẩy anh ta, túm cả người cô ôm chặt vào lòng!

Cao Đại Bàn kỳ thật rất may mắn vì bị cái ôm che khuất không nhìn thấy mặtđối phương, bởi vì nụ cười phóng đãng mê người đang nở rộ trên mặt Abel, làm cho cô suýt nữa không chống đỡ nổi…… Đây là lần đầu tiên Cao Đại Bàn bước ra khỏi nhà từ sau chuyện bị cướp lần trước.

Mùa mưa đã chấm dứt, mùa tuyết lạnh lẽo sắp đến. Thủy triều vẫn lên xuốngnhư cũ, từng đợt sóng lạnh lẽo thỉnh thoảng lại tràn qua con đường thông đến sân ga……

Lúc này, Cao Đại Bàn thật tình không muốn đi chân trần qua đó.

Cởi giầy, đứng co chân trên cục đá cuối cùng, cô nhìn chằm chằm sóng biểnkhúc khuỷu trườn đến móng chân cô lại chậm rãi rút về, cô do dự……

Bên eo bỗng nhiên bị siết chặt, cả người bay lên không trung!

Sau đó liền bị kéo vào trong vòm ngực rắn chắc của một người đàn ông……Tiếng nước biển ầm ầm đánh lên giày giấu đi tiếng kêu sợ hãi rất nhỏ của cô, tiếng nói trầm thấp của chàng trai từ trên đỉnh đầu vọng xuống, vừa quả quyết ra lệnh vừa ôn hòa yêu chiều,“Ôm chặt lấy tôi”.

CaoĐại Bàn kinh hồn vừa lấy lại bình tĩnh, hai tay theo bản năng lao vào ôm đối phương, cúi đầu nhìn bọt nước bắn tung tóe nhẹ nhàng lướt qua mũichân đang lơ lửng của mình. Ở độ cao và trạng thái này làm cho cô bỗngnhiên cảm thấy đối phương thật xa lạ.

Cho ăn, tắm rửa, đọc sáchdạy chữ, mặc quần áo ngủ, sớm chiều ở chung, … những kí ức tự tay nuôidạy đã khắc sâu trong tâm tưởng của Cao Đại Bàn. Trong một thời gian rất dài, đối với cô Abel vẫn là một người mà cả tuổi tác và giới tính đềurất mơ hồ, giống như một thành viên trong gia đình.

Mãi cho đếnlần bị cướp, Cao Đại Bàn mới ý thức được: Abel chỉ mất trí nhớ, cũngkhông phải là trẻ con thật sự. Đằng sau trí nhớ bị mất đi của anh ta,anh ta có thể là một con người hoàn toàn khác mà Cao Đại Bàn không biết. Anh ta có thể là một tên ác ma âm hiểm gi