bạo kia dịu ngoan đậu ở trên tay, móng vuốt nhỏ bấu lấy ngóntay mình ngồi chồm hổm đợi lệnh.
Cao Đại Bàn trong lòng giống như đà điểu vẫn liều mạng bảo vệ rất cả những vùng da thịt lộ ra, đầu cũngkhông dám ngẩng lên ở trong áo Abel kêu la thê thảm:“Chúng nó bay đi rồi à?! Bay đi chưa?! Còn chưa bay đi sao?!”
Người đàn ông tóc vàngnín cười vẫy tay ném lũ dơi đi, khiến chúng nó càng tạo ra nhiều tiếngphành phạch, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy Cao Đại Bàn đang co thành một cụctrong lòng, hôn lên những sợi tóc sau cổ cô, nhẹ giọng lừa gạt:“Chưađâu, chúng nó vẫn còn…..”.
Cao Đại Bàn không biết thứ gì vừa đụng vào cổ mình, toàn thân lập tức nổi da gà! Quả thật giống như bị congián đụng vào nhịn không được run rẩy! Siết chặt áo Abel cắn răng nứcnở:“Tránh ra tránh ra! Ghét dơi hút máu lắm! Tôi ghét nhất là mấy thứhút máu! Đừng đụng vào tôi! Ghê tởm quá!”
Cả cánh tay đang ôm cônháy mắt trở nên lạnh như băng, giống như vòng ôm một giây trước còn dịu dàng chân thành đột nhiên biến thành vách tường cứng như đá!
Ngay cả Cao Đại Bàn cũng cảm thấy đối phương không được bình thường, ngỡ ngàng ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt Abel.
Abel buông tay ra, không nhìn cô, đứng dậy đi đến giữa tầng hầm, dang taynhanh như chớp bắt lấy hai con dơi đang bay loạn giữa không trung! Sauđó nắm chặt chúng nó đi đến trước mặt Cao Đại Bàn, ngồi xổm xuống, chocô xem hai sinh vật nhỏ đang kêu chít chít thê thảm trong tay ……
“Em cảm thấy chúng nó rất ghê tởm…… Tôi cũng là sinh vật hút máu, em có cảm thấy tôi ghê tởm không?”
Cao Đại Bàn ngơ ngác nhìn vào mắt Abel, trong cặp mắt dài nhỏ kia là thầnsắc lạnh như băng chưa bao giờ biểu lộ trước mặt cô. Giống như nhữngtảng băng trôi trên dòng sông lạnh buốt, từng gợn sóng tổn thương phẫnnộ và thất vọng, đâm vào da thịt khiến cho tay chân buốt giá…… Cô lậptức hiểu rằng mình vừa mới nói quá lời.
Đó là phương thức sinh tồn trời sinh của chủng tộc bọn họ, có gì sai? Dựa vào đâu mà lại bị mắng?
Nhưng đối mặt ánh mắt đối phương, dù làm thế nào cũng không xin lỗi được, lời nói chực chờ đến bên miệng lại bị đóng băng nuốt trở vào.
Abel thấy sắc mặt cô trắng bệch, bỗng nhiên cười khẽ,“Em chán ghét chúng nó, vậy hãy để chúng nó biến mất đi”.
Lời còn chưa dứt, hai con dơi bị anh ta nắm chặt chít chít kêu loạn lên,ngón tay tái nhợt dùng sức siết chặt lại! Tiếng kêu chói tai kia bỗng im bặt……
Cao Đại Bàn theo bản năng nhắm mắt lại, tiếng thân thể bịbóp mạnh lướt qua màng tai, da thịt cảm thấy chất lỏng lạnh lẽo bắn tung tóe dính lên mặt, sau đó có tiếng tí tách rơi xuống mặt đất trong tầnghầm…… Cô nhịn không được run lẩy bẩy.
Abel cúi đầu nhìn cô, đứnglên, mặt không chút thay đổi bước đến bên cạnh bể thủy tinh, quăng hàicốt trong tay vào cho người cá.
Người cá bé bỏng mềm mại đáng yêu lội tới, nhận lấy đồ ăn, không dám khiêu vũ, chỉ kính cẩn lui về tronggóc dưới sắc mặt lạnh như băng của anh ta.
“Nếu em chán ghét tôi…..”. Abel đưa lưng về phía Cao Đại Bàn thấp giọng thì thào,“Tôi cũng sẽ lập tức biến mất”.
Cao Đại Bàn bỗng nhiên xúc động rơi lệ…… Theo bản năng hô lên “Đừng!”.
Abel xoay người, chậm rãi đi đến bên cạnh cô, ngồi xổm xuống nhẹ giọng hỏi:“Đừng cái gì?”
Cao Đại Bàn nâng tay túm lấy góc áo của anh ta, nghẹn ngào:“Không biết…… Dù sao cũng đừng…..”.
Anh ta nhất thời buồn bực. Vươn tay muốn sờ sờ cô, lại vừa cứng rắn nhịnxuống thu tay về, tiếp tục bày ra khẩu khí lạnh nhạt:“ Không phải em đãnói, chờ tôi hiểu chuyện, sẽ đuổi tôi đi sao?”
Cao Đại Bàn sững lại, cô thật sự nghĩ như vậy.
Nhưng mà cho tới bây giờ cô cũng không nghĩ đến nếu thật sự đuổi Abel đi rồi sẽ phải làm thế nào.
Không có ai ở bên, sống cô độc cả đời, sẽ ra sao.
Một tay Cao Đại Bàn nắm chặt quần áo Abel, lại buông lỏng ra, lại túm chặt……
Cuối cùng cô thấp giọng nói:“Thành thật xin lỗi…..”.
Cuối cùng lại buông tay ra.
Nhìn bóng cô một mình chùi nước mắt biến mất ở đầu cầu thang thông xuốngtầng hầm, người đàn ông bị bỏ lại vẫn duy trì tư thế lúc nãy, thất bạicúi đầu, mặc cho mái tóc vàng yên lặng trượt xuống đầu vai…… Thật lâusau, đột nhiên nắm tay lại hung hăng đấm xuống đất!
…………………………
Bầu không khí giữa hai người bỗng nhiên cứng ngắc, hơn nữa vẫn cứng ngắc đến khi Sweeney tới thu hàng lần thứ ba.
Lần này, anh ta mang đến cho Cao Đại Bàn hai tấm vé xem phim.
Trên trán Cao Đại Bàn muốn nhảy ra mấy đường hắc tuyến, chẳng lẽ anh chàngnày đang theo đuổi cô? Chẳng lẽ anh ta là gay? Đối với Huyết tộc ăn cảnam lẫn nữ thì cũng bình thường…… Chí khí ơi, rất nhiều năm rồi chị chưa gặp lại em.
Sweeney nói:“Với độ tuổi của cậu khẳng định còn đang đi học phải không? Ở trung tâm nào? Ừm…… quanh thành Wish hẳn là chỉ có hai trung tâm dạy học, trường Study* và Loen, cậu học ở trường nào?Không giấu gì cậu tôi đang học ở Study, nói không chừng chúng ta là bạnhọc đấy ~”
(*Phiên âm tiếng Anh của Tư Đạt Đế và Lặc Ân.)
Đầu Cao Đại Bàn đau kịch liệt. Giáo dục cơ sở của Lam Huyết tộc áp dụng cho toàn dân, nói mình khôngđi học chắc chắn rất kỳ quái, nếu nói là mìnhtự đọc sách quanh khu này, anh ta hỏi nữa cũng sẽ giấu đầu lòi đuôi.Đành phải
