h hỏi thì nhị đệ tử Ngô Mông của y bước vào: "Thiên thủ thần thâu Cơ Hiểu Phong xin gặp người." Mạnh Thần Thông nạt: "Bảo y cút đi, hôm nay ra chẳng gặp ai cả!" Ngô Mông nói: "Y bảo có chuyện rất quan trọng. Hình như y đang bị thương." Mạnh Thần Thông nói: "Y sống hay chết có liên quan gì đến ta? Chuyện quan trọng đến mức nào ta cũng mặc!" Chợt bên ngoài cửa có giọng nói khàn khàn vang lên: "Mạnh Thần Thông, ngươi có biết tại sao ta bị thương không? Ta bị thương vì ngươi đấy! Nếu hôm nay ngươi không gặp ra, ngày sau ngươi sẽ chết trong tay đệ tử phái Mang Sơn" Mạnh Thần Thông ngạc nhiên, kêu: "Hay lắm Thiên thủ thần thâu, ngươi dám xông thẳng vào đây! Ta sẽ để cho ngươi vào, nếu ngươi nói dối nửa lời, ta sẽ đánh chết ngươi." Nói xong, y nhốt Cốc Chi Hoa vào phòng trong rồi ra mở cửa cho Cơ Hiểu Phong, chỉ thay Cơ Hiểu Phong mình đầy vết máu, cánh tay phải đã sụi xuống, Mạnh Thần Thông nhìn thế thì nói: "Đúng thế, ngươi đã bị trúng Tỳ bà chưởng của Tào Cẩm Nhi. Sao ngươi lại đối địch với mụ ta?" Cơ Hiểu Phong nói: "Ta từ đại hội Mang Sơn biết được trong vòng năm năm nữa Tào Cẩm Nhi và Dục Trọng Mâu sẽ giết chết ngươi. Ta vì ngươi cho nên mới liều mạng đánh cắp vật của bọn chúng!" Mạnh Thần Thông nói: "Khoan đã, khoan đã, thân phận của ngươi mà cũng xứng tham gia đại hội Mang Sơn?"
Cơ Hiểu Phong nói: "Chính ta đã dò hỏi! Tưởng Lộc Tiều là huynh đệ kết bái của ta, trong đại hội Mang Sơn lần này, từ đầu đến cuối y đều có mặt. Ta biết được mọi chuyện là nhờ y!"
Cốc Chi Hoa bị nhốt trong phòng nghe rất rõ rà nó lời của ông ta, như thế há chảng phải Mạnh Thần Thông sẽ biết hết tất cả mọi chuyện hay sao? Nhưng Tưởng Lộc Tiều là một kiếm khách chính phái có tiếng tăm ở Hà Nam, còn Cơ Hiểu Phong là một tên trộm trên võ lâm, sao họ lại là huynh đệ kết bái của nhau? Chả lẽ y cố ý nói dối Mạnh Thần Thông. Chỉ nghe Mạnh Thần Thông nói: "Ồ, té ra Tưởng Lộc Tiều cũng tham gia đại hội Mang Sơn, vậy thì đúng! Này, sao ngươi không nói gì nữa?" Cốc Chi Hoa nghe Mạnh Thần Thông nói thế thì biết y đã tin Cơ Hiểu Phong, nàng không khỏi giật mình.
Té ra Tưởng Lộc Tiều và Cơ Hiểu Phong có mối giao tình, có một lần Tưởng Lộc Tiều áp tiêu cho một tiêu cục, đã ác chiến với Độc cước đại đạo ở miền Hà Nam là Phương Quân Hùng, kết quả Phương Quân Hùng bị y chém đứt một cánh tay, còn y thì bị Phương Quân Hùng dùng Thiết sa chưởng đánh tọng thương.
Chính nhờ Cơ Hiểu Phong đã đến Tiêu vương phủ đánh cắp một cây thiên niên hà thủ ô nên mới trị thượng được cho y. Vì thế Tưởng Lộc Tiều mới chịu cúi mình kết thành huynh đệ với y, trên giang hồ không biết bí mật này. Mạnh Thần Thông đã biết chuyện này.
Chợt Cơ Hiểu Phong lảo đảo, y phải vội vàng vịn vách tường, lúc này đầu đã va vào tường, Mạnh Thần Thông kéo y tới, liên tục điểm vào các huyệt toàn cơ ngọc hoành, phong phủ, quy tàng, duy dạo, cư tiêu, phụng vĩ giúp y cầm máu, rồi sai nhị đệ tử Ngô Mông: "Ngươi hãy đem hai viên tiểu hoàn đơn đến đây, rồi lấy tục đoạn hoàn giao giúp y nối xương." Mạnh Thần Thông khám vết thương cho Cơ Hiểu Phong, cười rằng: "May mà Tào Cẩm Nhi đã truyền Thiết tỳ bà cho Lư Đạo Lân, công phu Thiết
tỳ bà chưởng của mụ vẫn chưa đến hoả hầu, nếu ngươi bị trúng binh khí của mụ thì chắc đã mất mạng!"
Một lát sau Ngô Mông lấy tiểu hoàn đơn đến cho y uống, loại tiểu hoàn đơn mà Mạnh Thần Thông tự luyện là loại thuốc có hiệu quả nhất trong các loại thuốc trị thương, có khả năng bồi dưỡng nguyên khí, Cơ Hiểu Phong uống xong, sau một tuần trà thì sắc mắt dần dần tươi tắn, lúc này Ngô Mông đã dùng tục đoạn giao nối xương lại cho y. Cơ Hiểu Phong đứng dậy, nhưng chẳng nói lời tạ ơn Mạnh Thần Thông mà trái lại Mạnh Thần Thông còn cảm tạ y: "Hay lắm, quả nhiên ngươi đã liều mạng vì ta, ngươi muốn báo đáp thế nào?"
Cơ Hiểu Phong nói: "Kim ngân châu báu thì ta có thể tự lấy, không cần ngươi.
Ta chỉ mong ngươi thu ta làm đệ tử." Mạnh Thần Thông nói: "Tại sao ngươi muốn làm đồ đệ của ta?" Cơ Hiểu Phong nói: "Hiện nay điều ta thiếu là võ công thượng thừa, nếu có thể học được vài phần bản lĩnh của ngươi, khi ta đi ăn trộm thì không bị người ta đánh nữa. Ha ha, lúc đó dù kim ngân châu báu trong hoàng cung đại nội, ta cũng có thể lấy ra để hiếu kính cho sư phụ!" Mạnh Thần Thông cười ha hả rồi nói: "Được, ngươi rất mau mắn, ta thu ngươi làm đệ tử ký danh." Cơ Hiểu Phong dập đầu ba cái rồi kêu: "Sư phụ!" Rồ y mừng rỡ nói: Lần này tôi đi đánh cắp giùm cho sư phụ, tuy bị Tào Cẩm Nhi đánh một trận nhưng coi như cũng đáng giá."
Mạnh Thần Thông nói: "Ngươi hãy từ từ mà kể, đừng vội." Cơ Hiểu Phong nói: "Được, vậy tôi sẽ nói từ đầu, Lữ Tứ Nương thu nhận một đệ tử quan môn, ông có biết không?" Cốc Chi Hoa nghe tim đập thình thình, chỉ nghe giọng nói của Mạnh Thần Thông hơi run: "Ồ, ả tên là gì?" Cơ Hiểu Phong nói: "Tên là Cốc Chi Hoa." Mạnh Thần Thông nói: "Ông có biết cha mẹ của ả là ai không?" Cơ Hiểu Phong nói: "Nghe nói là con gái của Lưỡng Hồ đại hiệp Cốc Chính Minh." Mạnh Thần Thông thở phào:"Tiểu cô nương ấy không gạt mình."
Cốc Chi Hoa thở phào, thầm nhủ: "Huynh đệ kế