i thà chết chứ không chịu làm đệ tử của ông" Mạnh Thần Thông nói: "Ngươi còn trẻ tuổi mà không sợ chết sao?" Cốc Chi Hoa nói: "Không, tôi không phải không sợ chết nhưng nếu làm đệ từ của ông thì còn đáng sợ hơn cả chết!"
Mạnh Thần Thông cười lạnh nói: "Ngươi cậy là đệ tử của danh môn chính phái nên coi thường ta phải không? Được, ngươi muốn chết thì ta sẽ giúp cho ngươi." rồi giơ tay lên, ngầm vận Tu la âm sát công, trong nhất thời lòng bàn tay trở nên đen như mực rồi y chậm rãi vỗ xuống đầu Cốc Chi Hoa. Hai người mặt đối mặt, Mạnh Thần Thông chợt thấy Cốc Chi Hoa rơi đôi dòng lệ, y nào biết, không phải Cốc Chi Hoa sợ chết mà là nàng đau lòng bởi thảm kịch nhân luân, ngay lúc này người đã sinh ra nàng sắp xuống tay giết nàng.
Mạnh Thần Thông tuy không còn hoài nghi Cốc Chi Hoa là con gái của mình nữa, nhưng không hiểu sao thấy nàng rơi nước mắt thì lại mềm lòng! Suốt đời y giết người chưa bao giờ chớp mắt, thế nhưng lần này lại mềm lòng, quả thực đó là chuyện chưa bao giờ có. Cốc Chi Hoa nhắm mắt chờ chết, nhưng chỉ cảm thấy đỉnh đầu mát rượi, hình như có một tảng băng dần dần đè xuống, còn bàn tay của Mạnh Thần Thông thì vẫn chưa chạm vào nàng. Cốc Chi Hoa mở bừng mắt, kêu lên: "Ông muốn giết cứ giết, cần gì phải đắn đo."
Mạnh Thần Thông nghiến răng, lại đè chưởng xuống, nhưng tựa như có một nguồn lực nặng ngàn cân đẩy lên khi lòng bàn tay còn cách đỉnh đầu nàng ba tấc, không hiểu sao y lại không đè xuống nữa.
Ngay lúc này, Ngô Mông chợt chạy vào nói: "Ở cửa cốc phát hiện có một lão hòa thương kỳ quái, y đòi sư phụ phải ra đón y." Mạnh Thần Thông thu chưởng thế, nói: "Ngươi miệng thì nói không sợ, nhưng trong lòng đang sợ, ngươi đừng giấu ta nữa. Nay ta từ bi để cho ngươi suy nghĩ tiếp một ngày."
Cốc Chi Hoa kêu lên: "Ông cần gì phải hành hạ tôi thêm một ngày nữa? Ngày mai câu trả lời của tôi cũng chẳng thay đổi, ông muốn giết tôi thì hãy cứ mau ra tay."
Nhưng Mạnh Thần Thông đã đi ra khỏi thạch thất, y giả vờ không nghe nàng nói gì nữa. Chỉ nghe bình một tiếng, hai cánh cửa đá dày đóng sầm lại trong phòng tối om. Tiếng bước chân của Mạnh Thần Thông dần xa, Cốc Chi Hoa nghe tiếng y quát văng vẳng: "Kẻ nào mà lớn gan dám đòi ta ra tiếp?"
Có tiếng đệ tử của Mạnh Thần Thông lo lắng trả lời: "Chúng con vốn không muốn kinh động đến sư phụ nhưng lão hòa thượng quái dị này hình như có bản lĩnh cao cường, bọn chúng con chặn không được!" Nói chưa dứt lời thì nghe tiếng cây thiết trượng chạm xuống đất, Mạnh Thần Thông nghe âm thanh ấy cách đó khoảng một dặm, chỉ trong chốc lát thì tựa như đã đến trước cửa! Mạnh Thần Thông giật mình, nói: "Đúng thế, quả nhiên là có bản lĩnh, chả trách nào các ngươi chặn không được."
Y bước ra nhìn, dưới ánh trăng chỉ thấy một hòa thượng thân hình cao lớn, râu và chân mày bạc phơ, nhưng mặt thì đỏ hồng hào, Mạnh Thần Thông vừa nhìn thì biết lão đã học nội công huyền môn chính tông, vả lại là một cao thủ có căn cơ thâm hậu Mạnh Thần Thông ngẩn người, thầm nhủ: "Trong chính phái chưa từng nghe nói có nhân vật này, chả lẽ là trưởng lão gì đó của Đạt Ma viện chùa Thiếu Lâm?" đối với những nhân vật lừng lẫy trong võ lâm, Mạnh Thần Thông dù cho chưa gặp cũng đã từng nghe nói tới có thể biết sơ qua võ công và dung mạo của họ, chỉ có trưởng lão của Đạt Ma viện chùa Thiếu Lâm là những cao tăng đã bế quan mấy mươi năm, đương nhiên người trong giang hồ không biết được.
Nhưng hòa thượng già này lại không giống cao tăng hữu đạo, chỉ thấy ở chân mày của lão có ẩn hiện sát khí, ăn mặc cũng rất kỳ quặc, trên lưng lại vác một cải bao bố rất to, tay cầm cây thiền trượng to bằng miệng bát.
Mạnh Thần Thông nhìn hòa thượng ấy rồi hỏi: "Đại sư nửa đêm đến thăm, không biết có gì chỉ giáo?" hòa thượng ấy cười ha hả: "Không có chuyện thì không đến điện Tam Bảo, đương nhiên là có chuyện mới đến đây. Lão Mạnh, ta nghe tiếng của ông đã lâu, chúng ta hãy làm quen nhau?" rồi y đặt cái bao bố xuống, bước sải tới giơ bàn tay to bè bắt tay Mạnh Thần Thông.
Mạnh Thần Thông là kẻ già dặn giang hồ, đương nhiên biết y có ý tỉ thí, trong lòng cả giận, thầm nhủ: "Ngươi tưởng đã luyện nội công chính tông huyền môn thì ta sợ ngươi đấy hử?" nhưng y cũng không dám khinh địch, thầm thi triển Tu la âm sát công đến tầng thứ bảy bắt tay với hòa thượng, y chỉ cảm thấy một luồng đại lực truyền qua, hai người đều thối lui ba bước, nhưng hòa thượng ấy thối lui ba bước mà thân hình vẫn lảo đảo, vả lại còn không khỏi rùng mình một cái, rõ ràng y đã thua. Mạnh Thần Thông chưa kịp lên tiếng thì hòa thượng quái lạ ấy cười ha hả: "Mạnh lão quái quả nhiên danh đồn không ngoa, đáng hưởng một món hậu lễ của ta"
Mạnh Thần Thông thấy hòa thượng quái dị dám tiếp một chưởng của y mà vẫn không bị thương, trong lòng thầm phục, thế rồi mới nói: "Trên đời này chẳng có mấy người có thể chống nổi Tu la âm sát công của tôi, đại sư cũng đáng cho tôi ra nghênh đón. Xin mời đại sư ban cho tôi biết pháp hiệu?" hòa thượng quái dị ấy nói: "Ông muốn hỏi pháp hiệu của ta? Ta chính là Diệt Pháp hòa thượng!" Mạnh Thần Thông ngẩn người, kêu l