Pair of Vintage Old School Fru
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213112

Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.

hông nghe những lời ấy của nàng thì không khỏi cả kinh!

Chợt trong lòng y dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ, y nhìn kỹ Cốc Chi Hoa, đột nhiên y cảm thay thiếu nữ này rất giống một người mà y hằng mong nhớ, nhất là vẻ quan tâm của nàng đối với mình, vẻ tức giận của nàng!

Nàng nàng là ai?

Khi Hạng Hồng giao thủ với Cốc Chi Hoa, đã từng bị nàng tát một bạt tai, cho nên căm giận nàng đến cực điểm, lúc này có cơ hội trả thù thì bước lên nói: "Sư phụ, ả tiện nhân cứng đầu này không bị đánh thì không chịu khai, nếu lập tức xử tử ả thì đã có lợi cho ả, để đồ nhi đem cây roi bạch long đến xem xương ả cứng hơn cây roi bạchlong hay không?" Mạnh Thần Thông trợn mắt, chợt quát: "Ai cho ngươi nhiều chuyện, cút ra!" Hạng Hồng định lấy lòng sư phụ nhưng lại bị mắng thế là tiu nghỉu vội vàng chạy ra ngoài, trong lòng rất ngạc nhiên, không hiểu sao nàng ta cứng đầu đến thế mà Mạnh Thần Thông lại tỏ vẻ thương xót cho nàng.

Hạng Hồng đương nhiên không đoán được Mạnh Thần Thông đang nghĩ gì. Té ra lúc này, y chợt nhớ đến người vợ của mình, trong lòng thầm nhủ: "Đúng thế, đúng thế, chính là vẻ mặt này. Trước đây mỗi lần mình làm sai chuyện gì, nàng đều nhìn mình với ánh mắt như thế! Ừ, nàng đã chết hai mươi năm, mình suýt nữa đã quên, không ngờ hôm nay đã gặp phải vẻ mặt tương tự như thế." Suốt cả đời Mạnh Thần Thông chưa từng sợ điều gì, nhưng không biết thế nào mà y lại đột nhiên run sợ, né tránh ánh mắt của Cốc Chi Hoa, vội vàng hỏi: "Ngươi ngươi là ai" Cốc Chi Hoa nói: "Chẳng phải ông đã biết rồi sao? Tôi là đệ tử của Lữ Tứ Nương phái Mang Sơn." Mạnh Thần Thông nói : "Ta hỏi ngươi họ gì tên gì?" Cốc Chi Hoa thấy lòng mình đau xót, nàng phải gắng gượng lắm mới nén được nỗi đau ấy, nàng khẽ nói: "Tôi tên Cốc Chi Hoa." Mạnh Thần Thông nó : "Cha của ngươi là ai?" Cốc Chi Hoa nói: "Cha... cha của tôi chính là chính là..." Mạnh Thần Thông quát: "Nói mau, là ai?" Cốc Chi Hoa ấp úng: "Chính là... chính là Lưỡng Hồ đại hiệp Cốc Chính Minh!" Mạnh Thần Thông như trút được gánh nặng, y thở phào nói: "Té ra người là con gái của Cốc Chính Minh. Ồ, sao ngươi lại rơi nước mắt?" Cốc Chi Hoa không nén được, thút thít nói: "Tôi nhớ cha ruột của tôi, người... người đã chết rồi. Người làm sao biết nỗi khổ hôm nay của tôi!" Đúng thế, trong lòng Cốc Chi Hoa, cha ruột của nàng đã chết từ lâu.

Mạnh thần Thông nhíu mày, nói: "Đừng khóc, đừng khóc, ngươi không chịu nói thì thôi vậy, ta không giết ngươi, cũng không đánh ngươi, ngươi đừng sợ." Sau khi nói ra câu ấy cả bản thân y cũng ngạc nhiên, y chưa bao giờ làm chuyện như thế trong đời, y chưa bao giờ nói lòng từ bi đối với một thiếu nữ chưa từng quen biết. Cốc Chi Hoa lau nước mắt: "Ông hãy thả tôi đii!" Mạnh Thần Thông nói: "Thế thì không được!" Y chợt nhớ ra điều gì lớn giọng nói: "Năm nay ngươi hao nhiêu tuổi?" Cốc Chi Hoa nói: "Hai mươi mốt tuổi!" Mạnh Thần Thông lảo đảo, khó khăn lắm mới gượng đứng vững được, nhưng trong lòng thầm nhủ: trên đời không có chuyện khéo như thế.

Năm ấy mình không kịp cứu nàng, nàng đã bị trọng thương, hai mẹ con đành nằm lại giữa cánh đồng hoang con thơ chỉ mới tròn một tuổi không ai chăm sóc thì làm sao có thể sống? Nhưng tại sao ả lại nhìn mình với ánh mắt như thế? Ả cũng vừa đúng hai mươi mốt tuổi!"

Nghĩ đến đây, toàn thân y run bần bật. Cốc Chi Hoa nói: "Ông không giết tôi, lại không thả tôi, giữ rồi ở đây làm gì?" Mạnh Thần Thông chợt nhớ lại nàng là đệ tử của Lữ Tứ Nương, nghĩ bụng: "Lữ Tứ Nương để lại công phu khắc chế mình, mình làm sao có thể dễ dàng buông tha cho đồ đệ của mụ? Có lẽ có vì mình quá nhớ nàng, thấy vẻ mặt của ả giống nàng cho nên tâm sự mới trỗi dậy, thật ra trên đời này có biết bao nhiêu cô nương hai mươi mốt tuổi, làm sao có thể trùng hợp đến thế?"

Nhưng khi y nhìn vào ánh mắt Cốc Chi Hoa, lòng lại chợt nhói lên. Mạnh Thần Thông tránh ánh mắt của Cốc Chi Hoa, trầm giọng nói: "Ta phải giữ ngươi ở lại bên cạnh ta suốt đời!" Cốc Chi Hoa giật mình, lẩm bẩm: "Ở suốt đời bên ông, suốt đời, thà ông giết tôi cho xong!"Mạnh Thần Thông nói: "Nếu không ngươi phải viết khẩu quyết luyện công ra." Cốc Chi Hoa thấy cõi lòng trĩu nặng, sư phụ để lại Thiếu dương thần công vốn là để khắc chế Mạnh Thần Thông, nếu mình cho ông ta biết thì coi như đã cứu mạng ông ta. Mạnh Thần Thông tuy là đại ma đầu nhưng rốt cuộc ông ta cũng là cha ruột của mình, mình làm sao có thể nỡ lòng để ông ta bị giết? Nhưng nếu mình nói với ông ta, làm sao ăn nói với sư phụ? Làm sao nhìn mặt các đồng môn cũ? Đó có khác gì phản bội sư môn, đại nghịch bất đạo? Cốc Chi Hoa thầm nhủ trong lòng: "Không được, không được, mình không thể cho ông ta biết. Tuy mình không nói rõ với đồng môn, nhưng mình đã thề trước mộ sư phụ, không coi ông ta là cha!" thế rồi nước mắt tuôn lã chã. Mạnh Thần Thông nói: "Ồ, sao ngươi lại khóc nữa? Ta giữ ngươi lại bên cạnh, chính là muốn truyền võ công tuyệt thế của ta cho ngươi. Ngươi làm đồ đệ của ta không tốt sao? Người khác muốn còn không được nữa là!" Cốc Chi Hoa không nói gì mà chỉ lắc đầu.

Mạnh Thần Thông thấy thế thì lại nghi ngờ, đang địn