iếu dương thần công rồi trao cho Tào Cẩm Nhi, hoặc nàng phải đích thân ra tay với Mạnh Thần Thông.
Tóm lại, dù trực tiếp hay gián tiếp, nàng đã là kẻ địch của cha ruột mình! Ôi, nàng làm sao có thể đối phó với cha ruột của mình?
Trong lúc này, Cốc Chi Hoa chợt nghĩ đến tự sát, tuy Mạnh Thần Thông đã thu kiếm của nàng, nhưng nàng vẫn có thể vận nội công đánh đứt kinh mạch để kết liễu tính mạng. Nhưng nàng đã theo Lữ Tứ Nương hơn mười năm nàng vừa muốn chết thì lập tức nhớ đến sư phụ: "Sư phụ chỉ có một đệ tử là mình, người đã bỏ ra hơn mười năm dạy mình thành người, truyền hết bản lĩnh cả đời chú mình, hy vọng mình kế thừa y bát của người, dù không thể đánh đuổi Thát Lỗ, ít nhất cũng là một người hành hiệp trượng nghĩa, mình làm sao có thể phụ lòng mong mỏi của người, dễ dàng chết đi như thế!?" Thế rồi hình bóng của Kim Thế Di cũng hiện lên trong lòng nàng, giọng nói của Kim Thế Di tựa như vang lên bên tai nàng: "Sen mọc ở bùn nhơ mà chẳng hôi tanh ai trong tự người ấy trong, ai đục tự người ấy đục. Ông ta là ông ta, cô nương là cô nương, cô nương và ông ta đâu có liên quan gì! Cô nương chỉ cần nghĩ mình vốn chẳng có người cha này, cần gì phải khổ vì ông ta cả đời?" nàng lại nhớ đến lời dạy của sư phụ, nhớ đến lời khuyên của Kim Thế Di, Cốc Chi Hoa chợt thấy cứng cỏi, thầm nhủ: "Đúng thế! Trừ phi ông ta đích thân giết mình, dù thế nào đi nữa mình cũng không thể tự kết liễu tính mạng của mình." Tuy Cốc Chi Hoa có thể xua tan ý nghĩ tự sát nhưng nàng không thể nào vượt qua nỗi khổ não trong lòng mình.
Mạnh Thần Thông tiếp tục hỏi Cơ Hiểu Phong: "Ở đại hội Mang Sơn còn có tin tức gì nữa không?" Cơ Hiểu Phong nói: "Còn có một việc lớn nữa, đồ đệ của Liễu ân hòa thượng là Diệt Pháp hòa thượng lại xuất hiện." Mạnh Thần Thông nói: "Ồ, y đã mai danh ẩn tích mấy mươi năm, lại xuất hiện nữa ư? Chắc y biết Lữ Tứ Nương đã chết cho nên mới dám xuất hiện." Cơ Hiểu Phong nói: "đúng thế! Y đến đại náo một hồi, nghe nói còn tranh đoạt chức chưởng môn với Tào Cẩm Nhi, nhưng cuối cùng bị Cốc Chi Hoa và Kim Thế Di đuổi chạy." Thực ra Kim Thế Di không ra tay, Tưởng Lộc Tiều nói không rõ ràng cho nên y cứ lấy sai kể sai.
Mạnh Thần Thông thất kinh, nói: "Kim Thế Di đã đến Mang Sơn lại còn giúp phái Mang Sơn đánh lui Diệt Pháp hòa thượng?" y vẫn cứ nghĩ rằng Kim Thế Di bị thương bởi Tu la âm sát công, không chết cũng tàn phế, cho nên nghe được tin này thì làm sao không kinh hãi?
Cốc Chi Hoa cũng rất lấy làm lạ, tại sao Cơ Hiểu Phong từ đầu đến cuối không nói nàng là con của Mạnh Thần Thông? Cốc Chi Hoa không biết rằng, té ra Tưởng Lộc Tiều là một kiếm khách chính phái, ông ta cũng Thông cảm với cảnh ngộ của Cốc Chi Hoa. tuy tiết lộ bí mật của phái Mang Sơn cho Cơ Hiểu Phong biết, nhưng lại không tiết lộ bí mật cá nhân của người khác, cho nên đã giấu mối quan hệ giữa Cốc Chi Hoa và Mạnh Thần Thông.
Cốc Chi Hoa đang rối bời lòng dạ, chỉ nghe Mạnh Thần Thông lại cười: "Hiểu Phong, người vừa mới vào bổn môn thì đã lập được công lớn, ta nhất định sẽ không đối xử tệ với ngươi, trước tiên ngươi hãy theo đại sư huynh luyện một loại công phu cơ bản, ba ngày sau, ta sẽ đích thân truyền thụ Tu la âm sát công cho ngươi. Ha ha! Vài năm nữa, đợi ta luyện Tu la âm sát công đến tầng thứ chín, lúc đó ta đã là thiên hạ vô địch, còn ngươi đã là thiên hạ đệ nhất thánh thủ thân thâu."
Cơ Hiểu Phong đập đầu mấy cái lui ra khỏi thạch thất, Mạnh Thần Thông cười vẫn không ngớt, rồi y mở cửa sương phòng, y liếc mắt nhìn thì thấy Cốc Chi Hoa sắc mặt trắng bệt, y lại cười đắc ý nói: "Ngươi đã nghe hết cả rồi chứ? Ngươi cũng biết sợ? Ta muốn người biết rằng Thiếu dương thần công của sư phụ ngươi giờ đây chỉ có ta và ngươi biết." Cốc Chi Hoa nhìn thần sắc của y, bất đồ giật mình: "Chắc lần này ông ta sẽ hạ độc thủ mình đây" chỉ nghe Mạnh Thần Thông tiếp tục nói: "Ngươi nên đắc ý mới phải! Trên đời này, ngoại trừ người không ai có thể sử dụng Thiếu dương thần công làm khó ta nữa."
Y nói đến đây thì bất ngờ mắt lộ hung quang lạnh lùng nói: "Giờ đây chỉ có hai con đường cho ngươi chọn, một là đi theo bổn môn, ta còn sống ngày nào thì ngươi không được rời ta ngày ấy. Nếu ngươi còn muốn báo thù cho phái Mang Sơn, vậy thì chỉ có một con đường chết, ta phải hành hạ ngươi để ngươi chết từ từ. Ngươi đừng trách ta ác độc, ai bảo ngươi là đệ tử của Lữ Tứ Nương, nay ngoại trừ ta, còn ai biết được Thiếu dương thần công nữa? Được, ta cho ngươi một kỳ hạn, ngươi hãy tự suy nghĩ, ngày mai phải trả lời cho ta biết. Ngươi có nghe rõ không?"
Lúc nãy Mạnh Thần Thông nghe Cơ Hiểu Phong bao Cốc Chí Hoa là con của Lưỡng Hồ đại hiệp Cốc Chính Minh, hoàn toàn phù hợp với lời khai của Cốc Chi Hoa, y không còn hoài nghi Cốc Chi Hoa là con gái của mình, thế là quyết định nếu Cốc Chi Hoa không chịu khuất phục thì sẽ giết chết nàng!
Cốc Chi Hoa cố gắng nén nỗi bi phẫn trong lòng mình, ngẩng mặt nhìn Mạnh Thần Thông, kiêu hãnh nói: "Cần gì phải đợi đến ngày mai, ông cứ ra tay ngay cho xong!" Mạnh Thần Thông quát: "Cái gì? Ngươi quyết định như thế nào?" Cốc Chi Hoa nói: "Tô
