Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212544

Bình chọn: 9.00/10/1254 lượt.

hông biết tại sao bà ta lại để sót mình, rất ngượng ngùng, bước tới nói: "Sư tỷ có gì căn dặn?" Tào Cẩm Nhi nói: "Để bảo kiếm của ngươi lại, hãy giao kiếm phổ của Lữ cô cô ra đây?" Cốc Chi Hoa cả kinh, nói: "Sư tỷ, sư tỷ có ý gì?" Tào Cẩm Nhi nói: "Bảo kiếm và kiếm phổ đều là vật của bổn môn, sao có thể để cho ngươi mang đi?" bà ta vừa nói ra câu ấy thì tất cả mọi người đều thất kinh, rõ ràng Tào Cẩm Nhi đã không xem Cốc Chi Hoa là đệ tử bổn môn, bởi vậy mới đòi nàng trả lại bảo kiếm, kiếm phổ. Kim Thế Di thầm nhủ : "Võ công của Lữ Tứ Nương cao nhất trong Giang Nam thất hiệp, lẽ nào bà già này dòm ngó Huyền nữ kiếm pháp của Lữ Tứ Nương, tính chiếm làm của riêng?" các đồng môn đều biết Tào Cẩm Nhi rất ngay thẳng, chắc chắn không có chuyện đoạt kiếm phổ của đồng môn. Chính vì thế cho nên ai nấy đều lấy làm lạ.

Cốc Chi Hoa khựng người lại, nàng định thần rồi lớn giọng nói: "Xin hỏi chưởg môn sư tỷ, đệ tử đã phạm lỗi gì mà sư tỷ lại đuổi đệ tử ra khỏi sư môn?"

Tào Cẩm Nhi cười lạnh: "Nếu ngươi phạm lỗi, ta đâu chỉ đuổi ngươi ra khỏi sư môn?" Đuổi ra khỏi sư môn là hình phạt rất nặng nề, trong võ lâm hình phạt này chỉ kém bị tội chết. Cốc Chi Hoa không nén được nữa, lớn giọng nói: "Các vị võ lâm tiền bối ở đây, xin hỏi có quy củ nào, không có sai sót mà bị đuổi ra khỏi sư môn?" Tào Cẩm Nhi nói: "Đây là chuyện của bổn môn. Ngươi muốn nhờ người khác nhúng tay vào?" thực ra đã có vài võ lâm tiền bối muốn lên tiếng, nghe Tào Cẩm Nhi nói như thế chỉ đành cố kìm lại.

Cốc Chi Hoa lại nói: "Vậy mời các vị đồng môn hãy nói thử có phải chưởng môn nhân có thể tùy tiện trục xuất đồng môn hay không?" Các đồng môn đều nhìn nhau, mọi người đều cảm thấy Tào Cẩm Nhi làm việc trái lẽ thường, Dực Trọng Mâu hạ giọng nói: "Sư tỷ hãy suy nghĩ lại, quy củ trong võ lâm ngoại trừ làm những tội thương thiên hại lý, hoặc phản thần theo địch thì mới có thể bị đuổi ra khỏi sư môn.

Phái Mang Sơn chúng ta từ khi sư tổ lập phái cho đến nay, chỉ có một người bị đuổi ra khỏi sư môn, lúc đó tội ác của y ai cũng biết, vả lại phải do đồng môn cùng phán xử mới chấp hành được." Tào Cẩm Nhi cười lạnh: "Trọng Mâu, chả lẽ ta không biết những quy củ này?" rồi đột nhiên bà ta cao giọng, hướng về phía Cốc Chi Hoa nói: "Ngươi có thật muốn ta nói ra hay không? Ta lo cho ngươi cho nên thấy không nên nói thì hơn!"

Cốc Chi Hoa lớn giọng nói: "Muội có lỗi lầm gì, mong sư tỷ cứ nói ra. Nếu quả thật có tội, muội chết cũng không oán!". Tào Cẩm Nhi nói: "Được, ngươi đã buộc ta nói thì ta cũng đành phải chiều theo.Ta hỏi ngươi trước, ngươi họ gì?" Cốc Chi Hoa nói: "Đệ tử họ Cốc, tên gọi Chi Hoa, lúc nãy chẳng phải đã bẩm cáo với sư tỷ rồi sao?" Tào Cẩm Nhi nói: "Cha ngươi là ai?" Cốc Chi Hoa nói: "Cốc Chính Minh ở Tương Dương." Cốc Chính Minh là đại hiệp lừng danh Lưỡng Hồ, ở đây có rất nhiều người biết ông ta, lòng thầm nhủ: "Dù cho tiểu cô nương này phạm phải lỗi gì, nhưng nể mặt cha của cô ta, lẽ ra phải rộng rãi mới đúng."

Tào Cẩm Nhi nghiêm mặt, nhìn Cốc Chi Hoa với ánh mắt sắc bén, lại hỏi tiếp: "Ta muốn hỏi cha ruột của ngươi, Cốc Chính Minh có phải là cha ruột của ngươi không?" Cốc Chi Hoa nói: "Người tuy là dưỡng phụ của muội nhưng người đã nuôi dạy muội từ nhỏ, cũng giống như cha ruột vậy." Tào Cẩm Nhi nói: "Vậy ngươi vốn không phải họ Cốc? Vậy ngươi họ gì?" Cốc Chi Hoa nói: "Muội đã hỏi nghĩa phụ, nghĩa phụ bảo muội họ Mạnh." Tào Cẩm Nhi chợt cao giọng hỏi: "Vậy cha ruột của ngươi là ai?"

Cốc Chi Hoa rơm rớm nước mắt nói: "Khi muội được nghĩa phụ nuôi dưỡng, lúc đó vẫn còn nằm trong nôi, cho đến nay vẫn không biết cha ruột là ai."

Tào Cẩm Nhi cười lạnh: "Hừ, ngươi quả là một đứa hiếu nữ. Năm ngoái nghĩa phụ của ngươi đã chết, trong lúc lâm chung mà ông ta cũng không nói gì với người sao?" Cốc Chi Hoa rất khó chịu, ấm ức nói: "Nghĩa phụ của muội cũng không biết, nếu người cho muội biết, lẽ nào muội vẫn không đi tìm cha ruột?"

Tào Cẩm Nhi thản nhiên nói: "Vậy ta nói cho người biết, cha ruột của ngươi hiện đang sống ở dưới chân núi Thái Hàng, cách đây không quá ba ngày đường, ta không biết tên thật của y, trên giang hồ đều gọi y là Mạnh Thần Thông!"

Bà ta vừa nói ra câu ấy thì mọi người đều bất ngờ, tất cả những người ở đây đều biết Mạnh Thần Thông là đại ma đầu chẳng có chuyện gì ác mà không làm, vả lại hành tung bí mật, hai mươi năm qua chẳng có tin tức. Nào ngờ y lại sống ở dưới chân núi Thái Hàng, càng không ngờ rằng Cốc Chi Hoa lại là con ruột của y!

Trong suốt đời Kim Thế Di không biết đã trải qua bao nhiêu chuyện đáng sợ, chỉ có lần này là khiến chàng kinh hoảng đến nỗi đứng thộn mặt ra: "Nàng... nàng là con gái của Mạnh Thần Thông? Nàng là con gái của Mạnh Thần Thông! Không... không! Mình không thể nào tin nổi!" Cốc Chi Hoa đứng trước mặt chàng, khí độ vẫn cao quý đoan trang, chàng đã biết lòng dạ nàng thiện lương khoan hậu, người như thế này làm sao có thể là con gái của Mạnh Thần Thông? Không riêng gì Kim Thế Di, tất cả mọi người đều nghĩ như thế. Thực ra cũng chẳng có điều gì kỳ lạ, Cốc Chi Hoa được Lưỡng Hồ đại hiệp Cốc Chính


XtGem Forum catalog