Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212444

Bình chọn: 10.00/10/1244 lượt.

t mắng nổi lên, Kim Thế Di vung hai tay đánh ngã hai hán tử, Tào Cẩm Nhi cả giận, đứng lên quát: "Có phải Kim Thế Di nhà ngươi đến tìm ta không?" hai đứa cháu của bà ta nói: "Hôm nay cần gì người phải ra tay!" nói chưa dứt lời đã có mười mấy loại ám khí bắn tới Kim Thế Di, Kim Thế Di cả giận vung gậy gạtqua, chỉ nghe tiếng leng keng vang lên không ngớt bên tai, một đống đồng nát sắt nát rơi dưới đất, tất cả những ám khí đánh tới đều bị đánh vỡ. Kim Thế Di cười lạnh: "Các người có ám khí, ta cũng có ám khí, nếu không dừng tay thì ta không khách sáo!" Độc long châm của Kim Thế Di xưa nay vang danh thiên hạ, mọi người nghĩ dù cho có thể chế phục được chàng, chỉ e cũng thương vong quá nửa, thế rồi nhụt chí, quả nhiên chẳng ai dám bắn ám khí nữa. Tào Cẩm Nhi dằn cây gậy đầu rồng, đang định bảo vài người đồng môn võ công giỏi đến đấu với Kim Thế Di, Dực Trọng Mâu vội vàng bước lên nói: "Tào đại tỷ, hãy hỏi y tại sao đến đây?" giọng nói tuy nhỏ nhưng Kim Thế Di có thể nghe được, chàng ha hả cười: "Đệ tử của Giang Nam thất quái xưa nay tự xưng hiệp nghĩa, nhưng té ra lại vô lý đến thế!"

Đó chính là: Những muốn lên non tìm người ngọc, đâu ngờ bình địa nổi ba đào.

Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 10 sẽ rõ

Hồi Thứ Mười

Từ chốn bùn nhơ mà chẳng xấu

Nhưng tội trên đầu sao giải oan



Tào Cẩm Nhi vẹt mọi người bước ra, nói với Kim Thế Di: "Ngươi đã làm càn ở đây, sao còn bảo bọn ta vô lý?" Kim Thế Di cười lạnh: "Ta vừa xuất hiện các người đã xông lên, đó là các người làm càn hay là ta làm càn?" Tào Cẩm Nhi nện cây gậy đầu rồng xuống đất, lạnh lùng nói: "Đồng môn bọn ta tụ tập ở đây bái tế tổ sư, ngươi xông vào đây làm gì?" Kim Thế Di chỉ một số khách khứa ở đằng xa hỏi: "Họ chẳng phải cũng là người ngoài sao?" Tào Cẩm Nhi nói: "Đó đều là bằng hữu của ta, có mối giao tình với Cam đại hiệp, Lữ nữ hiệp trước kia, họ cũng đến đây tảo mộ, đâu có giống ngươi!" Kim Thế Di nói: "Ta cũng đến đây tảo mộ." Tào Cẩm Nhi nói: "Ngươi tảo mộ cho ai?" Kim Thế Di nói; "Ta tảo mộ cho Lữ nữ hiệp." Tào Cẩm Nhi nói: "Bọn chúng ta không biết tôn giá!"

Kim Thế Di cả cười: "Vậy sao?" rồi chĩa gậy về phía Dực Trọng Mâu, lớn giọng hỏi: "Dực bang chủ, ông có nhận ra tôi không?"

Dực Trọng Mâu bước ra: "Tào đại tỷ, ngày trước Kim huynh đã giúp tôi một việc." Tào Cẩm Nhi rất không vui, nhưng Dực Trọng Mâu là đệ tử duy nhất của Cam Phụng Trì, lại là bang chủ của Cái Bang miền Giang Nam, có địa vị rất cao trong đồng môn, Tào Cẩm Nhi phải nể mặt ông ta vài phần, thế rồi mới hỏi kỹ mọi việc đã qua, xong xuôi mới nói với Kim Thế Di: "Nếu như thế, ta nể mặt Dực sư đệ không làm khó ngươi, ngươi hãy xuống núi đi." Kim Thế Di nói: "Sao? Bà bảo tôi cút đi à?"

Tào Cẩm Nhi nói: "Không dám, ta chỉ khách sáo mời tôn giá xuống núi." Kim Thế Di cười nói: "Bà già kia, bà không biết tính tình của tôi? Bà mời tôi không đến, nay tôi đã đến thì bà mời tôi cũng chẳng đi!" Tào Cẩm Nhi nói: "Hôm nay là ngày giỗ của sư tổ Độc tý thần ni, ngươi tự tiện xông vào, bọn ta chưa trị tội bất kính của ngươi là đã nể mặt ngươi lắm. Ngươi không biết tiến thối như thế, tưởng rằng bọn ta không thể chế phục được ngươi sao?" Kim Thế Di cười lạnh: "Trong thiên hạ nào có lý lẽ này, ta đến tảo mộ cho trưởng bối của ngươi mà cũng có tội? Được, ngươi muốn tỉ thí với ta, qua ngày hôm nay ta chắc chắn sẽ chiều theo. Nay ta nể mặt Lữ Tứ Nương, không động thủ với ngươi trước mặt bà ta." Nói xong thì bỏ đi, Tào Cẩm Nhi vung cây gậy đầu rồng, quát: "Kim Thế Di, ngươi đi đâu?" Kim Thế Di nổi cơn giận, buông giọng cười: "Bà không cho tôi lên mộ?" Dực Trọng Mâu vội vàng chạy tới khuyên: "Kim huynh, hôm nay là ngày đệ tử môn nhân chúng tôi cùng thân hữu tảo mộ, xin huynh hãy đổi cho ngày khác!"

Tào Cẩm Nhi lạnh lùng nói: "Không được, ngày khác cũng không được. Lữ cô cô là một bậc nữ hiệp, người đến cúng tế trước mộ phải là người hiệp nghĩa trong danh môn chánh phái, ta không thể để cho hạng lang sói đến làm nhơ danh tiếng của người!" Con trai của Lý Nguyên là Lý Ứng cũng nói: "Ngươi không phải là kẻ thân thích cũng chẳng phải bằng hữu, không cần phải cúng mộ." Kim Thế Di phì một tiếng, nói: "Khi còn sống Lữ Tứ Nương cũng không hẹp hòi như ngươi!" Tào Cẩm Nhi sợ chàng phun độc châm cho nên nhảy vọt ra sau, Kim Thế Di lại tiến về phía trước hai bước, chỉ nghe keng một tiếng, cây gậy đầu rồng của Tào Cẩm Nhi đã đánh tới, Kim Thế Di giơ gậy lên chặn lại, cười lạnh nói: "Bà muốn ép ta động thủ với bà trước mộ Lữ Tứ Nương?"

Hai trượng giao nhau, lại nghe keng một tiếng nữa, Tào Cẩm Nhi bị đẩy lùi đến ba bước, Lộ Anh Hào, Bạch Anh Kiệt, Trình Hạo, Lý Anh vội vàng chạy tới, đao thương kiếm kích đều bày ra trước mặt, chặn Kim Thế Di lại, cả hai bên như kiếm rút cung căng, xem ra sắp đánh nhau to, chợt nghe một giọng nói trong trẻo vang lên: "Các vị đồng môn, khoan hãy động thủ, hãy nghe tiểu muội nói một lời." Kim Thế Di thu gậy lại, tim đánh thình thình, trước mắt chàng chẳng phải Cốc Chi Hoa


XtGem Forum catalog