Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212351

Bình chọn: 7.5.00/10/1235 lượt.

dán cao thuốc thì mới vỡ lẽ ra: "Té ra nàng thiếu nữ thấy mình quyết lòng bỏ đi, mà chất độc trong người mình vẫn còn cho nên mới điểm huyệt cho mình ngất xỉu để trị thương cho mình. Tu la âm sát công quái dị vô cùng, đêm qua nàng dùng ngân châm đâm vào các tử huyệt của mình để trị thương, khi mình bỏ đi nàng dùng thủ pháp thật mạnh điểm vào tử huyệt của mình chắc là cũng giống như đâm ngân châm vào hút độc ra. Chỉ là nàng im lặng không nói, bất ngờ ra tay, quả thực kinh người!" nhưng chàng nghĩ lại, nếu đêm qua nàng nói rõ trước, lúc đó chàng quyết lòng bỏ đi có lẽ cũng chưa chắc chịu tin lời nàng. Nghĩ đến đó thì bất giác lòng xao xuyến, đêm qua chàng bực bội vì nàng cứ bám theo mãi, nay không gặp nàng thì trái lại hơi nhớ nhung.

Kim Thế Di xuống núi Thái Hàng, trước tiên dò tìm tin tức Lý Tâm Mai, chàng đến trấn Tân An dò hỏi, bọn Chung Triển, Võ Định Cầu đã bỏ đi từ sớm, Kim Thế Di cũng không biết họ đi về hướng nào, nhưng Lý Tâm Mai chắc chắn là đi cùng họ, chàng nhớ lại tấm tình si của Lý Tâm Mai đối với mình, chàng chợt nghĩ nếu lần này không được gặp thì chẳng biết đến khi nào mới gặp lại nhau. Nghĩ đến đây, Kim Thế Di chợt căm ghét nàng thiếu nữ Họ Lệ.

Núi Thái Hàng cách Mang Sơn không quá hai ba ngày đường, Kim Thế Di không tìm được Lý Tâm Mai, tự nhiên lại nhớ đến Cốc Chi Hoa.

Chàng vốn muốn đến Mang Sơn tảo mộ Lữ Tứ Nương, vì thế liền vượt sông Hoàng Hà đến Mang Sơn. Đến khi còn cách Mang Sơn khoảng sáu bảy mươi dặm, Kim Thế Di nhớ lại đoạn đường đời đầy khúc khuỷu của mình, trong cảnh trời đất mênh mông chàng chẳng biết tri kỷ là ai!

Đang định buông giọng ca hát, chợt có hai thớt ngựa chạy vượt qua đầu chàng, nghe chàng cười rộ quái dị, người trên ngựa bất đồ quay lại nhìn, vừa nhìn thì hai người đó kêu rú lên rồi phóng ngựa tới. Kim Thế Di nhận ra hai người ấy, một người là con trai của Lộ Dân Đảm tên gọi Lộ Anh Hào, một người là con trai của Bạch Thái Quan tên gọi Bạch Anh Kiệt.

Lộ Dân Đảm và Bạch Thái Quan là sư huynh của Lữ Tứ Nương, đã mất sớm. Con trai của họ kế thừa gia nghiệp, trên giang hồ cũng có chút tên tuổi. Khi Kim Thế Di mới đi ra giang hồ, cứ truy tìm những nhân vật có tiếng tăm gây khó dễ, đã từng đánh khắp đại giang nam bắc, rất nhiều anh hùng hào kiệt đều là bại tướng dưới tay chàng, Lộ Anh Hào và Bạch Anh Kiệt cũng từng nếm khổ, cho nên họ nhận ra Kim Thế Di, thế là lập tức phóng ngựa chạy nhanh chứ không dám chọc giận chàng.

Kim Thế Di cười khổ sở, nhưng cũng hơi buồn bã: "Té ra đệ tử của danh môn chính phái đều coi mình là yêu ma! Mình đã từng làm chuyện xấu gì? Chẳng qua chỉ là hủy danh tiếng của họ mà thôi, sao họ lại căm hận mình đến thế?" những nhân vật có uy vọng trong võ lâm kỵ nhất là bị người khác hủy danh tiếng của mình, Kim Thế Di gây khó dễ cho nhiều nhân vật thành danh, lẽ nào không kết oán với họ? Kim Thế Di nghĩ đến đây, chàng chợt thấy chán ngán cho nên cố ý xé rách áo, xõa tóc rối bời, lại bôi bùn lên mặt, cải trang như một tên ăn mày, ngửa mặt cười lớn nói: "Hay lắm, các người coi ta là Độc thủ phong cái, hôm nay ta sẽ khôi phục lại bộ mặt Độc thủ phong cái!" Sau khi chàng đã thay đổi dung mạo thì cảm thấy trong lòng phấn khởi nhưng lại có chút ngậm ngùi. Té ra chàng nhớ đến Băng Xuyên thiên nữ.

Năm năm trước, chàng đã giả thành một tên phong cái du hí nhân gian. Sau đó gặp Băng Xuyên thiên nữ, Băng Xuyên thiên nữ không thích chàng như thế cho nên mấy năm nay chàng đã xuất hiện như một người bình thường.

Nay nhớ lại Băng Xuyên thiên nữ thì không khỏi bẽ bàng, thầm nhủ: "Trừ phi mình gặp một tri kỷ phong trần, nếu không mình sẽ giữ mãi thân phận Độc thủ phong cái này." Lúc này hình bóng Cốc Chi Hoa lại hiện lên trong đầu chàng, tuy chàng chỉ mới gặp mặt Cốc Chi Hoa một lần, nhưng lại cảm thấy Cốc Chi Hoa hiểu mình hơn cả Lý Tâm Mai.

Một hồi sau, Kim Thế Di lại gặp hai người quen, một người là đệ tử của Chu Tầm tên gọi Trình Hạo, một người là con trai của Lý Nguyên tên gọi Lý Ứng, cả hai người này đều bại dưới tay Kim Thế Di, bọn họ thấy Kim Thế Di thì đã quay đường khác. Kim Thế Di chợt nhớ lại Lộ Dân Đảm, Bạch Thái Quan, Chu Tầm, Lý Nguyên đều là đồng môn của Lữ Tứ Nương, năm xưa là Giang Nam thất hiệp, trong lòng ngạc nhiên, hỏi: "Hôm nay gặp toàn đệ tử của Giang Nam thất hiệp, chả lẽ họ cũng ở Mang Sơn?"

Đi được một đoạn thì Mang Sơn chỉ còn cách khoảng ba mươi dặm, chợt nghe phía sau có tiếng nhạc ngựa ngân vang, Kim Thế Di thầm nhủ : "Không biết lại gặp đệ tử của ai trong Giang Nam thất hiệp?" thế rồi chàng ngồi xuống bên vệ đường, đưa mắt lên nhìn, té ra đó là ba thớt ngựa, lần này Kim Thế Di không quen ai cả. Người cỡi trên thớt ngựa đi đầu là một bà già tuổi khoảng sáu mươi, thái độ ung dung tựa như một quý phụ nhà giàu. Phía sau bà ta là hai thiếu niên tuổi khoảng mười lăm mười sáu, mắt thanh mày tú, trông vẫn còn trẻ con. Dù Kim Thế Di hiểu biết rộng rãi cũng không khỏi thắc mắc, thầm nhủ: "Bà già này trông chẳng giống nhân vật giang hồ, nhưng tinh thần sung mãn, tay chân khỏe khoắn, rõ ràng là người có võ công, hai thiếu niên


XtGem Forum catalog