quái gỡ, còn Kim Thế Di lại không nghĩ nàng có ý xấu, cũng không vận công chống trả, lúc này chàng mới phát giác rằng mình hoàn toàn tin nàng, nhưng chỉ là không nói ra miệng mà thôi. Trong đời mình, ngoại trừ vài người thân thiết, Kim Thế Di rất ít tin người khác, giờ đây chàng lại tin cậy nàng thiếu nữ này, nàng ta lại không chỉ lừa chàng một lần, tại sao chàng lại tin nàng, cứ để mặc
cho nàng đâm vào tử huyệt của mình? Cả bản thân Kim Thế Di cũng không hiểu. Kim Thế Di dần dần thấy bớt đau, nàng thiếu nữ nói: "Ngươi hãy đưa chân phải ra." Kim Thế Di lại nghe theo lời nàng, nàng thiếu nữ cầm gót chân của chàng, ngón tay đè nhẹ vào huyệt thông tuyền.
Kim Thế Di chợt thấy ngứa ngáy lạ thường, đau còn chịu được, nhưng ngứa thì rất khó chịu, Kim Thế Di bất giác bật cười, nói ra cũng rất lạ, sau khi cười xong thì thấy toàn thân nhẹ nhõm, không những không còn đau mà khí huyết cũng lưu thông.
Thiếu nữ cười khanh khách: "Hình như ngươi đã sáu bảy ngày không tắm, gót chân thối không chịu được, may mà ngươi còn cười." Kim Thế Di nói: "Đâu có, hôm qua ta đã tắm ở dòng suối." Kim Thế Di tuy biết nàng nói đùa nhưng cũng cảm thấy ngại ngùng, bàn tay của nàng thiếu nữ vừa mềm vừa mịn màng, Kim Thế Di được nàng xoa bóp một hồi, chàng thấy có một cảm giác không thể nào tả được, sóng lòng xao xuyến, thậm chí chàng không cảm thấy ngứa ngáy nữa nên chàng mới nín cười được.
Một hồi sau, ở huyệt thông tuyền có luồng khí nóng thăng lên lưu chuyển khắp toàn thân, khí âm hàn cũng dần dần tản mát.
Nàng thiếu nữ xoa bóp xong huyệt thông tuyền ở gót chân phải thì bắt đầu sang chân trái. Khí huyết trong người Kim Thế Di lưu thông, cơn lạnh ở hai chân đã giảm xuống nhiều. Thiếu nữ đợi một hồi nữa thì thấy sắc mặt của Kim Thế Di từ trắng chuyển sang đỏ mới rút mười hai cây ngân châm ra, Kim Thế Di cảm thấy toàn thân thoải mái, nhưng người yếu ớt tựa như vừa mới khỏi bệnh.
Thiếu nữ cười: "Coi như xong xuôi. Ngươi có đói không? Ta tìm vài con thỏ hoang nướng cho ngươi ăn. Ta phải ra suối rửa tay nữa, ngươi hãy đợi ở đây một lát."
Kim Thế Di ngồi tĩnh tọa vận công, khí lực dần dần hồi phục, chàng chợt nghĩ: "Nếu mình nhân cơ hội này bỏ chạy, nàng sẽ làm gì mình? Nàng đã nhiều lần bỡn cợt mình, mình phải trêu nàng lại một phen." Nhưng chàng chợt nghĩ lại: "Không được không được! Chuyện khác có thể đùa, nhưng nàng đã chữa trị cho mình, nếu mình trêu nàng thì nàng lại nghĩ mình là một kẻ phụ nghĩa?"
Một hồi sau, nàng bắt được hai con thỏ hoang rồi nổi lửa nướng thỏ chia cho Kim Thế Di, nàng không đợi Kim Thế Di lên tiếng đã hỏi chàng cảnh vật ở Xà đảo: "Ta chưa bao giờ ra biển, nếu sau này có thể ra biển, ngươi có chịu chèo thuyền cho ta không?" Kim Thế Di nói: "Từ sau khi tôi đi khỏi Xà đảo cũng chưa bao giờ trở lại. Được thôi, sau này khi tôi trở về sẽ nói với cô nương, cô nương có thể đi nhờ thuyền."
Nàng thiếu nữ nghiêm mặt nói: "Quân tử nói một lời xe bốn ngựa khó đuổi. Lúc đó ngươi không được len lén bỏ đi đấy nhé."
Kim Thế Di nhìn nét cười điệu nói của nàng. Chàng chợt nhớ lại lúc còn bé có một lão ăn mày già kể cho chàng nghe một câu chuyện, chuyện kể rằng trên một ngọn núi rất cao có một ác ma, y rất thích mua linh hồn của người khác, ai muốn gì y đều cho cả, nhưng y phải lấy linh hồn của người đó. Sau khi viết khế ước bán thân cho y, suốt đời người đó phải nghe lời y. Kim Thế Di hứa sẽ giúp nàng trả thù, không biết thế nào mà chàng lại cảm thấy tựa như đã viết khế ước bán thân với nàng, vì thế chàng nhớ lại câu chuyện này.
Nàng thiếu nữ nhìn thẳng vào mắt của Kim Thế Di, nói: "Ngươi nghĩ gì thế?"
Kim Thế Di giật mình, nói: "Chẳng có gì." Nàng thiếu nữ nói: "Ngươi hứa giúp ta trả thù, đây không phải lời nói suông, vậy ngươi có cách gì giúp ta? Ngươi thấy võ công của ngươi có thể thắng được Mạnh Thần Thông không?"
Kim Thế Di bốc lửa giận, lạnh lùng nói: "Cô nương đã cứu tôi, tôi cộng thêm lời vào, trả lại mạng này cho cô nương là xong." Thiếu nữ cười khanh khách: "Ngươi tuy không muốn nói ra, nhưng cũng đã thừa nhận công lực không bằng Mạnh Thần Thông thành thử mới muốn liều mạng." Kim Thế Di nói: "Tôi giúp cô nương trả thù, quá lắm chẳng qua chỉ xả mạng vì cô nương, cô nương còn có điều gì chưa hài lòng?" thiếu nữ cười: "Đương nhiên là không hài lòng. Ngươi chết không sao nhưng ta vẫn chưa trả được thù! Huống chi nếu ngươi đấu không lại Mạnh Thần Thông, ngươi mất mạng thì cũng chưa thực hiện được lời hứa với ta." Kim Thế Di thản nhiên nói: "Vậy còn cách nào? Tôi chỉ có một mạng này thôi!"
Thiếu nữ nói: "Ta có cách. Chờ đến khi võ công của ngươi hơn được Mạnh ThầnThông thì giúp ta trả thù chẳng phải sẽ dễ như trở bàn tay sao?" Kim Thế Di cười nhạt: "Tôi tưởng cô nương còn có cách gì, tôi nói thực cho cô nương biết, tôi thất muốn thắng được Mạnh Thần Thông thì ít nhất cũng phải mất mười năm nữa. Trong vòng mười năm, dù võ công của tôi có tiến bộ nhiều cũng chỉ cân sức với y, không bị đả thương bởi Tu la âm sát công mà thôi." Thiếu nữ nói: "Giờ thì ngươi đã biết Tu la âm sát công lợi hại chưa? Theo võ công