Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212332

Bình chọn: 7.5.00/10/1233 lượt.

hiện giờ của ngươi quả thực luyện mười năm nữa có thể thắng được Mạnh Thần Thông, vả lại Tu la âm sát công của Mạnh Thần Thông không có tiến triển, nếu y luyện đến tầng thứ chín thì mười năm sau ngươi vẫn chưa chắc bằng y." Kim Thế Di rầu rĩ, nói: "Vậy cô nương có cách gì?" nàng thiếu nữ nói: "Chỉ cần ngươi nghe lời ta, ta đảm bảo chỉ trong vòng ba năm võ công ngươi sẽ áp đảo Mạnh Thần Thông. Trong vòng mười năm thì trên đời này chẳng ai địch nổi ngươi! Không những như thế, ngươi sẽ trở thành bậc tôn sư võ học từ xưa đến nay chẳng ai sánh nổi!" Kim Thế Di giật mình, đã đoán được vài phần, lập tức trỗi lòng nghi ngờ, nhưng lại giả vờ thắc mắc: "Nếu cô nương có bản lĩnh như thế cần gì phải nhờ tôi giúp đỡ?"

Thiếu nữ nhích tới gần chàng hơn, nhìn chàng với đôi mắt vừa tròn vừa sáng, nói:

"Ta không đùa với ngươi, ta có một nguyên nhân." Kim Thế Di nói: "Nguyên nhân gì?" thiếu nữ ấy nói: "Trước tiên ta phải làm cho ngươi tin ta không nói đùa. Ngươi thử xem, Tu la âm sát công của Mạnh Thần Thông chỉ là ba thiên trong bí kíp gia truyền nhà ta, theo ta biết, võ công trong bí kíp gia truyền nhà ta được chép theo lời của một bậc tiền bối dị nhân, toàn bộ võ công của vị tiền bối này so với những điều nhà ta chép lại được tựa như biển rộng với dòng suối nhỏ. Nếu chúng ta tìm được võ công của vị tiền bối này, dù cho có một trăm Mạnh Thần Thông thì cũng chẳng đáng sợ?" nhưng dị nhân tiền bối ấy đã chết ba trăm năm, làm sao tìm được võ công của ông ta? Vả lại cô nương làm sao biết ông ta có võ công để lại?"

Nàng thiếu nữ rất ngạc nhiên, đứng bật dậy: "Ngươi cũng biết chuyện này? Đúng thế, người ta muốn nói chính là Kiều Bắc Minh đã chết gần ba trăm năm nay. Ngươi có biết ta là ai không?" Kim Thế Di nói: "Đúng thế, chúng ta đã quen biết nhau hai ngày, cô nương vẫn chưa cho tôi biết tên." Thiếu nữ nói: "Ta tên Lệ Thắng Nam. Tahỏi điều này không phải, ngươi có biết ta là người thế nào không?"

Kim Thế Di nói: "Cô nương là người tìm Mạnh Thần Thông trả thù." Thiếu nữ nói: "Đó chính là do ta nói với ngươi!" Kim Thế Di nói: "Đúng thế, cô nương không nói thì làm sao tôi biết?" thiếu nữ cười nói: "Té ra là ngươi đang nói vòng vo, nói như thế, trước khi gặp ta ngươi hoàn toàn không biết trên đời này có ta."

Kim Thế Di nói: "Tôi lớn hơn cô nương vài tuổi, lại đi khắp nơi, tiếng xấu đồn khắp giang hồ. Cô nương biết trên đời này có một người như tôi không có gì là kỳ lạ."

Thiếu nữ nói: "Nói ngược lại ngươi biết tên ta có nghĩa là kỳ lạ đúng không? Song ta cảm thấy cũng hơi lạ lùng, ngươi biết ba trăm năm trước có một người tên Kiều Bắc Minh, vậy tại sao không biết ta là ai?" ánh mắt trong veo như nước hồ thu cứ nhìn chằm chằm vào Kim Thế Di, tựa như đã nhận ra chàng không phải nói dối, rồi nàng thở phào, nghỉ một lát rồi mới nói: "Ta chưa bao giờ cho ai biết thân thế của mình, ngươi đã biết chuyện Kiều Bắc Minh, hôm nay ta sẽ nói cho ngươi biết." Kim Thế Di nói: "Tôi đoán được thân thế của cô nương có liên quan đến bí mật võ lâm, nếu như thế, không nói cũng được."

Thiếu nữ nói: "Từ rày về sau chúng ta sẽ dựa vào nhau, có nói cho ngươi biết cũng chẳng sao." Kim Thế Di nghe nàng bảo đôi bên sẽ dựa vào nhau thì rùng mình, nhủ thầm: "Coi như mình đã ký khế ước bán thân với nàng." Chỉ nghe nàng nói: "Kiều Bắc Minh có một học trò tên gọi Lệ Kháng Thiên, cả đời ông ta trung thành, ông ta vừa là học trò của Kiều Bắc Minh, cũng là quản gia của nhà họ Kiều, bao nhiêu bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh ông ta đều đã xem qua, tất cả những bí quyết võ học nửa đời trước của Kiều Bắc Minh đều do ông ta ghi chép. Chỉ vì tiếng tăm của Kiều Bắc Minh quá vang dội, cho nên ba trăm năm sau vẫn có người còn biết, nhưng chẳng ai biết đến quản gia của ông ta." Kìm Thế Di nói: "Ồ, té ra Lệ Kháng Thiên là tổ tiên của cô nương." Thiếu nữ nói: "Đúng thế, ông ta là tổ tiên bảy đời trước của ta. Lúc đó Kiều Bắc Minh là đệ nhất ma đầu, đắc tội với rất nhiều hiệp khách. Sau đó ông ta bị thương dưới kiếm của đại hiệp Trương Đan Phong, giả vờ chết chạy ra ngoài biển, sợ bị trả thù, nhà ta đoạt bí kíp võ công cho nên mai danh ẩn tích, đời đời tương truyền, không hề để lộ phong thanh ra giang hồ." Kim Thế Di nói: "Tổ tiên của cô nương quả là biết giữ thân, nếu là tôi thì đã không nén được." Thiếu nữ nói: "Kiều Bắc Minh chạy ra một hòn đảo ở miền Đông Hải, chỉ có nhà ta biết tin này. ông ta để lại bí kíp võ công cả đời trên đảo, điều đó cũng có chỉ nhà ta biết."

Kim Thế Di cười rằng: "Nhưng tôi đã biết." Rồi chàng chợt nhớ lại bức bản đồ kỳ lạ, vốn định hỏi nàng nhưng cố kìm lại. Nàng thiếu nữ liếc nhìn chàng rồi nói: "Thực ra dù người khác có biết cũng chẳng ích gì. Họ tìm đến hải đảo, cũng không có cách lấy được bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh, bởi vì ở đây còn có một bí mật chỉ có một mình nhà ta biết. Hiện giờ cũng chỉ có một mình ta biết."

Kim Thế Di nói: "Có phải cô nương muốn tôi cùng ra hải đảo tìm võ công của Kiều Bắc Minh hay không?" thiếu nữ đáp: "Đúng thế." Kim Thế Di nói: "Tại sao cô nương không tự đi?" thiếu nữ trả lời: "Một là ta không biế


Old school Swatch Watches