Insane
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211300

Bình chọn: 9.5.00/10/1130 lượt.

Hoa, Thắng Nam... nàng đã không muốn đối xử với mình như huynh muội, mình còn đuổi theo làm gì? Chẳng phải tự chuốc lấy phiền toái, tự chuốc lấy khổ hay sao?" lúc này đang là buổi trưa, mặt trời đang ở trên cao, xung quanh hoa dại ở rộ, lúc này cảnh Mang Sơn thật là đẹp nhưng Kim Thế Di thấy cõi lòng tê tái, chàng nhớ lại khi còn ở với Lệ Thắng Nam trên hoang đảo, bao nhiêu lời nói êm ái dịu dàng, bao nhiêu ân cần âu yếm, cả hai cùng trải qua hoạn nạn, không ngờ lại có kết cuộc như hôm nay! Kim Thế Di thấy lòng nguội lạnh, thầm nhủ: "Chuyện quá khử cứ để cho nó đi qua, mình tự thấy chẳng hổ thẹn gì với Thắng Nam. Thôi được, cứ coi như đó là một người chưa bao giờ quen!"

Nhưng bóng hình của Lệ Thắng Nam tựa như lởn vởn trước mặt chàng, rõ nhất là nụ cười khiến người ta yêu thương của nàng, trong chớp mắt nụ cười ấy biến mất thay vào là ánh mắt oán hờn, vẻ mặt phẫn uất, thần thái giá lạnh! Kim Thế Di rùng mình:

"Nàng đến Mang Sơn làm gì? Tại sao nàng nhìn mình với ánh mắt như thế? Tựa như đầy mỉa mai, tà ác, oán hờn, sung sướng?" chàng nghĩ như thế thì bất chợt thấy lạnh mình, Kim Thế Di đã thấy hình như có điều gì không may, lúc này chàng đã không thể nhớ đến quá khứ êm đềm, chàng chỉ muốn biết Cốc Chi Hoa có bình an hay không. Chàng vội vàng ba chân bốn cẳng chạy như tên bay như Mang Sơn! Đệ tử Mang Sơn canh trước Huyền Nữ quán chợt thấy Kim Thế Di lướt tới thì không khỏi cả kinh, bốn năm trước Kim Thế Di đại náo Mang Sơn khiến Tào Cẩm Nhi suýt nữa chẳng xuống thang được. Những đệ tử này lúc đó đã từng giao thủ với chàng, một trong tám đại đệ tử của Mang Sơn là Lư Đạo Lân vội vàng phát ra tín hiệu, cùng các đệ tử bày thành thế trận chặn trước mặt, giơ ngang đao quát hỏi: "Tên ma đầu nhà ngươi vẫn chưa chết sao? Đến đây làm gì? Bọn ta đâu có phát thiệp mời cho ngươi?"

Kim Thế Di nào có tâm trạng đôi co với y, đánh ra một chưởng đẩy Lư Đạo Lân sang một bên, nói: "Không phải ta đến đây đánh nhau, Cốc chưởng môn của các ngươi thế nào? Ta muốn gặp nàng?" Các đệ tử đều cả giận quát: "Ngươi còn muốn gặp chưởng môn của ta?" Thế là vung đao múa kiếm xông tới bao vây! Bởi vì trước khi ra biển, Kim Thế Di và Lệ Thắng Nam như hình với bóng, nhiều người trong võ lâm biết chuyện này, thậm chí có người còn cho họ là một đôi tình nhân.

Nay Lệ Thắng Nam vừa mới đi, Kim Thế Di đã đến, đệ tử phái Mang Sơn càng cho chàng là đồng đảng của nàng.

Kim Thế Di thi triển võ công Tiêm y thập bát điệt, những người chạm phải chàng đều bị văng ra, chỉ trong chốc lát các đệ tử phái Mang Sơn đều bị chàng đánh ngã chổng vó, trong lúc đó hai người Lộ Anh Hào và Bạch Anh Kiệt nghe tiếng chạy ra, Kim Thế Di vung hai tay tóm lấy họ: "Lộ huynh, Bạch huynh. Hãy mau đắt tôi vào, tôi không phải đến đây gậy chuyện ? Thế nào, các người còn mở mắt nhìn tôi làm gì? Không nhận ra tôi sao? Mùa xuân năm nay kẻ đánh lui đệ tử của Mạnh Thần Thông chính là tôi! Các người đã nhớ chưa? Hãy tin tôi chẳng có ác ý!" Lần đó Kim Thế Di giả mạo thành đệ tử tục gia của chùa Thiếu Lâm, cứu hai người Lộ, Bạch, lúc đó Bạch Anh Kiệt cũng nghi ngờ thân phận của chàng, nay nghe chàng nói thì vỡ lẽ ra. Bạch Anh Kiệt nói: "Ồ, té ra người là ân nhân, tôi dắt người vào. Nhưng người hãy buông nhẹ tay được không?" Té ra Kim Thế Di đang rất gấp gáp, bất giác đã dùng kình, suýt nữa đã bóp nát xương của họ. Bọn Dực Trọng Mâu, Đường Kinh Thiên nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, không hẹn mà đều chạy ra xem, thấy Kim Thế Di hộc tốc chạy vào, Dực Trọng Mâu thất kinh, Dường Kình Thiên đã rút kiếm quát: "Kim Thế Di, ngươi muốn thế nào?" Kim Thế Di kêu lên: "Cốc Chi Hoa đâu?" Đường Kinh Thiên nói: "Ngươi còn hỏi đến nàng, hảo bằng hữu của người đã hại chết nàng!" Kim Thế Di kinh hoảng, đứng sững sờ, nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, Đường Kinh Thiên đã đâm tới một kiếm, Băng Xuyên Thiên Nữ vội vàng kêu: "Đừng!" Rồi vung tay chụp lại, chỉ nghe soạt một tiếng, cây Du long kiếm đã đâm qua áo của Kim Thế Di, nếu không nhờ Băng Xuyên Thiên Nữ kẻo lại thì suýt tí nữa đã đâm một lỗ trên người của chàng! Đường Kinh Thiên tức giận nói: "Sao muội còn nói giúp cho y? Lần trước y đã cứu ả yêu nữ trong tay của cha, chả lẽ muội còn chưa biết?" Té ra Phùng Lâm và Đường Hiểu Lan biết được người đó là Kim Thế Di đã nói với Đường Kinh Thiên và Chung Triển nhưng chỉ giấu một mình Lý Tâm Mai.

Băng Xuyên Thiên Nữ nói: "Hình như không phải y đồng mưu với ả yêu nữ!"





Kim Thế Di ngẩn người, chàng chợt kêu lớn một tiếng, phất ống tay áo suýt nữa đã hất ngã Đường Kinh Thiên, rồi chàng vươn tay chụp lấy Dực Trọng Mâu kêu lên: "Nàng ở đâu, mau dẫn ta vào xem!" Lúc này Dực Trọng Mâu cũng biết Kim Thế Di không có ý xấu, giật mình nói: "Hãy theo tôi, giờ đây sư muội chỉ còn hơi thở cuối cùng!" Kim Thế Di bước vào trong phòng, thấy bọn nữ đệ tử phái Mang Sơn chuẩn bị cho Cốc Chi Hoa, bất đồ toàn thân run bần bật, hai mắt tối sầm, khụy gối xuống gào lên: "Đều là lỗi của huynh, huynh đến chậm một bước!" Băng Xuyên Thiên Nữ vội vàng nói: