pacman, rainbows, and roller s
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211314

Bình chọn: 10.00/10/1131 lượt.

"Thế Di, huynh hãy bình tĩnh, Cốc cô nương vẫn chưa đứt hơi? Chúng tôi đã cho nàng uống Thiên Sơn liên, nhưng không có cách nào giúp khí huyết nàng vận hành!" Kim Thế Di nhảy bật lên, chẳng hề để ý đến chuyện nam nữ, cúi xuống ngực Cốc Chi Hoa nghe nhịp tim của nàng, một lúc sau thì chàng đứng dậy, trong mắt lộ tia hy vọng, nói Dực Trọng Mâu: "Hãy mau chuẩn bị một căn tịnh thất." Dực Trọng Mâu mừng rỡ, vội vàng làm theo. Kim Thế Di bước vào tịnh thất, đóng cửa phòng lại, trịnh trọng căn dặn không ai được vào quấy rối.

Bọn Lư Đạo Lân đều thấp thỏm lo âu, vây quanh Dực Trọng Mâu hỏi: "Làm thế có ổn không? Có tin nổi tên ma đầu này không?" bởi vì giờ đây Cốc Chi Hoa đã là chưởng môn phái Mang Sơn, Dực Trọng Mâu để cho cô nam quả nữ cùng một phòng, nếu Kim Thế Di có thể cứu sống Cốc Chi Hoa thì thôi, nếu không được thì phái Mang Sơn lại sẽ chịu nhục thêm, chỉ e sau khi Cốc Chi Hoa chết thì sẽ đội thêm nỗi oan không trong sạch, Dực Trọng Mâu nghe các sư đệ nói như thế thì không khỏi giật mình, nhưng thần sắc vẫn như thường, gật đầu, kiên quyết nói: "Dù người khác nói thế nào, ta vẫn tin y!" Trong phái Mang Sơn Dực Trọng Mâu chỉ kém Tào Cẩm Nhi, y đã nói như thế, các đệ tử phái Mang Sơn đều không dám nhiều lời.

Kim Thế Di đóng cửa phòng lại, định thần, điều hòa hơi thở rồi thầm khấn: "Trời cao phù hộ, giúp con cứu sống Chi Hoa muội muội." Thế rồi ngồi xếp bằng, hai chưởng đặt lên huyệt toàn Cơ trước ngực Cốc Chi Hoa, từ từ thôi cung quá huyệt cho nàng.

Nội công của Cốc Chi Hoa có căn Cơ vững chắc, được ngoại lực tương trợ, thế là tự nhiên nảy sinh phản ứng, qua nửa canh giờ, chỉ nghe nàng ho nhẹ, ngực dần dần phập phồng, đó là nàng đã thở được, máu ứ trong người cũng đã có hiện tượng được hóa giải.

Kim Thế Di cả mừng, cố gắng đẩy thêm công lực. Nửa canh giờ sau, hơi thở của Cốc Chi Hoa càng mạnh hơn, chẳng khác người thường bao nhiêu. Chất kịch độc trên người Cốc Chi Hoa dần dần chuyển vào lòng bàn tay của nàng, Kim Thế Di chỉ dùng nội công thượng thừa đẩy ra đầu ngón tay, chàng cắn rách hai đầu ngón tay giữa của nàng, nặn ra máu độc, sau đó lại dùng Nhất chỉ thiền công điểm vào ba mươi sáu đại huyệt trên toàn thân của nàng, kinh mạch của Cốc Chi Hoa được thông suốt, dược lực của Thiên Sơn liên đi khắp tứ chi, cuối cùng đã đần dần tỉnh táo. Kim Thế Di cũng mệt bã người. Chàng vừa mừng vừa lo, tim đập bình bình, nắm chặt hai tay của Cốc Chi Hoa, chỉ thấy Cốc Chi Hoa dần dần mở mắt, kêu lên: "Đây là đâu? Có phải ta đang nằm mộng? Ngươi... ngươi..." Kim Thế Di vội vàng nói: "Huynh là Thế Di, muội đừng sợ." Cốc Chi Hoa nói: "Làm sao muội ở đây?" Rồi nàng chớp mắt, tựa như đang cố nhớ đến chuyện xưa, chợt nàng rút tay ra, kêu lên: "Không đúng, Lệ cô nương đâu? Làm sao chỉ có chúng ta ở đây? Lệ cô nương của huynh đang ở đây, sao huynh lại không đi cùng nàng?" Kim Thế Di nói: "Là nàng đã hại muội, chỉ trách huynh đến muộn một bước! Nàng đã chạy, từ rày về sau chúng ta hãy mặc kệ nàng!"

Cốc Chi Hoa khẽ nói: "Huynh nói sao, mặc kệ nàng? Chẳng phải huynh và nàng cùng đến hay sao?" Kim Thế Di nói: "Làm sao cùng đến được? Mấy tháng trước chúng tôi đã chia tay! Huynh không ngờ lòng dạ nàng độc ác đến thế! Nhưng những chuyện này đều đã qua, Chi Hoa, muội có chấp nhận là bằng hữu của huynh suốt đời không?" Cốc Chi Hoa sững người ra, toàn thân run bần bật, chẳng thể ngồi nổi, Kim Thế Di đỡ nàng. Cốc Chi Hoa chợt kêu: "Không được, không được! Thế Di, đa tạ huynh đã cứu sống muội nhưng tốt nhất từ rày về sau chúng ta đừng gặp nhau nữa.'' Cốc Chi Hoa vì quá xúc động, nói liền mấy câu cho nên ho một tràng, chỉ cảm thấy toàn thân uể oải, tứ chi rũ rượi.

Kim Thế Di rơi nước mắt mà nói rằng: "Toàn là do huynh hại muội cả, suýt nữa muội đã mất mạng, chả trách nào muội không chịu thứ lỗi cho huynh!" Cốc Chi Hoa nói: "Không, muội chẳng trách huynh tí nào cả. Thực ra Lệ Thắng Nam hại muội, trái lại muội rất vui!" Kim Thế Di bất giác ngạc nhiên, Cốc Chi hoa chợt mỉm cười, nói:"Chàng ngốc, điều này mà cũng không hiểu sao, huynh nghe thử xem, tại sao nàng lại hại muội, nếu... nếu..." Nàng ho thêm mấy tiếng rồi mặt đỏ ửng.

Kim Thế Di vỡ lẽ ra, bởi vì Lệ Thắng Nam hại Cốc Chi Hoa là do Kim Thế Di yêu Cốc Chi Hoa, mà Cốc Chi Hoa lại vui mừng khi bị trúng độc là vì nàng đã biết tâm ý của chàng. Kim Thế Di khẽ nói: "Muội đã mệt, hãy nằm xuống nghỉ ngơi, để huynh nói giúp hai câu đó của muội. Nếu... nếu huynh khiến cho nàng hài lòng, nàng có hạ độc muội không? Chi Hoa muội muội, có phải muội muốn nói hai câu này không?" Cốc Chi Hoa im lặng, trên mặt nàng hiện nét cười, Kim Thế Di lại nói: "Chi Hoa muội muội có tin huynh không? Tại sao muội lại vẫn chưa chịu?" Cốc Chi Hoa nói: "Muội đã là một phế nhân, Thiên Sơn liên chỉ có thể kéo dài hơi tàn của muội, chả lẽ huynh không nhận ra sao?" Kim Thế Di nắm tay nàng nói: "Vậy huynh sẽ hầu hạ muội suốt đời suốt kiếp!" Cốc Chi Hoa trào nước mắt, đó là nước mắt đau đớn, cũng là nước mắt xúc động, trong khoảnh khắc nàng hầu như suýt nữa đã chấp nhậnlời cầu hôn của Kim Thế Di, nhưng nàn