ậu nhân của Lệ gia không?" rồi vung áo cà sa, mai hoa châm cắm trên áo cà sa rơi xuống như mưa. Thái thanh khí công của ông ta là thiên hạ đệ nhất, tuy mai hoa châm cắm vào áo cà sa của ông ta nhưng chẳng hề đâm vào da thịt. Lệ Thắng Nam nói:
"Đại sư đã biết lai lịch của tôi, chắc là có thể thứ lỗi tôi mạo phạm. Viên thuốc này có thể hóa giải độc của hoa Ma quỷ. Tiểu nữ tử ngộ phạm đại sư, nay xin tặng thuốc chuộc tội." Thế là bắn viên thuốc ra. Kim Quang đại sư nói: "Được, tôi tin cô nương!", rồi nhận lấy viên thuốc cho vào miệng. Số là một người có công lực như Kim Quang đại sư dù bách độc bất xâm, không cần phải có thuốc giải, nhưng vì ông ta đang đấu chưởng với Mạnh Thần Thông, nguyên khí đã tổn thương. Mùi thơm hoa Ma quỷ tuy chẳng hại được ông nhưng ông lại phải phân thân chống cự. Nếu người khác có võ công và thân phận như ông thì có lẽ sẽ nghĩ rằng nhận thuốc của kẻ vãn bối là mất sĩ diện, nhưng ông lại là một cao tăng đắc đạo, chẳng màng đến danh tiếng, vì ứng phó với tình hình nguy cấp, bởi vậy mới nhận món ân tình của Lệ Thắng Nam.
Tất cả những chuyện lạ xảy ra trước mắt ông đều cho ông một cảm giác như mưa to gió lớn sắp kéo đến! Lúc này, cao thủ phía Mạnh Thần Thông đã đuổi theo Lệ Thắng Nam. Vợ chồng Trần Thiên Vũ thấy nàng đoạt thanh bảo kiếm của Đường Kinh Thiên thì cũng vội vàng nhảy ra tiếp ứng. Trong cơn hỗn loạn, người của hai bên đều coi Lệ Thắng Nam là kẻ địch. Lăng Tiêu Tử đuổi theo tới trước tiên, cây phất trần quét ra một chiêu Vạn tiết giai tâm, đánh vào huyệt bối tâm của Lệ Thắng Nam.
Lăng Tiêu Tử là người của phái Toàn Chân, võ công cao cường nhất trong những người đi theo Mạnh Thần Thông. Cây tơ phất trần căng ra như cây ngân châm. Lệ Thắng Nam trở tay đánh lại một kiếm, ánh hàn quang lóe lên, chặt đứt một nhúm phất trần của y. Nàng đột nhiên thấy bảo kiếm trầm xuống, té ra chuôi kiếm đã bị tơ phất trần của y quấn vào. Tơ của cây phất trần này chính là ô kim huyền tơ. Chỉ trong khoảnh khắc những sợi tơ căng ra như dây đàn lại trở nên mềm mại. Nếu chẳng có nội lực tinh thuần thì chẳng thể nào làm được. Lệ Thắng Nam hơi khinh địch suýt nữa đã thua to. May mà nội công của nàng đã đạt đến cảnh giới thu phát tùy tâm, vừa cảm thấy không ổn thì đã ngưng tụ chân lực nội gia vào mũi kiếm. Cây bảo kiếm mỏng như tờ giấy chợt trở nên nặng nề lạ thường. Lăng Tiêu Tử vận công đoạt bảo kiếm của nàng mà chẳng hề nhúc nhích.
Lệ Thắng Nam lách người, đang định dùng Huyền âm chỉ, bọn Dương Xích Phù, Kim Nhật đã liên tiếp đuổi tới. Kim Quang đại sư nhướng mày, điềm nhiên nói:
"Lăng tiêu đạo huynh, công phu thật hay! Lão nạp cũng tiếp một chiêu của ông để Lệ cô nương và Dương thí chủ ấn chứng võ công." Rồi thổi ra một luồng hơi, tơ phất trần cuộn vào chuôi kiếm của Lệ Thắng Nam bung ra, Lăng Tiêu Tử thấy Kim Quang đại sư sau khi bị thương mà vẫn có được công lực như thế thì cả kinh, vội vàng nói: "Không dám!", rồi thu phất trần lui ra.
Lệ Thắng Nam cười lạnh: "May cho tên đạo sĩ thúi lỗ mũi trâu nhà ngươi!", rồi nàng lia thanh bảo kiếm. Lập tức nghe tiếng binh khí gãy. Cây trường kiếm của Dương Xích Phù bị gãy thành hai đoạn, cây gậy lôi điện của Kim Nhật bị mẻ một miếng. Kim Nhật thấy thế thì lập tức lui ra. Dương Xích Phù vừa dùng bổ thiên cao nối gân, di chuyển không linh hoạt bị Lệ Thắng Nam tung một cước lộn nhào.
Lệ Thắng Nam vượt ra khỏi vòng vây thì gặp vợ chồng Trần Thiên Vũ. Lệ Thắng Nam trợn tròn hai mắt, chợt cười rằng: "Các người cũng đến đấy ư?", rồi thu thanh bảo kiếm nhảy vọt về phía trước, hai tay vung ra nắm mạch môn của vợ chồng Trần Thiên Vũ. Hai vợ chồng nhà này võ công cũng chẳng phải kém cỏi, nhưng thủ pháp và thân pháp của Lệ Thắng Nam thực sự nhanh đến khó hình dung, lại thêm quỷ dị vô cùng. Vợ chồng Trần Thiên Vũ chưa kịp đâm kiếm ra thì đã bị nàng giữ chặt. Giang Nam kêu lên: "Hỏng bét, hỏng bét! Lẽ nào cô nương cũng đánh cả hảo bằng hữu của Kim đại hiệp?" Giang Nam nói chưa dứt thì Lệ Thắng Nam đã buông tay ra, cười nói: "Nể mặt Thế Di, ta cũng tặng hai người hai viên thuốc." Rồi tay trái bóp miệng Trần Thiên Vũ, tay phải cũng bóp miệng U Bình, miệng hai người há to, Lệ Thắng Nam nhét vào miệng mỗi người hai viên thuốc rồi đẩy nhẹ, nói một tiếng "Đi thôi", đồng thời cũng giải huyệt đạo của họ. Khi họ đứng vững thì Lệ Thắng Nam đã nhảy ra một bên bãi cỏ. Vợ chồng Trần Thiên Vũ công lực hơi yếu, hít phải mùi hoa Ma quỷ tuy không bị say nhưng cũng cảm thấy bải hoải trong người. Họ sở dĩ vừa mới ra tay thì bị Lệ Thắng Nam khống chế, một nửa nguyên nhân chính là điều này. Nay sau khi bị Lệ Thắng Nam ép uống thuốc thì tựa như đã uống canh giải rượu, cảm giác lâng lâng không còn nữa, tinh thần sảng khoái. Hai người này vừa hổ thẹn vừa ngạc nhiên, lòng đều nghĩ: "Nghe nàng ta bảo ‘nể mặt của Thế Di’, chả lẽ Kim Thế Di vẫn còn sống?" Từ sau khi hoa Ma quỷ nở rộ, Lệ Thắng Nam đột nhiên xuất hiện cho đến lúc này, nàng đã thua Mạnh Thần Thông nhưng thắng nhiều cao thủ như Lăng Tiêu Tử, Kim Nhật, lại tặng thuốc cho Kim Quang đại sư và vợ c