Thông cũng cảm thấy rất khó chịu. Lòng bàn tay của Tây Môn Mục Dã có kỳ độc, Mạnh Thần Thông tiếp một chưởng thì thấy từ lòng bàn tay đến hổ khẩu lập tức nổi lên nhiều đốm đỏ, cánh tay ngứa ngáy đến nỗi không thể gồng lên được.
Mạnh Thần Thông vội vàng vận huyền công, chưởng trái liên tục vỗ ra. Hai người áo vàng bên cạnh Tây Môn Mục Dã đồng thời nhảy lên, một người tiếp một chưởng ấy của Mạnh Thần Thông, người kia thì dùng La Hán thần quyền của phái Thiếu Lâm đấm vào ngực Mạnh Thần Thông.
Mạnh Thần Thông đã luyện hộ thể thần công đến mức cao nhất, có thể sinh ra theo ý niệm. Người áo vàng đấm một quyền vào ngực y thì tựa như trúng vào một bức tường sắt chứ không phải là cơ thể của một con người. Y cả kinh chưa kịp rút quyền lại thì đã bị chấn động bật ra ba trượng. Người tiếp chưởng của Mạnh Thần Thông càng nặng hơn, cánh tay phải bị trật khớp, té nhào xuống đất, miệng phun một ngụm máu tươi.
Mạnh Thần Thông liên tục đắc thắng, nhưng trong bụng lại thất kinh. Thử nghĩ công lực của y đến mức nào, tuy đã giảm một nửa nhưng vẫn đủ chống cự bất cứ cao thủ nào trên đời, nhưng người áo vàng lúc nãy chỉ bị thương chứ không mất mạng, còn người đấm ra một quyền tuy bật ra cách đó ba trượng nhưng không hề bị trọng thương, còn Mạnh Thần Thông thì thấy nhói đau nơi ngực.
Mạnh Thần Thông đã biết đám người áo vàng đi theo Tây Môn Mục Dã chẳng phải tầm thường, nay đã thử hai người thì càng chứng thực suy đoán của y. Y bất đồ cả kinh, thầm nhủ: "Bất cứ ai trong số mười hai người áo vàng này đều có tư cách là tông sư của một phái, tại sao mình lại không biết chúng? Tây Môn Mục Dã tìm đâu ra bọn này? Tại sao bọn chúng lại chấp nhận cúi đầu nghe theo Tây Môn Mục Dã?"
Mạnh Thần Thông nghĩ bụng, dù cho nguyên khí của mình chưa bị tổn thương cũng không thể giết sạch mười hai người này.
Huống chi Tây Môn Mục Dã đã trở thành Tây Môn Mục Dã cao thủ dùng độc đệ nhất thiên hạ, chưa kể phía chính phái có Thống Thiền thượng nhân thần công trác tuyệt. Y đang nghĩ như thế, nào dám ham đánh, thế là lập tức kéo bè đảng bỏ chạy.
Mười hai người áo vàng tản ra bốn hướng đuổi theo. Không những Mạnh Thần Thông không biết lai lịch của mười hai người áo vàng mà cao thủ các phái đều không biết bất cứ người nào trong số đó, ai nấy đều kinh ngạc! Mạnh Thần Thông vừa bỏ đi, Tây Môn Mục Dã cùng mười hai người áo vàng chẳng hề lo sợ, cứ xông vào những chỗ đông người mà chém giết, mười hai người này đều có công phu kỳ độc, hoặc dùng chưởng chém chỉ đâm, hoặc dùng đao bổ kiếm chém, hoặc dùng độc dược ám khí.
Tuy ở đây có mấy trăm cao thủ, ngoại trừ những người công lực siêu phàm, bách độc bất xâm, những người khác vì đã hít phải hương hoa Ma quỷ, ai nấy đều lâng lâng như say rượu, đầu vàng mắt hoa, không thể nào xuất ra kình lực. Chỉ trong khoảnh khắc thây chết đầy đất, máu chảy đầy nội! Thống Thiền thượng nhân vội vàng hạ lệnh rút lui. Tây Môn Mục Dã nuốt hai viên thuốc, tạm thời khống chế được Tu la âm sát công, cùng ba người áo vàng đuổi theo. Thống Thiền thượng nhân cởi áo cà sa cuộn tới, lập tức dưới đất bằng như nổi lên một đám mây đỏ chặn bọn chúng. Chỉ nghe tiếng gió kêu lên vù vù, Tây Môn Mục Dã té lăn một vòng, Kim Quang đại sư dốc thần lực cũng đả thương được một người áo vàng, hai người áo vàng còn lại không đánh mà tự lui. Kim Quang đại sư, Thống Thiền thượng nhân, vợ chồng Đường Kinh Thiên, Dực Trọng Mâu, Tào Cẩm Nhi, Tân Ẩn Nông, Đại Bi thiền sư, tám người chia thành bốn đường, yểm hộ cho đệ tử các phái chạy xuống theo con đường của Lệ Thắng Nam đã mở, thoát khỏi Mang Sơn.
Đó chính là: Trong hội chợt thấy quần ma đến,đại nạn giáng xuống phải rút lui.
Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 35 sẽ rõ.
Hồi Thứ Ba Mươi Lăm
Người ôm tình hận người đau khổ
Ai nhớ nhung chàng cũng xót xa
Lần này đệ tử các phái tụ hội ở Mang Sơn đều là những người nổi bật trong bổn phái. Ngoại trừ mấy mươi người bị trọng thương, những người còn lại tuy hít phải mùi hoa Ma quỷ, không thể vận dụng chân lực nội gia, nhưng vẫn còn chạy được. Những người bị thương nhẹ thì đỡ người bị thương nặng, người chưa bị thương thì theo tám đại cao thủ đoạn hậu, tuy bại nhưng trận thế chẳng hề rối loạn.
Tây Môn Mục Dã hét lên: "Giết càng nhiều càng tốt, kẻ đã chạy thoát không cần đuổi theo!" Bọn người áo vàng hú lên tựa như bầy mãnh thú nổi điên, hễ gặp người là giết, bất luận chính tà! Đệ tử chính phái vì có người suất lãnh, thương vong không nặng nề lắm, còn phía Mạnh Thần Thông thì người có võ công cao nhất đã bỏ chạy, những kẻ còn lại phải tự lo, chỉ trong khoảnh khắc hầu như đã bị bọn người áo vàng giết chết hết! Tán Mật pháp sư cả giận, chặn hai người áo vàng gầm lớn một tiếng. Tiếng gầm ấy là công phu Sư tử hống của Phật môn. Hai người áo vàng bị tiếng gầm như sấm dậy chấn động, lập tức tai và mũi đều chảy máu, toàn thân mềm nhũn, vội vàng lui ra sau. Mười đệ tử của Tán Mật pháp sư vội vàng theo y phá vòng vây.
Tây Môn Mục Dã cho hai người áo vàng uống m