XtGem Forum catalog
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3214121

Bình chọn: 10.00/10/1412 lượt.

o nguy hiểm! Mạnh Thần Thông tuy chiếm được thượng phong nhưng trong lòng thầm kêu khổ. Công lực của Kim Quang đại sư thâm hậu đến mức vượt khỏi sự tưởng tượng của y. Y dốc ra Tu la âm sát công đến tầng thứ chín, sau một tuần trà thì y thấy nội lực của Kim Quang đại sư tuy dần dần giảm xuống nhưng chưa đến mức khô kiệt. Lòng bàn tay vẫn ấm áp như thường. Điều Mạnh Thần Thông lo sợ không phải là không thể đánh bại Kim Quang đại sư mà là sau khi đánh chết ông ta, nếu lại cùng Thống Thiền thượng nhân giao thủ thì y hoàn toàn không thể nắm chắc được phần thắng. Kim Quang đại sư vận dụng Thái thanh khí công liều với Mạnh Thần Thông là muốn hy sinh bản thân mình, làm tiêu hao uy lực Tu la âm sát công của Mạnh Thần Thông để nhường cho Thống Thiền thượng nhân đối phó với y.

Một hồi sau, khí trắng trên đầu Kim Quang đại sư càng lúc càng dày, xung quanh hai người tựa như bị bao bọc bởi một màn sương. Mặt trời đã hạ xuống núi, màn đêmbuông xuống. Những người mắt kém đã không nhìn thấy rõ, nhưng tất cả mọi người càng lúc càng căng thẳng, tựa như nghe được cả tiếng chim rơi.

Trong lúc tĩnh lặng đến cực độ, Giang Nam chợt kêu ồ một tiếng. Đường Kinh Thiên nhìn theo ánh mắt của chàng. Chỉ thấy trong bụi cỏ dại bên cạnh họ có mấy đóa hoa dại đang từ từ nở ra. Cánh hoa xen lẫn hai màu đỏ và trắng, trông đẹp đẽ vô cùng, một làn gió thổi tới mang theo một mùi thơm kỳ lạ nhưng lại thoang thoảng mùi máu tanh, khiến cho người ta cảm thấy thư thái.

Giang Nam kêu lên, tất cả những người khác cũng chú ý đến. Chỉ thấy dưới gốc cây, trong bụi cỏ dại xung quanh đều có vô số những đóa hoa kỳ lạ vừa nhìn tựa như thấy như có một áng mây đỏ sà xuống đất, trông rất đẹp mắt. Thông thường hoa phải nở vào ban ngày, nhưng hoa nở rộ sau buổi hoàng hôn là chuyện hiếm có, huống chi những đóa hoa lạ này lại đang nở rộ thắp nơi! Hàng trăm cao thủ ở đây đều trợn mắt há mồm, bắt đầu không để ý đến cuộc quyết đấu giữa Mạnh Thần Thông với Kim Quang đại sư. Trần Thiên Vũ chợt la lên: "Không xong, đây là hoa Ma quỷ!" Đường Kinh Thiên nói: "Đúng thế, đây là hoa A tu la, các vị hãy mau chóng nín thở, bế huyệt đạo!" Tuy họ đã biết rằng đây là hoa Ma quỷ, hoa này chỉ mọc trên đỉnh núi Hy Mã Lạp Nhã, đó là nơi cực kỳ lạnh lẽo. Nhưng đây là lúc tháng ba mùa xuân, tuyết trên Mang Sơn đã tan, thế mà hoa Ma quỷ lại nở rộ khắp nơi thì đúng là chuyện lạ! Hai người Đường, Trần không có thời gian suy nghĩ, loại hoa này vừa nở là lúc hương thơm của nó nồng nhất, cả Đường Kinh Thiên hít vào một hơi cũng cảm thấy lâng lâng, những người khác thì càng ngây ngất.

Đường Kinh Thiên nghĩ: "Đây chắc chắn là Mạnh Thần Thông giở trò!", nhưng nhìn sang thì thấy đồng đảng của y cũng nghiêng ngả tựa như uống rượu. Kim Nhật quát: "Tào Cẩm Nhi, ngươi đã giở trò quỷ quái gì?", rồi vung cây gậy lao ra. Đường Kinh Thiên rất kinh ngạc, bởi vì người của phía Mạnh Thần Thông cũng hít phải loại hương này, chả lẽ còn có người thứ ba? Người này có thể khiến cho hoa Ma quỷ nở rộ ở Mang Sơn, lẽ nào còn thần thông quảng đại hơn cả Mạnh Thần Thông?

Chàng vừa mới nghĩ đến thế thì chợt nghe Lăng Tiêu Tử kêu lên: "Kim lão đệ, đề phòng ám toán!" Ngay trong khoảnh khắc này, một bóng trắng lướt qua đầu Kim Nhật. Kim Nhật vung cây gậy, chưa thấy rõ là vật gì thì hổ khẩu đã bị thiết đinh đâm vào, đau đến nỗi kêu rống lên, cây gậy cũng vuột khỏi tay! Té ra người bay lướt qua đầu y mang đinh hài, y chưa kịp ra đòn thì đã bị người đó đá trúng! Đường Kinh Thiên thất kinh, thầm nhủ: "Ở đâu ra một thiếu nữ như thế này, khinh công của nàng chẳng kém gì của mình!" Cơ Hiểu Phong phóng vọt người lên, vung ra ba mảnh táng môn đinh tẩm độc. Thân pháp của thiếu nữ này nhanh đến khó hình dung, cả người có khinh công tuyệt thế như Cơ Hiểu Phong mà còn đuổi theo nàng không kịp. Ba mũi táng môn đinh cắm vào lưng nàng, nhưng cũng không biết nàng dùng công phu tà môn gì mà chỉ nghe phập phập phập, ba mũi táng môn đinh đã bay ngược trở lại vào một cây tùng khô. Ngoại trừ những bậc cao thủ, tất cả những người khác chỉ thấy hai bóng trắng đuổi nhau trên không trung, trong chớp mắt đã tới giữa sân. Lúc này Kim Quang đại sư và Mạnh Thần Thông vẫn đứng như hai pho tượng, hình như họ không nghe, cũng chẳng thấy chuyện đang xảy ra bên ngoài.

Cơ Hiểu Phong kêu lên: "Sư phụ, để ý!" nói chưa dứt thì chỉ nghe bùng một tiếng, một trái khói nổ bung ra ở giữa Mạnh Thần Thông và Kim Quang đại sư, trong khói có vô số ánh vàng lấp lánh! Giang Nam kêu lên: "Lệ cô nương, là cô đấy ư, Kim đại hiệp đâu?" Thiếu nữ này chính là Lệ Thắng Nam. Nàng thừa lúc Mạnh Thần Thông và Kim Quang đại sư liều mạng với nhau, đột nhiên phun ra loại ám khí độc địa nhất của nhà họ Lệ, đó chính là độc vụ kim châm liệt diệm đạn. Nàng ở hoang đảo ba năm, cùng Kim Thế Di luyện nửa bộ bí kíp của Kiều Bắc Minh, đương nhiên võ công cao hơn ngày trước, nắm mai hoa châm bay vun vút trong làn khói là do nàng vận chân lực nội gia phát ra.

Đang lúc khói bay mù mịt chỉ nghe Mạnh Thần Thông gầm lớn một tiếng, trong nhất thời lửa tắt khói tan, nhưng áo cà sa của Ki