ạnh Thần Thông cũng không khỏi hơi thất thế. Nếu Kim Quang đại sư lại thua Mạnh Thần Thông dù cho Thống Thiền thượng nhân có ra trận cuối cùng, quá nửa cũng không chống đỡ nổi.
Cho nên trận này không những liên quan đến sĩ diện của võ lâm Trung Nguyên mà còn là một trận sinh tử tồn vong! Mạnh Thần Thông nói: "Đại sư là bậc cao tăng, Mạnh mỗ được ban dạy thật là vinh hạnh. Nếu công phu còn kém xin được chỉ điểm."
Y đang nói thì chưởng phải vạch nửa hình vòng cung chậm rãi đẩy ra, khi chữ ‘chỉ điểm’ vừa mới nói ra thì đột nhiên chưởng thế gia tăng nhanh như sấm sét. Lời lẽ của y cực kỳ khách sáo, nhưng chưởng này không hề lưu tình. Y có ý thử công lực của Kim Quang đại sư, cho nên dùng Bát nhã thần công cương nhu đều có, loại thần công này còn lợi hại hơn cả Kim cương chưởng thuần dương.
Kim Quang đại sư đứng vững như núi, đến khi chưởng của y đánh tới thì chưởng trái cũng vẽ nửa vòng tròn, xem ra chỉ nhẹ nhàng hời hợt nhưng Mạnh Thần Thông lắc lư vài cái như cành cây trong gió, thế rồi thối lùi ba bước. Đệ tử phái Nga Mi đều hoan hô như sấm dậy.
Kim Quang đại sư nay đã ngoài bảy mươi tuổi, ông ta đã xuất gia từ nhỏ, chăm chỉ học tâm pháp nội gia chính tông của phái Nga Mi, công lực đã tích tụ đến hơn sáu mươi năm. Tuy Mạnh Thần Thông đã học được nửa bộ bí kíp của Kiều Bắc Minh nhưng chẳng qua chỉ mới ba năm, luận về sự thâm hậu chính thuần của nội công thì Kim Quang đại sư nhỉnh hơn một bậc.
Tiếng reo hò vẫn không ngớt, Mạnh Thần Thông đã đánh tới chưởng thứ hai. Kim Quang đại sư thấy chưởng của y có kình phong, chỉ tưởng rằng đó là Kim cương chưởng lực cương mãnh nhất, vẫn dùng Phất vân thủ đối phó, nội lực tăng hơn chưởng trước. Hai chưởng vừa tiếp nhau thì luồng lực đạo cương mãnh của Mạnh Thần Thông đột nhiên biến mất tăm hơi, trong khoảnh khắc điện chớp, đã chuyển hóa thành chưởng lực Tu la âm sát công tầng thứ chín, từ thuần dương chuyển sang thuần âm.
Lòng bàn tay lạnh lẽo đến khó hình dung, luồng khí âm hàn cũng đánh vào người Kim Quang đại sư trong chớp mắt.
Trong võ lâm không ai có thể luyện được Kim ương bát nhã chưởng lực và Tu la âm sát công đến ảnh giới như Mạnh Thần Thông. Điều lợi hại hơn là y có thể chuyểnhóa hai loại võ công có tính chất hoàn toàn khác nhau trong chớp mắt, cho nên dù Kim quang đại sư có công lực thâm hậu cũng không khỏi rùng mình. Tuy ông ta lập tức vận hộ thể thần công đẩy hàn độc trong người ra nhưng nguyên khí cũng bị tổn thương.
Kim Quang đại sư thối lùi ba bước, bước chân chưa vững thì Mạnh Thần Thông đã đánh tiếp chưởng thứ hai. Kim Quang đại sư dựng ngược chân mày, trợn mắt nói:
"Mạnh thí chủ đã ép người như thế, bộ xương già này cũng đành liều với ngươi", thế rồi hai chưởng giao nhau như sấm dậy. Đột nhiên chỉ thấy hai người đứng cứng đờ ra giữa sân như hai pho tượng! Té ra lúc này Kim Quang đại sư đã có ý muốn hy sinh.
Sau khi ông ta tiếp một chưởng của Mạnh Thần Thông, biết rằng công lực của mình chỉ đối phó nhiều nhất là được hai chưởng Tu la âm sát công, đến chưởng thứ tư thì không nắm chắc sẽ phòng ngự được, đến chưởng thứ năm chắc chắn sẽ bị thương. Với thân phận như ông ta, chỉ có thể liều chết chứ không thể cúi đầu nhận thua trước Mạnh Thần Thông. Bởi vậy khi ông ta tiếp chưởng Mạnh Thần Thông thì dồn hết công lực cả đời vào chưởng. Ông ta đã luyện hơn sáu mươi năm Thái thanh khí công, Mạnh Thần Thông chỉ cảm thấy lòng bàn tay của đối phương sinh ra một lực hút rất mạnh, thế là trong khoảnh khắc không thể nào rút ra được! Mạnh Thần Thông lạnh mình nhưng vẫn thản nhiên nói: "Đại sư đã quá lời, chính đại sư đã buộc Mạnh mỗ phải mời ông thành toàn!" Trong võ lâm hễ nói đến mời đối phương "thành toàn" tức là đem tính mạng giao cho đối phương nhưng hai câu này của Mạnh Thần Thông là ngược lại, y muốn bảo Kim Quang đại sư buộc y phải liều mạng. Vậy thì kết cuộc chỉ có mạnh còn yếu mất, nếu y thua thì chết cũng không oán, nếu y thắng thì sẽ chẳng tha cho Kim Quang đại sư.
Các bậc tôn sư nghe thế thì đều chấn động. Chỉ thấy Kim Quang đại sư bốc khói trắng nghi ngút trên đầu, còn sắc mặt của Mạnh Thần Thông dần đần từ xanh chuyển sang tím, từ tím chuyển sang đen. Đó là hiện tượng y đã phát huy Tu la âm sát công đến mức cao nhất! Bọn Thống Thiền thượng nhân, Tân Ẩn Nông đều biết rằng khói trắng trên đầu Kim Quang đại sư càng lúc càng dày, có nghĩa là khí thuần dương trong người ông ta càng lúc càng mất dần, xem ra Kim Quang đại sư sắp bại đến nơi.
Số là Kim Quang đại sư đã luyện Thái thanh khí công đến mức trên đời không ai bì kịp. Nếu chỉ tỉ thí nội lực, Mạnh Thần Thông không phải là đối thủ của ông ta.
Nhưng Tu la âm sát công là loại công phu độc địa nhất trong tà phái, từ xưa đến nay, ngoại trừ Kiều Bắc Minh, không ai có thể luyện đến tầng thứ chín. Khí âm hàn chạy cuồn cuộn vào người Kim Quang đại sư. Ba mươi sáu đại huyệt của Kim Quang đại sư đều bị luồng khí ấy đánh vào cho nên Kim Quang đại sư vừa phải vận công chống cự lại khí âm hàn, lại phải chống trả luồng chưởng lực như dời núi lấp biển của Mạnh Thần Thông bởi vì lúc này đã lâm và